Mắt mèo
Mắt mèo - Chương 09 - 10 - 11
Chương 9
Vũ Nhi không rõ mình tỉnh dậy khi nào, cô chỉ
nhớ, khi cô mở mắt, bên ngoài cửa sổ vẫn truyền lại tiếng mưa rào rào. Đúng lúc
đó, cô lại nghe thấy tiếng trẻ em khóc.
Cô không đánh thức Đồng Niên đang say giấc bên
cạnh mà tự mình lặng lẽ bước xuống giường, đi lần theo âm thanh đó, mở cửa
phòng. Tiếng khóc đó nghe rành rọt trong đêm tối. Nhưng Vũ Nhi biết không thể
gọi Đồng Niên dậy, vì nếu anh tỉnh dậy, anh cũng vẫn không nghe thấy gì giống
như lần trước. Cô không biết mình lấy dũng khí từ đâu, từ từ đi qua hành lang u
tối. Cô đi đến chân cầu thang và nhìn lên tầng trên, nhưng không nhìn thấy con
mèo trắng đó. Bỗng có cảm nhận thấy có một bóng người ở sau lưng, cô rùng mình
run rẩy, rồi vụt quay đầu lại.
Đó là một bóng người bé nhỏ, có vẻ như rất
thấp, có lẽ là một đứa trẻ. Rồi bóng người đó bước xuống cầu thang. Vũ Nhi nhìn
theo, cái bóng đó dường như đang vẫy gọi cô. Và Vũ Nhi thận trọng đi xuống tầng
dưới. Khi cô đi đến phòng khách, nhờ vào ánh sáng lờ mờ từ ngoài cửa sổ chiếu
vào, cô mới nhìn thấy khuôn mặt của bóng người đó. Quả đúng là một đứa trẻ,
khoảng 10 tuổi, mặc một chiếc áo trắng đã cũ.
Vũ Nhi kinh ngạc hỏi: “Em là ai? Em từ đâu đến?”
Đứa trẻ trả lời: “Em là Trương Minh Minh.”
“Trương Minh Minh?” Vũ Nhi cảm thấy cái tên này
khá quen, cô chợt nhớ lại, cô đã nhìn thấy cái tên này trên
tường trong gian phòng ở tầng một hôm nào.
“Trương Minh Minh là một kẻ xấu. Trương Minh Minh là một đặc
vụ. Trương Minh Minh lấy mất hộp bút chì của tôi. Trương Minh Minh giết mẹ cậu
ấy. Trương Minh Minh bị tôi giết chết.”
Vũ Nhi hỏi cậu bằng giọng nói run rẩy: “Em, em giết chết mẹ
em sao?”
Đứa trẻ có tên gọi Trương Minh Minh ngẩn người nhìn cô, rồi
thoáng gật đầu. Nước mưa ngoài cửa sổ nhòe nhoẹt, ánh sáng chiếu qua cửa kính
ngưng tụ lại trên mặt cậu bé trở nên cong queo biến dạng.
“Em, em cũng bị...” Vũ Nhi không nói tiếp được mấy chữ cuối
cùng, cô sợ phải nghe thấy đáp án hãi hùng từ miệng cậu bé này.
Trương Minh Minh bước lại gần cô thêm một bước. Phía sau Vũ
Nhi là chiếc bàn nên không thể lùi lại được, nhờ vào chút ánh sáng yếu ớt cô có
thể nhìn rõ gương mặt cậu bé. Cô bỗng cảm thấy cậu bé trông rất đáng yêu, đặt
biệt là cái mũi hơi hếch.
“Đừng, em đừng lại gần chị.” Cuối cùng Vũ Nhi cũng hơi hoảng
sợ.
“Em mau về nhà đi, muộn rồi, mẹ em, à không, người nhà em sẽ
lo lắng đấy.” Cô chợt nhớ ra đứa bé này không còn mẹ nữa.
Trương Minh Minh bỗng mỉm cười với cô, cậu bé cười trông thật
đáng yêu, nó nói với cô bằng giọng nói ngọt ngào. “Chị ơi, chị xinh thật đấy!”
Trước lời khen ngợi, Vũ Nhi không biết nên làm thế nào. Cô
dừng lại giây lát rồi nói: “Trương Minh Minh, em cũng rất đáng yêu, chị cũng
yêu quý em. Nghe lời chị, mau về nhà đi.”
“Đây là nhà chị, cũng là nhà của em.” Nói xong, Trương Minh
Minh không rõ lôi từ đâu ra một sợi dây chuyền, trong ánh sáng lờ mờ, mặt dây
chuyền phát ra ánh sáng lạ thường. Đứa bé đung đưa sợi dây chuyền, nói với Vũ
Nhi, “Chị ơi, em tặng chị sợi dây chuyền.”
Vũ Nhi kinh ngạc nhìn cậu bé, hỏi: “Vì sao?”
“Vì chị rất xinh, nên chị xứng đáng đeo nó.”
Mặt Vũ Nhi thoáng ửng hồng, cô lắc đầu: “Không, chị không thể
tùy tiện nhận quà của người khác.”
“Chị ơi, thực ra sợi dây chuyền này vốn phải thuộc về chị.”
Rồi Trương Minh Minh nhét sợi dây chuyền vào tay Vũ Nhi. Vũ Nhi không muốn
nhận, cô ngửa người về phía sau, ngã nhào, cái bàn cũng bị lật đổ xuống đất,
gương mặt Trương Minh Minh ngày càng sát lại gần cô, cô kêu lên.
Cuối cùng Vũ Nhi cũng tỉnh dậy.
Cô mở mắt, không thấy đứa trẻ đó nữa, trong phòng tối om,
chẳng có ai ngoài cô và Đồng Niên. Sống lưng cô chợt lạnh toát, lắc đầu thật
mạnh, cô mới nhận ra, thì ra vừa rồi chỉ là một giấc mơ.
“Một giấc mơ kỳ lạ.”
Vũ Nhi tự nói với mình, chẳng có cậu bé Trương Minh Minh kỳ
lạ nào cả, có lẽ chỉ là do mấy dòng chữ trong căn phòng ở tầng một đã để lại ấn
tượng sâu sắc trong não bộ, ngày nghĩ đêm mơ mà thôi. Bây giờ là 5 giờ 30 phút,
bầu trời bên ngoài cửa sổ đã sắp sáng tỏ, giọt mưa vẫn cứ va vào cửa sổ kính. Cô
quay đầu lại nhìn Đồng Niên đang say giấc, cô thoáng chút ngưỡng mộ anh.
Bỗng cô thấy tay mình hơi đau. Cô xòe bàn tay phải đang nắm
chặt, cô kinh hãi khi cô nhìn thấy một sợi dây chuyền.
Một sợi dây chuyền!
Không nhầm được, trong tay cô đang nắm một sợi dây chuyền, mà
cô đã nhìn thấy trong giấc mơ. Trương Minh Minh đã tặng cho cô sợi dây chuyền
này. Giờ đây, sợi dây chuyền này đang nằm trong lòng bàn tay cô. Tim Vũ Nhi đập
mạnh, đầu óc cô hoàn toàn trống rỗng, lẽ nào mình thực sự gặp đứa trẻ đó ư? Hay
là trong lúc mình không hay biết đã tìm thấy sợi dây chuyền ở một góc nào đó
trong ngôi nhà. Nhưng cô thực sự không nhớ được mình đã tìm thấy sợi dây chuyền
này ở đâu, chỉ có giấc mơ ban nãy là cô nhớ rõ mồn một.
Cô nắm sợi dây chuyền trong tay, bước xuống giường, đi đến
bên cửa sổ. Mặc dù vẫn còn mưa, nhưng bầu trời ngày càng sáng tỏ. Nhờ vào ánh
sáng bầu trời, cô ngắm nghía sợi dây chuyền, nó không có gì đặc biệt cả, chắc
là một sản phẩm mỹ ký bình thường, không hề mạ vàng hay bọc vàng. Thứ thực sự
khiến cô thích thú chính là mặt của sợi dây chuyền - là một hạt đá quý.
Viên đá quý lấp lánh hiện lên màu mật ong trong suốt, không
nhận ra được là loại nào. Vũ Nhi ngắm nghía thật kỹ, trong lòng có một thứ cảm
giác đặc biệt, không rõ là vui mừng hay lo lắng. Nhìn sợi dây chuyền mặt đá quý
này, tất cả mọi phụ nữ đều ham muốn được đeo nó. Vũ Nhi bước đến trước bàn nữ
trang, soi mình trong gương, trông hơi mờ. Sau đó, cô đeo sợi dây chuyền vào cổ.
Vũ Nhi nhìn mình đang đeo sợi dây chuyền. Mặt đá quý trước
ngực trông thật rực rỡ. Cô bỗng cảm giác hình như mình trong gương đã biến
thành một người khác, khác hẳn con người cũ của cô. Trước đây, cô chưa bao giờ
đeo dây chuyền. Đồng Niên có mua cho cô ít đồ trang sức rẻ tiền, nhưng cô cũng
chưa hề động tới, bởi cô luôn cảm thấy đeo những đồ kim loại trên người có gì
đó mất tự nhiên. Nhưng lúc này đây, cô chợt cảm thấy mình hơi thích sợi dây
chuyền này. Viên đá trước ngực lạnh băng băng, luồng hơi lạnh thẩm thấu vào
trong ngực.
“Em đang làm gì vậy?” đằng sau bỗng vang lên tiếng nói của
Đồng Niên làm Vũ Nhi giật mình, cô hơi hoảng, muốn tháo sợi dây chuyền ra khỏi
cổ, nhưng đã không kịp nữa, “thật kỳ lạ”, cô tự nói với mình như vậy. Đồng Niên
đến phía sau cô, vuốt ve đôi vai cô. Anh nhìn hình Vũ Nhi trong gương và phát
hiện ra sợi dây chuyền trên cổ Vũ Nhi.
“Trời ơi, đây là gì vậy?” anh vô cùng kinh ngạc, giơ tay ra
cầm lấy mặt đá. Sau đó nhìn thật kỹ, Vũ Nhi nhận thấy dường như anh đang run
rẩy, miệng còn lẩm bẩm, rồi anh đặt viên ngọc đó lên môi hôn nhẹ. Một lúc sau,
Vũ Nhi mới nghe rõ giọng anh, “Em tìm thấy sợi dây chuyền này ở đâu vậy?”
Vũ Nhi không biết nên trả lời ra sao, cô biết Đồng Niên sẽ
không tin vào giấc mơ đó của cô, nhưng cô vẫn kể lại nguyên vẹn giấc mơ đó cho
Đồng Niên nghe. Sau khi nghe xong, Đồng Niên ngẩn người hồi lâu. Vũ Nhi chủ
động nói: “Đồng Niên, em biết anh sẽ không tin đâu.”
Đồng Niên lắc đầu: “Anh không biết,” rồi anh ngẩng đầu, nói, “Em
có biết sợi dây chuyền em đang đeo là của ai không?”
“Anh đã từng nhìn thấy sợi dây chuyền này sao?” Vũ Nhi hỏi.
“Đương nhiên rồi, bởi vì đây là sợi dây chuyền của mẹ anh.”
Đồng Niên chậm rãi nói.
“Anh có thể khẳng định được không?”
Đồng Niên gật đầu, nói: “Từ khi anh bắt đầu ghi nhớ được, anh
đã nhìn thấy sợi dây chuyền và mặt đá này, nó luôn đeo trên cổ mẹ anh, đến khi
mẹ anh mất tích, sợi dây chuyền này cũng mất tích theo.”
“Và giờ đây em lại có được nó, thật là một kỳ tích. Có lẽ,
khi mẹ anh mất tích đã không đeo nó, mà để lại trong ngôi nhà này.” Vũ Nhi vừa
nói vừa vuốt ve ngọc đá, tay cảm giác lành lạnh, rất kỳ lạ. Nhưng Vũ Nhi lại
tháo sợi dây chuyền ra khỏi cổ.
“Em làm gì vậy?”
“Đây là sợi dây chuyền của mẹ anh, không phải của em, trả lại
cho anh.” Vũ Nhi đặt sợi dây chuyền vào lòng bàn tay Đồng Niên.
“Không, bây giờ sợi dây chuyền này thuộc về em. Sợi dây
chuyền này là của cụ nội anh để lại, ngoài ngôi nhà này, có lẽ sợi dây chuyền
này là di sản duy nhất cụ để lại cho người đời sau. Sợi dây chuyền này là để
cho những người phụ nữ được gả vào nhà họ Đồng đeo, ông nội anh tặng nó cho bà
nội anh, bố anh tặng nó cho mẹ anh, giờ đây, anh tặng nó cho em. “Nói xong,
Đồng Niên đeo lại sợi dây chuyền lên cổ Vũ Nhi.
“Đồng Niên, cảm ơn anh! Nhưng không biết em có đủ tư cách
xứng đáng đeo nó hay không.” Vũ Nhi bỗng hơi căng thẳng.
“Đương nhiên là em đủ tư cách, ngay từ giây phút đầu tiên
nhìn thấy em, anh đã biết em xứng đáng đeo nó!” Câu nói của Đồng Niên mang đầy
ý vị sâu xa.
“Ngay từ giây phút đầu tiên nhìn thấy em?”
“Đúng thế, chính giây phút đó, số phận đã nói cho anh biết -
em sẽ đeo sợi dây chuyền này. Hãy tin anh, sợi dây chuyền này chỉ thuộc về em!”
Lúc này đây, Vũ Nhi mới cảm thấy hạnh phúc, cô mỉm cười, nâng
mặt đá lên và nhìn Đồng Niên.
Đồng Niên nhìn mặt đá nói: “Em biết nó tên là gì không?”
“Mau nói cho em biết đi!”
Đồng Niên nhìn trong giây lát, sau đó thốt ra hai tiếng: “Mắt
Mèo.”
“Mắt Mèo?”
“Đúng vậy, đây chính là ngọc đá mắt mèo được nhắc đến trong
truyền thuyết.” Nói xong, anh lấy một chiếc đèn pin trong ngăn kéo ra, bật đèn
pin, chiếu thẳng vào mặt đá mắt mèo. Dưới ánh đèn, mặt đá mắt mèo lập tức phát
ra một luồng ánh sáng phản quang sáng trong và mảnh, lúc này, trông nó giống
như một con mắt mèo thật, ánh sáng thần bí đó giống như từ đồng tử mắt mèo vừa
dài vừa nhỏ.
“Đẹp quá!” Vũ Nhi thốt lên. Đồng Niên tắt đèn pin, ngọc đá
mắt mèo lại trở về màu sắc ban đầu. Vũ Nhi hơi kích động, “Em thật không ngờ
ngọc đá mắt mèo vô giá lại được đeo trước ngực mình.”
“Cũng chẳng đến độ vô giá, nhưng quả thực loại mắt mèo vàng
lục này rất hiếm. Vũ Nhi, em hãy đeo nó cẩn thận nhé!”
“Em sẽ bảo vệ nó giống như bảo vệ tính mạng của mình vậy!”
Đồng Niên gật đầu, trịnh trọng nói: “Cảm ơn em! Bởi vì đối
với anh, giá trị của viên đá mắt mèo này không nằm ở giá trị của bản thân nó,
mà là nó khiến anh nhớ đến mẹ anh, ngoài điều đó ra, tất cả đều vô nghĩa.”
“Anh yên tâm, em hiểu ý anh.” Vũ Nhi nắm lấy tay anh.
Ngoài trời lúc này đã sáng tỏ, nhưng nước mưa vẫn khiến ta
cảm thấy âm u khó chịu. Vũ Nhi chợt nhớ ra điều gì, vội vàng nói: “Em xuống
tầng dưới xem đã.”
Cô đi xuống tầng dưới, vào phòng khách, vẫn may, chiếc bàn vẫn
còn nguyên vị trí cũ, không bị lật đổ giống như trong giấc mơ, Vũ Nhi hít thở
một hơi thật sâu, giờ đây cô muốn được hít thở bầu không khí trong lành, nên cô
mở cửa.
Mưa đã không còn nặng hạt như trước, cô chạy ra ngoài sân,
ngẩng mặt lên trời để những hạt mưa lất phất rơi xuống mặt cô, làn mưa nhẹ
nhàng vuốt ve làn da cô, cảm giác thật tuyệt. Cô cảm thấy không khí bên ngoài
dễ chịu hơn hẳn không khí trong ngôi nhà đen, cô tham lam hít thở thật sâu,
tinh thần sảng khoái hơn nhiều.
Đúng lúc đó, cô nghe thấy tiếng động ở thùng thư bên ngoài
cổng, cô biết lại có người nhét đầy các giấy tờ quảng cáo vớ vẩn vào trong
thùng thư. Những người đó sáng nào cũng nhét đầy mớ giấy lộn vào thùng thư của
mọi gia đình, làm cô sáng nào cũng phải dọn dẹp, để chúng khỏi chiếm chỗ trong
thùng thư vốn đã chật hẹp.
Vũ Nhi mở cánh cổng sắt, quả nhiên trong hòm thư đã chật kín
những thứ quảng cáo linh tinh, cô tiện tay quẳng tất cả vào trong thùng rác. Bất
chợt, ánh mắt cô lướt qua mấy chữ “tuyển dụng”, Vũ Nhi lập tức phát hiện ra một
tờ quảng cáo trong số những tờ quảng cáo linh tinh đó. Với cô, đây không phải
là thứ bỏ đi, cô cầm tờ quảng cáo lên xem, thật không ngờ là nó lại phù hợp với
cô.
Tên công ty là “Công ty quảng cáo Đối Song”, thật là một cái
tên kỳ lạ. Quảng cáo tuyển dụng vài người, không giới hạn giới tính, yêu cầu về
độ tuổi cũng vừa vặn, cần phải tốt nghiệp Học Viện Mỹ thuật chính quy, có một
năm kinh nghiệm trở lên, tất cả những yêu cầu này đều phù hợp với điều kiện của
Vũ Nhi. Có khi lại có hy vọng, cô thầm nói với mình, sau đó, cầm tờ quảng cáo
này đi vào nhà.
Viên ngọc đá mắt mèo đang đung đưa trước ngực cô.
Chương 10
Hôm nay Vũ Nhi đi dự tuyển. Cô phải ngồi tàu
điện ngầm mất nửa tiếng mới đến nơi. Đó là một tòa nhà công sở 30 tầng. Cô bước
vào cầu thang máy, đi lên tầng 12. Ở cuối hành lang, cô nhìn thấy logo của công
ty quảng cáo Đối Song: Một cánh cửa sổ phong cách Châu Âu cổ đang mở.
Vũ Nhi chợt cảm thấy hình ảnh này rất quen, nhưng cô không
kịp nghĩ thêm, bởi lúc này cô đang rất căng thẳng, cô không có kinh nghiệm đi
phỏng vấn trực tiếp nên vô cùng lo lắng. Cô sắp xếp lại những gì đã chuẩn bị
sẵn trong đầu, rồi hít thở sâu vài cái, giơ tay lên vuốt ngực, mặt dây chuyền
mắt mèo đang nằm trong áo, vuốt mặt đá mắt mèo qua lớp vải áo khiến cô cảm thấy
tự tin hơn, rồi cô chậm rãi bước vào văn phòng công ty.
Nơi đây không rộng rãi như trong tưởng tượng của cô, cũng
không có nhiều người, nhưng trông ai cũng bận rộn, ai cũng làm việc căng thẳng.
Cô đứng tần ngần ở giữa lối đi, không ai chú ý đến cô, như thể cô không hề tồn
tại vậy. Vũ Nhi nhớ đến những tháng ngày làm việc trong công ty quảng cáo Hội
Đồ ở Quảng Châu, cô không muốn làm phiền người khác, bèn đi đến góc phòng.
“Cô đến dự tuyển phải không?” đằng sau Vũ Nhi vang lên tiếng
một người đàn ông. Cô vội quay đầu lại, nhìn thấy một người đàn ông chừng 30
tuổi, cô lập tức rút tờ quảng cáo tuyển dụng ra, nói: “Vâng ạ!”
Người đàn ông ngắm Vũ Nhi thật kỹ, ánh mắt đó khiến cô mất tự
nhiên, nhưng cô đã quen với những ánh nhìn chằm chằm của cánh đàn ông, nên cô
tỏ ra bình tĩnh.
“Tôi tên Hứa Văn Minh, là giám đốc ở đây, hãy đi theo tôi.”
Anh dẫn Vũ Nhi đến phòng làm việc của giám đốc.
Căn phòng không rộng, thiết kế khá đơn giản, ánh sáng trong
phòng cũng không đủ, nhưng có mấy bức tranh treo trên tường cuốn hút ánh mắt cô.
Nội dung các bức tranh đều là cửa sổ, đủ các loại cửa sổ, có loại của Trung
Quốc, có loại của Châu Âu, có loại cổ điển, có loại hiện đại, còn có cả mọi góc
độ, có nhìn thẳng, có nhìn từ dưới lên, có nhìn nghiêng, nhìn chếch. Trong cửa
sổ, lại còn có mấy bóng đen mơ hồ, hoặc là mấy ánh nến u tối.
“Cô thích mấy bức tranh này không?”
“Tôi xin lỗi.”
“Không, cô thích những bức tranh này, tôi rất vui, bởi vì
chúng là các tác phẩm của tôi. Sao lại đứng thế? Mau ngồi đi!”
Vũ Nhi dè dặt ngồi xuống, cô chợt thấy căng thẳng.
“Cô tên gì?”
“Tôi tên là Vũ Nhi.”
“Vũ Nhi? Cái tên hay thật đấy, chắc là sinh vào ngày mưa?”
Ánh mắt anh hướng ra ngoài cửa sổ, thành phố bên dưới vẫn đang chìm ngập trong
làn mưa, anh thở nhè nhẹ, “Mưa ngâu!”
Vũ Nhi gật đầu. Cô chợt nhắc Hứa Văn Minh một câu: “Xin lỗi,
Giám đốc Hứa, tôi đến để phỏng vấn.”
“Đương nhiên là tôi biết cô đến đây làm gì.” Sau đó anh rút
ra từ ngăn kéo ra một tờ giấy có kẻ bảng, đưa cho Vũ Nhi, “Cô hãy điền các
thông tin vào đây!”
Nội dung trong tờ giấy rất đơn giản, Vũ Nhi nhanh chóng điền
xong rồi trao lại cho Hứa Văn Minh. Anh liếc nhìn qua một lát, rồi hỏi: “Cô học
vẽ từ khi nào?”
“Từ khi học cấp một tôi đã bắt đầu học vẽ rồi!”
“Cô rất yêu thích mỹ thuật?”
“Vâng.”
Hứa Văn Minh gật đầu: “Nhưng, chỗ chúng tôi là công ty quảng
cáo, không phải là phòng tranh, hy vọng cô hiểu rõ điều này.”
“Tất nhiên rồi, tôi đã có hai năm kinh nghiệm làm việc trong
công ty quảng cáo, tôi đã vẽ rất nhiều tranh quảng cáo.”
“Nhân viên của công ty chúng tôi có hạn, công việc rất nhiều,
vượt xa sức tưởng tượng của mọi người, rất nhiều người đã không thể chịu nổi áp
lực công việc ở đây nên đã chuyển đi, còn cô thì sao?” anh lạnh lùng hỏi.
“Tôi thì không vấn đề gì!”
Hứa Văn Minh chợt đứng dậy: “Được rồi, bây giờ cô có thể về,
đúng 9 giờ sáng mai đến đây làm việc, tôi sẽ phân việc cho cô, nhưng nhớ không
được đến muộn đấy, tôi rất ghét đến muộn!”
Vũ Nhi vô cùng vui sướng, nhưng cô vẫn cố gắng kìm nén nỗi
vui mừng, cô chỉ đứng dậy một cách nhã nhặn, nói: “Cám ơn Giám đốc Hứa, tôi sẽ
cố gắng làm việc.”
“Hy vọng cô sẽ không làm tôi thất vọng.” Hứa Văn Minh lạnh
nhạt nói.
Khi Vũ Nhi quay người định bước đi, cô chợt quay đầu lại hỏi:
“Giám đốc Hứa, còn có một chuyện tôi vẫn chưa hiểu.”
“Hỏi đi!”
“Tại sao lại bỏ tờ quảng cáo tuyển dụng vào trong hộp thư của
các gia đình?”
Hứa Văn Minh ngừng trong giây lát, sau đó chậm rãi trả lời, “Bởi
vì tôi biết trên con đường đó có rất nhiều người học vẽ. Tôi cũng lớn lên từ
khu vực đó. Được rồi, cô mau về đi, tôi rất bận!”
Anh không muốn nói thêm nữa. Vũ Nhi vội vàng rời khỏi căn
phòng, rời khỏi công ty quảng cáo Đối Song. Trở về nhà vẫn phải ngồi tàu điện
ngầm, hôm nay không đông người lắm. Cô ngồi xuống một ghế trống. Cô tỉ mỉ nhớ
lại quá trình phỏng vấn khi nãy, tất cả những thứ cô chuẩn bị sẵn đều không hề
dùng đến, cô bỗng cảm thấy mình thật nực cười. Thật không ngờ lại thành công dễ
dàng đến như vậy, cô mỉm cười. Có lẽ, đây thực sự là một tín hiệu tốt, cô muốn
nhanh chóng về nhà để khoe với Đồng Niên. Bất chợt, trước mắt cô lại hiện lên
ánh mắt của Hứa Văn Minh, còn cả những cửa sổ trong các bức tranh. Tất cả đều
chồng chéo lên nhau, đầu óc cô trở nên hỗn loạn. Cô không chú ý thấy tàu điện
ngầm đã đến bến, khi cô vội vàng đứng dậy lao ra ngoài, cánh cửa tàu điện ngầm
đã đóng lại.
Vũ Nhi nhắm mắt lại, sờ lên mặt đá mắt mèo trước ngực mình,
sau đó dựa vào cửa xe, thở dài, mặc cho tàu điện ngầm lao nhanh xuống bến sau.
Chương 11
“Em đã quyết định rồi sao?”
Vũ Nhi cảm thấy rất lạ, tại sao Đồng Niên lại
hỏi câu hỏi như vậy. Cô trả lời: “Đương nhiên là quyết định ngày mai đi làm
rồi, tại sao anh lại nói như vậy?”
Đồng Niên lắc đầu nói: “Không có gì.”
Ánh đèn trong phòng ngủ chiếu lên gương mặt
anh, sắc mặt anh rõ ràng không được tốt. Bỗng nhiên, chuông điện thoại reo,
Đồng Niên nhấc máy. Cuộc trò chuyện chỉ kéo dài chưa đến một phút, Đồng Niên đã
gác máy.
“Có phải là kết quả của cuộc phỏng vấn không
anh?” Vũ Nhi hỏi đầy quan tâm.
“Anh thất bại rồi, tòa tạp chí đó không tuyển
dụng anh.”
Vũ Nhi giơ tay ra, vuốt tóc Đồng Niên, nói: “Không
sao đâu, không sao đâu, anh sẽ nhanh chóng tìm được công việc phù hợp với anh. Hay
là anh thử đi đến ảnh viện áo cưới xem thế nào?”
“Bảo anh đi chụp loại ảnh cưới sao? Không,
không, anh quyết không làm như vậy!” Đồng Niên lớn tiếng nói, sau đó tiếng anh
lại chùng xuống, “Vũ Nhi, anh không muốn làm kẻ nô lệ cho đồng tiền.”
“Em hiểu hoài bão của anh, nhưng chúng ta cũng
cần phải thực tế chút. Đồng Niên, anh không cần phải nôn nóng,
may mà em đã tìm được việc rồi.”
“Bây giờ trong sổ tiết kiệm của chúng ta còn lại bao nhiêu
tiền?”
Vũ Nhi nhẹ nhàng nói: “Em không đi kiểm tra, em nghĩ chắc chỉ
còn đủ tiêu trong tháng này thôi.”
Đồng Niên không nói thêm gì nữa.
“Đồng Niên, em có một đề nghị. Chúng ta có thể cho thuê tầng
dưới, đây là nhà riêng của gia đình anh, không có vấn đề gì đâu. Như vậy, chí
ít tiền chi tiêu hàng tháng sẽ ổn cả.”
Đồng Niên lắc đầu: “Ngôi nhà đen không thể để người ngoài vào
ở.”
“Vì sao?”
“Không vì sao cả. Nhưng sớm muộn gì thì em cũng sẽ hiểu thôi.”
Vũ Nhi thắc mắc: “Nhưng những phòng để trống như vậy thì có ý
nghĩa gì đối với chúng ta?”
“Có ý nghĩa!”
“Vậy anh hãy nói cho em biết!” Vũ Nhi lắc đầu, “Đồng Niên em
phát hiện ra giờ đây em ngày càng không thể hiểu nổi anh.”
“Như thế này chẳng phải rất tốt sao?”
“Có lẽ chỉ có con mèo đó có thể nói cho em biết nguyên nhân
mà thôi!” Chính Vũ Nhi cũng không biết tại sao mình lại nói như vậy.
Mặt Đồng Niên biến sắc: “Em nói gì thế?”
Meo...
Bỗng nhiên họ cùng lúc nghe thấy tiếng mèo kêu. Đồng Niên lập
tức lo lắng nhìn khắp phòng, nhưng không thấy con mèo đó, Vũ Nhi phát hiện ra
cánh cửa tủ quần áo hơi lay động, cô nhẹ nhàng đi đến đó, mở cánh cửa tủ. Bên
trong tủ toàn là quần áo của mẹ Đồng Niên để lại từ mười mấy năm trước, bốc lên
thứ mùi vị rất đặc biệt. Cuối cùng, Vũ Nhi cũng phát hiện ra con mèo đó bên
dưới một chiếc váy trắng.
Đôi mắt mèo mở rất to, nhìn chằm chằm vào Đồng Niên và Vũ Nhi.
Đôi mắt này lập tức khiến Vũ Nhi liên tưởng đến viên đá mắt mèo của sợi dây
chuyền cô đang đeo trên cổ. Vũ Nhi bỗng cảm thấy con mèo đó rất đẹp, bất giác,
cô thò tay về phía con mèo.
“Đừng lại gần nó!” Đồng Niên cảnh cáo cô. Nhưng Vũ Nhi không
nghe. Khi ngón tay cô sắp sửa chạm vào con mèo, nó nhanh nhẹn né tránh, Đồng
Niên mở cửa phòng, con mèo lao nhanh ra khỏi cửa giống như một luồng điện sáng
trắng.
“Tại sao em không nghe lời anh?”
“Em chỉ cảm thấy nó rất đẹp.”
“Càng là thứ đẹp đẽ thì càng đáng sợ.” Đồng Niên lạnh lùng
nói.
Vũ Nhi không hiểu ý anh, cô không muốn tranh luận với Đồng
Niên thêm nữa, chỉ lạnh nhạt nói: “Trong nhà này có chuột không?”
“Cho đến bây giờ anh vẫn chưa phát hiện ra dấu vết của chuột,
em hỏi điều này làm gì?” Đồng Niên hỏi.
“Em chỉ không hiểu con mèo này sinh tồn bằng cách nào trong
ngôi nhà này?”
“Chỉ là một con mèo hoang thôi mà, mặc kệ nó.”
“Anh không thích mèo sao? Nhưng chẳng phải anh nói với em,
lúc nhỏ anh cũng nuôi một con mèo trắng như thế này sao?”
Đồng Niên cúi đầu, nói nhỏ: “Chính vì vậy, cho nên khi nhìn
thấy con mèo này, anh cảm thấy sợ hãi.”
“Nó làm anh nhớ đến những chuyện không vui thuở niên thiếu
sao?”
“Không phải như vậy.” Anh lắc đầu.
“Đồng Niên, em nghĩ chúng ta nên đối xử tốt với nó.”
“Tùy em!” Đồng Niên bước đến cửa sổ, nhìn màn đêm đen đặc bên
ngoài cửa sổ, thất vọng nói: “Lại là một đêm dài dằng dặc.” Sau đó, anh bước
đến bên cạnh Vũ Nhi, ôm lấy đôi vai cô.
“Đồng Niên, anh nghe em, hãy ngủ sớm một chút, sáng sớm mai
em còn phải đi làm, ngồi tàu điện ngầm mất nửa tiếng đồng hồ. Em không muốn
ngày đầu tiên đi làm đã đến muộn. Giám đốc không thích người đến muộn.”
Đồng Niên gật đầu: “Được rồi, hy vọng đêm nay chúng ta không
phải nghe thấy thứ âm thanh kỳ quái gì nữa.”
Nói xong, Đồng Niên và Vũ Nhi cùng lúc hướng ánh mắt lên trần
nhà.
4,725 từ






