TruyenVip

Mắt mèo

Mắt mèo - Chương 12 - 13 - 14 - 15

Mục lục

Chương 12

Chưa đến 8 giờ sáng, Vũ Nhi đã ra khỏi nhà,
ngoài trời mưa bụi bay bay. Ngày đầu tiên đi làm, cô đặc biệt trang điểm khá kỹ
lưỡng, nhưng viên đá mắt mèo vẫn được giấu trong áo.

Cô bước vào ga tàu điện ngầm, bị lỡ mất một
chuyến, xung quanh cũng có mấy người bị lỡ chuyến vừa rồi như cô. Thế nên cô
ngồi xuống ghế lặng lẽ chờ đợi chuyến sau.

Chỉ vài giây sau, một người đàn ông ngoài bốn
mươi tuổi ngồi xuống cạnh cô, giở tờ báo trong tay ông ra. Vũ Nhi bỗng cảm thấy
hơi hoang mang, không biết vì nguyên nhân gì, đêm qua không nghe thấy âm thanh
kỳ lạ, khiến cô được ngủ một giấc ngủ yên tĩnh hiếm hoi, nhưng sao vừa ra khỏi
nhà là cô lại cảm thấy mỏi mệt? Cô chìm đắm vào những suy nghĩ băn khoăn của
mình, không chú ý, làm rơi túi xách trong tay xuống đất.

Vũ Nhi cúi người xuống nhặt túi, khi cô cúi đầu
xuống, sợi dây chuyền trong áo bị trượt ra ngoài. Người đàn ông ngồi cạnh liếc
nhìn cô một cái, chợt nhìn thấy mặt đá mắt mèo đang đung đưa bên ngoài cổ áo Vũ
Nhi.

Mắt mèo đang chằm chằm nhìn ông ta.

Vũ Nhi nhặt túi xách lên, ngồi thẳng người,
phát hiện ra người đàn ông bên cạnh đang nhìn trân trân vào mặt đá mắt mèo
trước ngực cô. Dáng vẻ kỳ lạ đó giống như bị điện giật vậy, miệng há to, nét
mặt kinh hãi, mồ hôi chảy từ trán xuống.

Vũ Nhi nhận ra mặt đá mắt mèo đang ở ngoài áo, cô vội vàng
nhét nó vào trong. Thế nhưng, người đàn ông đó vẫn nhìn cô bằng ánh mắt đầy
kinh hãi, khiến cô cũng thấy rờn rợn. Cô đứng lên và nói với ông ta: “Xin lỗi,
ông đang nhìn gì vậy?”

Người đàn ông không trả lời. Đúng lúc đó, bên tai vang lên
tiếng tàu điện ngầm đang lao đến. Người đàn ông đứng dậy, nói bằng thứ âm thanh
vô cùng kỳ quái: “Mắt... mèo...”

Vũ Nhi gật đầu.

“Cô... là...” Người đàn ông chưa kịp nói xong, toàn thân ông
đã run rẩy, sau đó, ông ta lao thẳng đến bậc thềm.

Đoàn tàu đang rầm rầm lao tới.

Vũ Nhi hét lên: “Ông định làm gì đấy?”

Người đàn ông nhảy xuống đường ray tàu.

Đoàn tàu tiến vào ga.

Máu tươi bắn phụt lên, nhuộm đỏ cả đường ray.

Vũ Nhi kinh ngạc đến đờ đẫn, cô muốn hét thật to, nhưng lại
không thể phát ra âm thanh nào, chỉ thở hổn hển. Cô không dám tin, một sinh
mạng lại có thể kết thúc kiểu này.

Bậc thềm lập tức chật kín người. Những người ngồi trong tàu
điện cũng phát ra tiếng kêu kinh hãi. Nhân viên vội vàng chạy đến. Vũ Nhi đứng
ngẩn người giữa đám đông, cô bỗng giơ tay lên vuốt mặt đá mắt mèo phía trong áo.

“Xin lỗi, có phải cô là người cuối cùng trò chuyện với ông ta
không?” Một người nhân viên vỗ vỗ vai cô, hỏi.

Vũ Nhi còn chưa hết hoảng hốt, cô ngẩn người hồi lâu rồi mới
gật đầu một cách máy móc.

“Mời cô ở lại một lát, được không?”

Vũ Nhi chợt nhớ ra hôm nay là ngày đầu tiên đi làm, cô lập
tức trả lời: “Thực sự rất xin lỗi, tôi phải đi làm.”

“Không được, cảnh sát sắp đến rồi, cô là người làm chứng quan
trọng nhất.”

“Nhưng...”

“Xin lỗi, cô có nghĩa vụ phải ở lại.”

Vũ Nhi chỉ có thể gật đầu, đầu óc cô hoàn toàn trống rỗng. Cô
quay đầu lại, nhìn xuống đường ray tàu một lần nữa. Một số nhân viên đã nhảy
xuống đó để giữ nguyên hiện trường. Cô có thể nghe thấy tiếng nhịp đập thình
thịch của con tim mình, trước mắt lại hiện lên nét mặt kinh hãi khi nhìn vào
viên đá mắt mèo của người đàn ông đã chết dưới đường ray tàu điện ngầm.

Chương 13

Khi Vũ Nhi vội vàng bước ra khỏi sở công an, đã
là 10 giờ 30 phút rồi. Cảnh sát hỏi cô rất nhiều câu hỏi, cô đều trả lời hết
sức trung thực, cảnh sát không hề nghi ngờ cô có vấn đề gì. Chỉ ghi lại địa chỉ
và số chứng minh thư của cô.

Con đường bên ngoài sở công an vắng người qua
lại, Vũ Nhi nghĩ sao mình lại xui xẻo đến vậy, vừa khéo trở thành người làm
chứng tận mắt chứng kiến vụ tự sát. Có lẽ không giữ được công việc này mất,
nhưng cô vẫn gọi một chiếc taxi thẳng đến công ty. Khi cô đi gần như chạy bước
vào văn phòng Công ty quảng cáo Đối Song, chẳng có ai ngẩng đầu lên nhìn cô lấy
nửa con mắt. Điều này khiến cô hơi thất vọng, nhưng thế cũng tốt, ít nhất họ
không chú ‎ý đến việc cô đến muộn. Bỗng đằng sau vang lên giọng nói của Giám
đốc Hứa Văn Minh: “Cô đến muộn rồi!”

Vũ Nhi rùng mình, từ từ quay đầu lại, cô cúi
đầu xuống, nói như hết hơi: “Tôi xin lỗi!”

“Hãy đến phòng tôi nói chuyện đã.”

Vũ Nhi cúi đầu bước vào phòng giám đốc, cô vừa
ngẩng đầu đã nhìn thấy mấy bức tranh vẽ cửa sổ.

Hứa Văn Minh nói thẳng: “Tôi đã nói rồi, tôi
ghét đến muộn!”

“Tôi xin lỗi!”

“Hơn nữa, hôm nay là ngày đầu tiên cô đi làm.”

Vũ Nhi vội nói: “Giám đốc Hứa, hôm nay, trên
đường đi làm, xảy ra sự cố.”

“Sự cố?”

“Trên sân ga tàu điện ngầm, có một người đàn ông nhảy xuống
đường ray tự sát.”

“Người đàn ông đó tự sát thì có liên quan gì đến cô?”

“Tôi là người làm chứng quan trọng nhất. Bởi vì câu nói cuối
cùng của người đàn ông nói trước khi chết là nói với tôi.” Cô cố ý tránh nhắc
đến mắt mèo, cô mơ hồ cảm nhận thấy mắt mèo có thể sẽ gây phiền toái cho người
khác và cho cả chính cô.

Hứa Văn Minh hít thở sâu, nói: “Thật hấp dẫn!”

“Giám đốc Hứa, tôi không hề nói dối, vừa rồi tôi đã bị cảnh
sát đưa đến sở công an để điều tra sự việc, có lẽ bản tin tối nay trên truyền
hình sẽ đưa tin về sự kiện này.”

“Đừng sợ, Vũ Nhi, tôi tin cô là một người không biết nói dối.
Tôi chỉ cảm thấy việc cô nói rất giống những tình tiết trong tiểu thuyết kinh
dị, thường thì trong tiểu thuyết kinh dị, đây mới chỉ là một sự khởi đầu, điều
hãi hùng thật sự hãy còn ở phía sau, những người thần kinh yếu sẽ bị suy sụp
trong nỗi sợ hãi. Đây có lẽ cũng có thể viết được thành một cuốn tiểu thuyết
kinh dị đấy, có thể tôi sẽ bắt tay vào viết thật, cám ơn cô đã cung cấp đề tài
cho tôi.”

Vũ Nhi cảm thấy con người trước mặt mình thật kỳ quái, cô còn
định giải thích thêm, nhưng bị Hứa Văn Minh ngắt lời: “Vũ Nhi, người đàn ông tự
sát đó đã nói gì với cô?”

“Tôi... tôi không nhớ được nữa!” Cô không muốn lại làm cho
Hứa Văn Minh có hứng thú với sự việc này nữa.

“Thật sao?”

“Đúng vậy, lúc đó tôi hoảng sợ quá, đầu óc trống rỗng, quên
hết mọi thứ, thực sự rất xin lỗi.”

Hứa Văn Minh lắc đầu: “Thôi, bỏ đi, tôi có thể hiểu được cô. Được
rồi, tôi có thể tha thứ cho cô việc này, nhưng lần sau quyết không được tái
phạm. Nào, tôi đã bố trí công việc cho cô rồi đây!”

Họ bước ra khỏi phòng giám đốc, Hứa Văn Minh dẫn cô đến bên
một chiếc bàn, nói: “Đây là bàn làm việc của cô, chỗ hơi chật một chút, dùng
tạm vậy. Cô sẽ nhanh chóng cảm nhận được tiết tấu công việc nơi đây. Cô hãy
ngồi xuống đi!”

Vũ Nhi cẩn thận ngồi xuống, mặt cô vừa vặn đối diện với cửa sổ,
bên ngoài là thành phố đang ngập chìm trong mưa.

“Hãy bật vi tính lên!” Hứa Văn Minh nói.

Vũ Nhi làm theo.

Hứa Văn Minh tiếp tục nói: “Công ty của chúng ta chủ yếu là
làm về nghiệp vụ kinh doanh quảng cáo trên mặt phẳng, chúng ta không giống với
các công ty khác. Điểm nổi bật của chúng ta chính là vẽ thủ công. Tôi cho rằng,
những thứ được sáng tạo bằng phương pháp thủ công truyền thống luôn có ý nghĩa
sâu sắc hơn những thứ được vi tính tạo nên. Trên thực tế, một số khách hàng
thân thiết của tôi rất ghét những thứ do vi tính chế tác, chỉ thích những bình
diện vẽ thủ công, chắc là cô hiểu ý tôi rồi chứ?”

“Vâng, thực ra, tôi cũng thích như vậy.” Vũ Nhi trả lời.

“Tốt lắm. Những yêu cầu dành cho cô để ở trong vi tính, cô tự
xem đi. Tôi hy vọng cô có thể nhanh chóng hoàn thành, đừng làm tôi thất vọng.”

Vũ Nhi gật đầu.

“Được rồi, cô làm việc đi. Bữa trưa có thể lên nhà ăn ở tầng
6, đồ ăn ở đó không đắt đâu.”

Nói xong, Hứa Văn Minh rời khỏi đó. Vũ Nhi chợt cảm thấy ánh
mắt anh có vài phần giống với ánh mắt người đàn ông tự sát ở ga tàu điện ngầm. Cô
lắc lắc đầu, cô biết mình lại nghĩ ngợi linh tinh. Cô bật máy vi tính, bên
trong ghi rõ nhiệm vụ của cô: vẽ một tờ áp phích biểu diễn cho sân khấu về lịch
sử, phải hoàn thành trong vòng ba ngày.

Vũ Nhi nghĩ một lát, sau đó mở ngăn bàn ra, thấy bên trong đã
chuẩn bị đủ cho cô tất cả các loại công cụ cần thiết. Cô bắt đầu suy nghĩ để
tạo nên ý‎ tưởng, nhưng không thể nào tập trung được. Cô nhìn thẳng ra thành
phố bên ngoài cửa sổ, trong làn mưa mờ mịt, nhịp tim cô bỗng dâng cao. Cô lặng
lẽ lấy chiếc mặt đá mắt mèo ra khỏi áo, ngắm nghía thật kỹ, trông nó sáng bóng,
cô không tài nào giải thích được mọi việc xảy ra trong ga tàu điện ngầm lúc
sáng nay.

Cô thở dài, nhét mặt đá mắt mèo trở lại vào trong áo trước
ngực, vẫn là cái lạnh thấm vào tận xương cốt.

Chương 14

Vũ Nhi trở về nhà trong trạng thái hoang mang
và mệt mỏi, lúc đó đã là 6 giờ 30 phút chiều. Mưa cũng đã dần tạnh, mặt trăng
khó khăn lắm mới có thể thoát ra khỏi đám mây. Cô ngẩng đầu, thở dài, lâu lắm
rồi không nhìn thấy mặt trăng.

Mở cửa, cô thấy Đồng Niên đã ngồi đợi sẵn từ
lâu, Đồng Niên hỏi: “Sao bây giờ em mới về?”

Vũ Nhi xua tay, ngã vật người xuống ghế sofa,
nói: “Hôm nay đã xảy ra một việc vô cùng đáng sợ!”

“Việc vô cùng đáng sợ?”

“Lát nữa xem bản tin thời sự trên tivi, anh sẽ biết ngay
thôi!”

Đồng Niên nhìn Vũ Nhi đầy nghi hoặc, sau đó xem đồng hồ, vội
nói: “Bản tin thời sự đã chiếu rồi.”

Họ lên phòng ngủ trên tầng, bật tivi. Bản tin thời sự đang
đưa tin vụ tự sát tại ga tàu điện ngầm, dưới đường ray là một vũng máu be bét,
Đồng Niên nhìn thấy Vũ Nhi giữa đám người đông đúc đang chen lấn.

“Em cũng ở hiện trường sao?”

“Không chỉ là ở hiện trường, mà em còn là người làm chứng
quan trọng nhất, tệ hại hơn nữa là, câu nói cuối cùng của người tự sát đó trước
khi chết là nói với em.”

“Ông ta nói gì?”

“Mắt mèo.”

Đồng Niên lập tức giật nảy mình, anh dừng lại giây lát, sau
đó nói vẻ hậm hực. “Em để sợi dây chuyền ra ngoài à?”

“Không phải, tại túi xách của em rơi xuống đất, khi em đang
nhặt túi lên thì sợi dây trượt ra ngoài, đó là do lực hút của trái đất, chẳng
liên quan gì đến em cả.”

“Người đó ngồi ngay cạnh em à? Ông ta nhìn thấy mặt đá mắt
mèo? Rồi sợ hãi lao xuống đường ray?”

Vũ Nhi gật đầu.

“Chính em đã giết ông ta!” Đồng Niên lạnh lùng nói.

“Anh nói gì cơ?” Vũ Nhi rùng mình.

“Cho dù em không cố ý. Nhưng chính sợi dây chuyền của em đã
dẫn đến cái chết của ông ta.”

“Anh nói là mắt mèo sao?”

Đồng Niên gật đầu, nói: “Anh đoán, có lẽ là có người vô cùng
mẫn cảm đối với loại đá mắt mèo, nếu nhìn thấy sẽ vô cùng sợ hãi, trong lúc
hoang mang hoảng sợ, ông ta đã rơi xuống đường ray tàu điện ngầm.”

“Anh nói huyễn hoặc quá thì phải.”

“Không, có lẽ trong lòng mỗi người chúng ta đều cất giấu một
loại sợ hãi, có người sợ bóng tối, có người sợ máu tươi, có người sợ sự tĩnh
mịch, và có người sợ mắt mèo.” Giọng nói của Đồng Niên bỗng hơi lạ.

Vũ Nhi bỗng mạnh dạn nói: “Anh sợ mắt mèo!”

Đồng Niên lập tức cúi đầu: “Không, không, anh không sợ, anh
không sợ thứ gì cả.”

“Anh nói dối. Lời nói dối này đến chính anh cũng không thể
tin nổi.”

“Đừng nói nữa!” Đồng Niên đứng dậy tắt tivi, rồi lặng lẽ đi
đến góc phòng.

Vũ Nhi nhẹ nhàng nói: “Em xin lỗi, có lẽ anh cần được yên
tĩnh một mình. Em đi xuống tầng dưới đây.”

“Em xuống đó làm gì?”

“Làm việc.”

“Ngày mai là thứ bảy mà.”

Vũ Nhi cầm dụng cụ vẽ đi đến cửa, quay đầu lại nói: “Đồng
Niên, công việc hiện nay của em rất bận, em buộc phải hoàn thành một áp phích
biểu diễn trong thời hạn quy định. Em không muốn nhiệm vụ đầu tiên của mình đã
làm giám đốc phải thất vọng, được không anh?”

Vũ Nhi không đợi Đồng Niên trả lời đã đi xuống cầu thang, cô
chợt cảm thấy dường như có một đôi mắt đang dõi theo cô, đó là đôi mắt mèo
thật, một vệt màu trắng lao qua xà nhà.

Chương 15

Anh cảnh sát Diệp Tiêu thong thả bước vào con
đường này, bóng cây hai bên đường và sự tĩnh mịch nơi đây khiến anh cảm thấy
khoan khoái. Thế nhưng, khi bước đến trước ngôi nhà đen, anh bỗng ngẩn người. Khi
ngẩng nhìn tòa kiến trúc của ngôi nhà màu đen, anh bất giác cảm thấy quen thuộc.
Trước đây, đã vài lần anh thấy xuất hiện cảm giác này, đó là khi nhìn thấy đồ
vật hay ai đó.

Anh bấm chuông cửa bên cạnh cánh cổng sắt. Một
lát sau, cánh cổng sắt được mở ra, anh nhìn thấy một khuôn mặt quen thuộc.

“Anh là...” Vũ Nhi nhìn chằm chằm vào Diệp Tiêu.

Bỗng chốc, cả hai người đều ngẩn người.

“Vũ Nhi?” Diệp Tiêu có phản ứng trước, “Em là
Vũ Nhi? Em quên anh rồi sao? Anh là Diệp Tiêu đây mà.”

“Anh rể, anh rể. Em làm sao có thể quên được
chứ, anh mau vào đi!”

“Vũ Nhi, đừng gọi anh là anh rể.” Nghe giọng
nói của Vũ Nhi, Diệp Tiêu không thể không nhớ đến Tuyết Nhi, con tim anh lại
một lần nữa thoáng nhói đau. Anh lại nhìn Vũ Nhi, hồi đó cô vẫn còn là một nữ
sinh cấp ba, khi Diệp Tiêu đến nhà Tuyết Nhi, anh không hề cảm thấy Vũ Nhi xinh
đẹp, chỉ thấy cô gái này rất đáng yêu. Thế nhưng, giờ đây, e rằng vẻ đẹp của cô
đã vượt qua cô chị.

Vũ Nhi cũng nhớ đến chị gái, thế nên trầm ngâm
không nói. Họ bước vào phòng khách tầng một, Diệp Tiêu nhìn căn phòng, thốt
lên: “Rộng thật đấy! Thật không ngờ em ở đây. Vũ Nhi, thực ra hôm nay anh đến
đây là vì công việc, anh đến để điều tra vụ tự sát xảy ra trong ga tàu điện
ngầm hôm qua. Thật trùng hợp, thì ra em chính là người tận mắt chứng kiến.”

“Nếu không, anh cũng sẽ không tìm đến đây, phải
không?”

Diệp Tiêu gật đầu.

“Anh mau ngồi xuống đi. Anh uống gì?”

Diệp Tiêu ngồi xuống, xua tay nói: “Không cần đâu, hôm nay là
việc công.” Anh trầm ngâm một lát, lặng lẽ nhìn cô, nói: “Vũ Nhi, em thực sự
trưởng thành rồi.”

Vũ Nhi mỉm cười: “Đương nhiên em không còn là trẻ con nữa. Anh
cũng không còn là cảnh sát thực tập nữa.” Cô còn định nhắc đến chị gái, nhưng
đã ghìm lại được. Cô lắc đầu, không muốn gợi lại ký ức đau buồn. Cô nhìn Diệp
Tiêu, thấy anh đã thay đổi rất nhiều, không còn là anh cảnh sát thực tập lóng
nga lóng ngóng năm nào nữa. Ánh mắt anh đã trở nên vô cùng sắc bén, trông anh
đã già dặn, chín chắn hơn nhiều. Cô đoán Diệp Tiêu chắc chắn đã trải qua rất
nhiều chuyện.

Cô bất chợt hỏi anh: “Hôm qua chẳng phải em đã kể hết mọi
chuyện tại cục công an rồi sao?”

“Thực ra, đây không phải là vụ án do anh phụ trách, nhưng anh
vẫn đến xem hiện trường vụ tự sát, và cả lời khai của em nữa. Anh cảm thấy vụ
án này rất kỳ lạ, không phải là một vụ tự sát bình thường, nó khiến anh nhớ đến
một vụ án xảy ra cách đây hơn một năm. Đó là Tết nguyên đán năm ngoái, ngày đầu
tiên của năm 2001, một người đàn ông trung niên nhảy xuống đường ray tàu điện
ngầm tự sát.”

Vũ Nhi hỏi đầy sợ hãi: “Có liên quan đến vụ việc xảy ra hôm
qua sao?”

“Chắc là không có liên quan gì, em có thể tìm đọc cuốn “vi-rút”,
trong đó có những miêu tả khá khoa trương về các vụ án. Vũ Nhi, anh nhận ra một
chi tiết trong bản khai của em, người đàn ông đó nhìn chằm chằm vào sợi dây
chuyền của em, có phải vậy không?”

“Đúng vậy anh ạ!”

“Có thể cho anh xem sợi dây chuyền của em được không?”

Vũ Nhi không từ chối, cô hoàn toàn tin tưởng Diệp Tiêu, cô có
nghĩa vụ giúp đỡ công việc của Diệp Tiêu. Cô tháo sợi dây chuyền ra khỏi cổ,
đưa cho Diệp Tiêu.

“Mắt mèo?” Diệp Tiêu thoáng kêu lên.

“Vâng.”

“Đẹp quá!” Anh lén nhìn Vũ Nhi, rồi nói: “Vũ Nhi, sợi dây
chuyền mắt mèo này rất hợp với em.”

“Cám ơn anh.” Sắc mặt Vũ Nhi thoáng ửng hồng.

Diệp Tiêu lại ngắm nghía mặt đá mắt mèo trong giây lát, không
phát hiện thấy có gì đặc biệt, sau đó, trả sợi dây chuyền lại cho Vũ Nhi, nói: “Vũ
Nhi, đồ vật quý giá như vậy, em cần phải gìn giữ thật kỹ, hơn nữa, khi ở ngoài
một mình, không được để lộ cho người khác nhìn thấy, nếu không sẽ có thể khiến
kẻ xấu chú ý.”

“Cảm ơn anh đã nhắc nhở, còn có việc gì nữa không anh?”

Diệp Tiêu lắc đầu: “Mặc dù anh cảm thấy còn rất nhiều điểm
nghi vấn, nhưng hiện thời anh không còn câu hỏi gì nữa.” Sau đó, anh đứng dậy,
nhìn khắp căn phòng, “Một mình em ở ngôi nhà to thế này sao?”

“Không ạ, còn có cả Đồng Niên.”

“Đồng Niên? Là...”

Vũ Nhi gật đầu: “Đúng vậy.”

“Hai người ở ngôi nhà rộng thế này, thật đáng kinh ngạc.”

“Em cũng thấy vậy, đây là ngôi nhà cụ nội Đồng Niên để lại,
ngoài ngôi nhà và ngọc mắt mèo, gia đình họ chẳng có gì nữa cả. Hôm nay, đúng
lúc anh ấy vừa ra ngoài đi chụp ảnh, nếu không, các anh có thể trò chuyện cùng
nhau.”

“Cậu ấy là nhà nhiếp ảnh à?”

“Đúng vậy, nhưng hiện nay, anh ấy vẫn chưa tìm được công việc
tại Thượng Hải.”

“Hai người mới đến đây à?”

“Vâng ạ, mới đến thôi, ngôi nhà này đã bị đóng cửa bỏ không
mười mấy năm rồi.”

Diệp Tiêu đi lại mấy vòng trong căn phòng, anh cứ cảm thấy
kết cấu ngôi nhà này khá quen, anh tỉ mỉ ngắm nhìn từng góc trong phòng, trong
đầu đang tìm kiếm thứ gì đó.

“Anh Diệp Tiêu, anh đang nhìn gì vậy?”

Diệp Tiêu nhíu mày, một lúc sau mới nói: “Anh có thể đi xem
căn nhà này được không?”

“Đương nhiên là được.”

Vũ Nhi dẫn anh đi một vòng hành lang, có mấy căn phòng cô còn
chưa vào bao giờ. Khắp phòng đều là bụi, còn có vài thứ đồ gia dụng linh tinh. Cô
phát hiện ánh mắt của Diệp Tiêu ngày càng kỳ lạ, nên cô thận trọng hỏi anh: “Anh
Diệp Tiêu, dáng vẻ anh lúc này giống như đang quan sát hiện trường vụ án?”

Diệp Tiêu không trả lời vào câu hỏi: “Anh xin lỗi, anh có thể
lên tầng xem một chút không?”

Vũ Nhi gật đầu, dẫn anh lên tầng. Khi Diệp Tiêu bước lên bậc
cầu thang, phát hiện ra những tiếng kêu kỳ quái, thần sắc anh càng lúc càng trở
nên kỳ lạ, căng thẳng quan sát từng ngóc ngách trên dưới trái phải. Lên đến
tầng hai, khi Vũ Nhi định bật đèn, Diệp Tiêu liền ngăn cô lại: “Vũ Nhi, đừng
bật đèn vội!”

“Tại sao?”

“Xin lỗi, hãy làm theo lời anh!”

Hành lang là cả một mảng tối om, Diệp Tiêu rút đèn pin ra,
chiếu xuống hành lang, một vệt sáng hình tròn xuất hiện giữa màn đêm, giống như
một con mắt đang mở to. Anh cầm lấy đèn pin đi lên phía trước, Vũ Nhi thận
trọng đi theo sau. Tiếng bước chân của họ vang lên từng đợt trong khắp ngôi nhà.
Diệp Tiêu giơ tay ra, tìm kiếm cánh cửa của một căn phòng bên cạnh, bỗng anh
đẩy mạnh một cánh cửa trong số đó.

Vũ Nhi chưa vào căn phòng đó lần nào, trong phòng có một giá
sách lớn và một chiếc bàn viết. Trên chiếc giá sách cao ngang đầu người xếp
chật kín sách, đều tích tụ lớp bụi dày, chắc là thư phòng. Trên chiếc bàn viết
con có một cuốn sách đang giở ra. Diệp Tiêu và Vũ Nhi bước đến bên bàn, anh cầm
cuốn sách lên. Cuốn sách đã rất rất cũ kỹ và điều quan trọng là cách bố trí
trang sách không hề giống các sách mà họ từng nhìn thấy. Nhưng điều khiến họ
thực sự kinh ngạc là tên của cuốn sách này: “Mắt mèo”.

“Mắt mèo? Tên của cuốn sách này là “Mắt Mèo”, em chưa bao giờ
nghe thấy tên cuốn sách này.” Vũ Nhi nói đầy kinh ngạc, “Nhìn bìa cuốn sách này
này!” Bìa sách là một sợi dây chuyền mắt mèo, giống y như sợi dây chuyền đang
đeo trên cổ Vũ Nhi. Vũ Nhi sợ hãi áp tay lên ngực mình.

“Thì ra thực sự là ở đây!” Bỗng Diệp Tiêu thốt lên, anh từ từ
thở hắt ra.

Vũ Nhi không hiểu anh nói gì. “Anh đang nói gì vậy?”

“Vũ Nhi, mấy hôm nữa anh sẽ nói rõ cho em biết việc này, em
hãy tin anh.” Ánh mắt Diệp Tiêu trông rất chân thành, Vũ Nhi không thể không
tin, cô gật đầu. Diệp Tiêu nói tiếp: “Anh có thể cầm cuốn sách này đi được
không?”

“Tùy anh!”

Rồi Diệp Tiêu cầm cuốn sách cùng Vũ Nhi đi ra khỏi căn phòng,
anh lại dặn Vũ Nhi: “Trước khi anh đến đây lần nữa, em nhớ đừng mở cửa căn
phòng này, cứ giữ nguyên thế này nhé, được không?”

“Được ạ.” Vũ Nhi vốn chẳng dám mở những căn phòng đó nữa.

“Vũ Nhi, anh nghĩ đã phát hiện ra một thứ rất quan trọng, anh
phải trở về cục ngay, anh sẽ trở lại.”

Khi họ bước đến cầu thang, Diệp Tiêu chợt chỉ tay lên tầng 3,
hỏi: “Tình hình tầng trên như thế nào?”

“Em chưa lên đó bao giờ.”

Diệp Tiêu gật đầu: “Rất tốt, đừng lên đó!”

Anh vội vàng rời khỏi ngôi nhà đen, Vũ Nhi tiễn anh ra đến
tận bên đường, cuối cùng cô cũng không kìm được, lo lắng hỏi: “Anh Diệp Tiêu,
anh hãy nói cho em biết, anh đã phát hiện ra điều gì trong ngôi nhà đen này?”

Diệp Tiêu đang định nói, lại ngập ngừng, anh thấp giọng nói: “Anh
xin lỗi, lúc này anh chưa thể nói được.” Rồi anh đưa danh thiếp của mình cho Vũ
Nhi: “Vũ Nhi, nếu em phát hiện ra điều gì, lập tức gọi điện thoại cho anh, anh
sẽ đến ngay. Thế nhé, anh về đây!”

Khi anh quay người định bước đi, đằng sau vang lên tiếng Vũ
Nhi: “Anh Diệp Tiêu, có phải là ngôi nhà đen có bí mật gì không?”

Diệp Tiêu dừng lại, nhưng anh không trả lời, vài giây sau,
anh tiếp tục bước thẳng về phía trước và dần dần biến mất khỏi tầm nhìn của Vũ
Nhi. Vũ Nhi bỗng quay đầu lại, cô cảm thấy bóng đen của ngôi nhà đen đang đè
lên cô, cô chợt rùng mình.


Mục lục

4,392 từ

Mắt mèo
Mắt mèo

Sái Tuấn

29 chương · Full

Truyện được đọc nhiều

Đệ Nhất Kiếm ThầnĐang ra
Đệ Nhất Kiếm Thần

Thanh Phong

11778 chương6.5
Thần Y Trở LạiĐang ra
Thần Y Trở Lại

Tiểu Tinh

6863 chương6.4
Thiên Đạo Đồ Thư QuánĐang ra
Thiên Đạo Đồ Thư Quán

Hoành Tảo Thiên Nhai

3577 chương7.1