
Giới thiệu
Tác giả: Sở Hàn Y Thanh
Thể loại: Đam Mỹ, Đô Thị, Chủ Công, HE, Sủng
Việt hóa: Tận Thế, Văn Khanh
Biên tập: $un
CP: Dịch Bạch Đường × Thương Hoài Nghiên
Văn án
Mở đầu câu chuyện là Dịch Bạch Đường tỉnh lại phát hiện bản thân bị bắt cóc.
Trong lúc nguy hiểm, bọn phát rồ kia định đánh Dịch Bạch Đường, thì lại có một người lạ lại đỡ thay cho Dịch Bạch Đường.
Hắn đang ở trong một tình thế khó lường và đáng sợ, nhưng hắn lại không bối rối, hoảng sợ quá nhiều.
Nhờ vào khả năng của bản thân, kĩ năng nấu nướng tuyệt định và phương pháp riêng, hắn đã khiến bọn cướp kia phải tự nhạn quả đắng, cũng giải thoát mình khỏi bọnhoj.
Từ lần ngoài ý muốn này, người đàn ông đã hỗ trợ hắn, người tên Thương Hoài Nghiên kia đã chính thức bước bào sinh hoạt bình lặng của hắn
Lối hành văn linh hoạt, êm tai, trôi chảy tự nhiên. Mở đầu từ một vụ bắt cóc, thông qua ngôn ngữ miêu tả tâm lý đã khắc họa rõ nét tính cách của vai chính, sự cố mở đầu tràn ngập tính hí kịch. Theo đó, tình tiết được đẩy lên cao trào, tính cách của hai người ngày càng trở nên rõ nét, bếp trưởng cao lãnh cùng với Teddy nhỏ đã thâm nhập vào nội tâm của độc giả, đồng thời, các yếu tố mỹ thực trong tác phẩm cũng khiến cho toàn bộ câu chuyện hấp dẫn hơn rất nhiều.
Giới thiệu truyện
Đối với tôi, "Lưu hương" của Sở Hàn Y Thanh là một câu chuyện biên tập rất khó, thứ nhất là vì cá nhân tôi không biết tiếng Trung, biên tập hoàn toàn dựa trên bản QT; thứ hai là khả năng nấu nướng có hạn và cũng không biết nhiều món ăn của Trung Quốc, trong khi xuyên suốt câu chuyện này đều liên quan đến chuyện bếp núc của nhân vật chính.
Thế nhưng, tôi vẫn quyết định biên tập nó và hi vọng mình có thể đi cùng nó đến chương cuối cùng, nguyên nhân thì rất đơn giản, là vì sự đáng yêu của hai nhân vật chính.
Sở Hàn Y Thanh chuyên viết chủ công, những bạn công của chị đa phần đều hấp dẫn người đọc bởi khí chất trong khi các bạn thụ trong truyện của chị sẽ gây ấn tượng bởi vẻ ngoài xinh đẹp và tính cách có phần đáng yêu nhiều hơn. Đây là những nhận xét cá nhân sau khi đọc được một số tác phẩm của chị.
Tất nhiên, "Lưu hương" cũng là một câu chuyện chủ công vô cùng dễ mến.
Giống như nhiều câu chuyện khác của chị, "Lưu hương" có một cặp đôi cực phẩm, một Dịch Bạch Đường xinh đẹp lạnh lùng, nấu ăn ngon; một Thương Hoài Nghiên điển hình cho các vị tổng tài nói chung-đẹp trai, giàu có, và tất nhiên là rất đào hoa.
Một vụ bắt cóc bất ngờ lại đem hai con người ở trên hai đường thẳng song song trở thành hai đường thẳng trùng nhau, hai chữ duyên phận kì diệu đến nhường nào.
Dịch Bạch Đường muốn vượt qua "Vị kia" nhưng hắn vẫn luôn thất bại cho đến khi gặp được Thương Hoài Nghiên.
Thương Hoài Nghiên vẫn luôn sống trong những ngày tháng vô nghĩa cho đến khi gặp được Dịch Bạch Đường.
Tình cờ, họ bước vào cuộc đời nhau.
Tình cờ, họ nhận ra mình bị đối phương hấp dẫn.
Tình cờ, họ trở thành người thân của đối phương.
"Tình cờ, đó là hình dạng của chúa trời khi đi vi hành", Marc Levy đã nói như vậy, và một trong những điều tuyệt vời mà ngài đã làm là để cho Dịch Bạch Đường và Thương Hoài Nghiên gặp gỡ nhau.
Khoan đã, đây không phải là câu chuyện về tổng tài bá đạo, cũng chả liên quan gì đến thương đấu hay gia đấu!
Bạch Đường... Bạch Đường... là hoa hải đường nhưng nghe thật ngọt! Mà đúng là ngọt thật!
Thể loại: Đam Mỹ, Đô Thị, Chủ Công, HE, Sủng
Việt hóa: Tận Thế, Văn Khanh
Biên tập: $un
CP: Dịch Bạch Đường × Thương Hoài Nghiên
Văn án
Mở đầu câu chuyện là Dịch Bạch Đường tỉnh lại phát hiện bản thân bị bắt cóc.
Trong lúc nguy hiểm, bọn phát rồ kia định đánh Dịch Bạch Đường, thì lại có một người lạ lại đỡ thay cho Dịch Bạch Đường.
Hắn đang ở trong một tình thế khó lường và đáng sợ, nhưng hắn lại không bối rối, hoảng sợ quá nhiều.
Nhờ vào khả năng của bản thân, kĩ năng nấu nướng tuyệt định và phương pháp riêng, hắn đã khiến bọn cướp kia phải tự nhạn quả đắng, cũng giải thoát mình khỏi bọnhoj.
Từ lần ngoài ý muốn này, người đàn ông đã hỗ trợ hắn, người tên Thương Hoài Nghiên kia đã chính thức bước bào sinh hoạt bình lặng của hắn
Lối hành văn linh hoạt, êm tai, trôi chảy tự nhiên. Mở đầu từ một vụ bắt cóc, thông qua ngôn ngữ miêu tả tâm lý đã khắc họa rõ nét tính cách của vai chính, sự cố mở đầu tràn ngập tính hí kịch. Theo đó, tình tiết được đẩy lên cao trào, tính cách của hai người ngày càng trở nên rõ nét, bếp trưởng cao lãnh cùng với Teddy nhỏ đã thâm nhập vào nội tâm của độc giả, đồng thời, các yếu tố mỹ thực trong tác phẩm cũng khiến cho toàn bộ câu chuyện hấp dẫn hơn rất nhiều.
Giới thiệu truyện
Đối với tôi, "Lưu hương" của Sở Hàn Y Thanh là một câu chuyện biên tập rất khó, thứ nhất là vì cá nhân tôi không biết tiếng Trung, biên tập hoàn toàn dựa trên bản QT; thứ hai là khả năng nấu nướng có hạn và cũng không biết nhiều món ăn của Trung Quốc, trong khi xuyên suốt câu chuyện này đều liên quan đến chuyện bếp núc của nhân vật chính.
Thế nhưng, tôi vẫn quyết định biên tập nó và hi vọng mình có thể đi cùng nó đến chương cuối cùng, nguyên nhân thì rất đơn giản, là vì sự đáng yêu của hai nhân vật chính.
Sở Hàn Y Thanh chuyên viết chủ công, những bạn công của chị đa phần đều hấp dẫn người đọc bởi khí chất trong khi các bạn thụ trong truyện của chị sẽ gây ấn tượng bởi vẻ ngoài xinh đẹp và tính cách có phần đáng yêu nhiều hơn. Đây là những nhận xét cá nhân sau khi đọc được một số tác phẩm của chị.
Tất nhiên, "Lưu hương" cũng là một câu chuyện chủ công vô cùng dễ mến.
Giống như nhiều câu chuyện khác của chị, "Lưu hương" có một cặp đôi cực phẩm, một Dịch Bạch Đường xinh đẹp lạnh lùng, nấu ăn ngon; một Thương Hoài Nghiên điển hình cho các vị tổng tài nói chung-đẹp trai, giàu có, và tất nhiên là rất đào hoa.
Một vụ bắt cóc bất ngờ lại đem hai con người ở trên hai đường thẳng song song trở thành hai đường thẳng trùng nhau, hai chữ duyên phận kì diệu đến nhường nào.
Dịch Bạch Đường muốn vượt qua "Vị kia" nhưng hắn vẫn luôn thất bại cho đến khi gặp được Thương Hoài Nghiên.
Thương Hoài Nghiên vẫn luôn sống trong những ngày tháng vô nghĩa cho đến khi gặp được Dịch Bạch Đường.
Tình cờ, họ bước vào cuộc đời nhau.
Tình cờ, họ nhận ra mình bị đối phương hấp dẫn.
Tình cờ, họ trở thành người thân của đối phương.
"Tình cờ, đó là hình dạng của chúa trời khi đi vi hành", Marc Levy đã nói như vậy, và một trong những điều tuyệt vời mà ngài đã làm là để cho Dịch Bạch Đường và Thương Hoài Nghiên gặp gỡ nhau.
Khoan đã, đây không phải là câu chuyện về tổng tài bá đạo, cũng chả liên quan gì đến thương đấu hay gia đấu!
Bạch Đường... Bạch Đường... là hoa hải đường nhưng nghe thật ngọt! Mà đúng là ngọt thật!
Danh sách chương (96)
Chương 1: 1: Bị Bắt CócChương 2: 2: Tôi Có Một Nguyện VọngChương 3: 3: Nhất Dạ Xuân Phong Vạn Thụ Hoa KhaiChương 4: 4: Hiện Tại Chúng Ta Có Thể Làm Bạn BèChương 5: 5: Mày Đừng Tưởng Cứ Như Vậy Là Xong ChuyệnChương 6: 6: Thời Khắc Mấu Chốt Thương Hoài Nghiên Xuất HiệnChương 7: 7: Cho Tôi Đi CùngChương 8: 8: Canh Chua CayChương 9: 9: Lượng Thông Tin Quá Lớn Mình Cần Phải Tiêu Hoá ĐãChương 10: 10: Ngoài Phòng Là Tuyết Trong Phòng Là NgườiChương 11: 11: NgủChương 12: 12: KabedonChương 13: 13: Cũng Không Biết Sau Đó Còn Có Thể Tìm Được Hương Vị Tốt Hơn KhôngChương 14: 14: Chẳng Lẽ Ông Chủ Nhỏ Thất TìnhChương 15: 15: Anh Ở Đâu Tôi Đến Gặp AnhChương 16: 16: Đổ Mầm Cây NonChương 17: 17: Bệnh Đến Giai Đoạn CuốiChương 18: 18: Yêu Đương Là Cảm Giác GìChương 19: 19: Dạy Bạn 99 Cách YêuChương 20: 20: Bộ Phim Yêu Trăm Phần Trăm!Chương 21: 21: Ha Ha Chia TayChương 22: 22: Bánh Bơ Trứng Gà Ma Thuật Tình Yêu Và May MắnChương 23: 23: Cây Ngay Không Sợ Chết ĐứngChương 24: Chương 24Chương 25: Chương 25Chương 26: Chương 26Chương 27: Chương 27Chương 28: Chương 28Chương 29: Chương 29Chương 30: Chương 30Chương 31: 31: Mở Rộng Chi NhánhChương 32: 32: Bonjour Mon Merveilleux AmiChương 33: 33: Công BằngChương 34: Chương 34Chương 35: 35: Ai Ghê Gớm HơnChương 36: 36: Cách Làm Thật SựChương 37: 37: Tôi Chờ Anh XuốngChương 38: 38: Của TôiChương 39: 39: Ánh Sao Tỏ KhắpChương 40: 40: Bữa Tiệc Đêm Giao ThừaChương 41: 41: Thiết Kế Nhà HàngChương 42: 42: Mỹ Nhân Và HoaChương 43: 43: Hơi SayChương 44: 44: CáChương 45: 45: Buổi TốiChương 46: 46: Sáng Sớm Ngày Thứ HaiChương 47: 47: Hôm Nay Cây Non Càng Yêu Mình Hơn Phải KhôngChương 48: 48: Cho Anh Nếm NgọtChương 49: 49: Ông Là Ba Tôi Đúng Không Buổi Trưa Tốt LànhChương 50: 50: Người Đến