TruyenVip

Lụa Đỏ - Chương 10

Chương 10

Bạn đang đọc truyện Lụa Đỏ chương 10 tại Truyenvip. Nội dung chương được cập nhật liên tục, giúp bạn theo dõi câu chuyện một cách trọn vẹn và nhanh nhất.


Sau đó, nàng đang ngủ thì hắn đánh thức.

Nàng ngơ ngác mở mắt, ngồi thẳng dậy, không ngờ nàng lại ngủ trên xe ngựa.

Hắn hỏi nàng: "Rất mệt sao?"

"Không phải . . . " Nàng ngượng ngùng cười, "Vì hôm nay lên đường, nên tối qua ngủ không ngon . . ."

Hắn không khỏi mỉm cười: "Nàng không hay ra ngoài, khó tránh sẽ như thế, sau này quen rồi thì tốt hơn."

nhẹ nhàng gật đầu, chợt nhớ khi nàng còn nhỏ, nương đã từng đưa nàng ra khỏi thị trấn đến một cái thôn nhỏ thăm ông ngoại, rõ ràng cũng chưa từng ra khỏi nhà, nhưng đêm ấy vẫn bình tĩnh như thường, ngày hôm sau khi đến một vùng nông thôn ruộng đất vàng hực, bông lúa vàng ươm phủ khắp ruộng lúa, nhìn thấy ông ngoại tóc đã hoa râm, tinh thần sáng rõ, nàng cũng không hề có một chút hồi hộp.

Nhưng mà một đêm hôm qua lại không thể chợp mắt. . . Là bởi vì điều gì đây?

Nàng còn đang suy nghĩ, hắn đã vén rèm xe nhảy xuống, nói: "Nơi này là Nhược Mễ trấn, chúng ta sẽ ở lại đây."

"Nhược Mễ trấn?" Nàng cười, "Một cái tên kì lạ."

"Tên trấn xuất phát từ một câu chuyện cổ." Hắn vừa đưa tay cho nàng vừa nói, "Có một vị hoàng đế khi đi nam tuần đến nơi nay, cũng ngủ trên xe ngựa như người bình thường, khi đến nơi thì vẫn còn buồn ngủ, ông ta liền nói, nơi này sao lại nhỏ như hạt gạo vậy, vì thế liền đặt tên là Nhược Mễ trấn."

Hắn đưa tay đỡ nàng, nàng đang nghĩ có nên tự mình xuống xe hay không, nhưng vừa nghe thấy câu chuyện xưa về giấc ngủ của hoàng đế, không khỏi liền đỏ mặt, ngẫm nghĩ một lát, thế là vẫn tựa vào tay hắn, cẩn thận xuống xe.

Bọn họ vào một khách đ**m, hắn bảo chưởng quầy chuẩn bị hai gian phòng hảo hạng, cũng là hai gian phòng cạnh nhau, cửa sổ nhìn ra con sông uốn lượn bên cái trấn nhỏ.

Nàng đang sắp xếp lại tay nải, hắn gõ cửa rồi tiến vào hỏi: "Đói bụng

Đúng là nàng đang đói, nhưng nàng đã ngủ suốt cả một đoạn đường, bây giờ lại nói muốn ăn cơm, ngay cả bản thân cũng cảm thấy mình thật muốn thành heo mà.

Vì thế nàng đỏ mặt lắc đầu: "Hiện tại cũng không . . .Đợi một lát đi . . ."

"Nhưng ta đói bụng." Hắn khẽ cười, "Nàng đi theo ta không, ở đây có món điểm tâm đặc sản, nàng cũng có thể nếm qua."

Nói là đi theo tiếp hắn, nhưng khi tới quán ăn, hắn vẫn xới cho nàng một bát cơm: "Đây là gạo tẻ nổi tiếng của Nhược Mễ trấn, hương vị thơm nồng mềm dẻo, nàng thử một chút xem."

Hắn lại gấp thức ăn cho nàng: "Tô bì kê *gà lăn bột* của quán này không hề có ở nơi khác, nàng nếm thử xem hương vị thế nào?"

Hắn lại múc canh cho nàng: "Canh cá đậu hủ, rất thanh."

. . .

Vốn nàng đang đói bụng, ngửi thấy hương cơm mùi canh thì bụng lại càng kêu vang, vì thế liền ăn hết thức ăn cùng bát cơm gạo tẻ thơm lừng.

Hắn chậm rãi ăn cơm, thỉnh thoảng lại nhìn nàng, hoặc là gắp thức ăn, múc canh cho nàng.

Sau khi ăn xong, nàng để đũa xuống, xấu hổ nói: "Thật ra là ta đói bụng."

"Ta biết." Hắn thản nhiên nói, "Ngồi xe ngựa cả một ngày, ta cũng đói."

"Nhưng mà . . ." Nàng chỉ vào bát cơm của hắn, "Vừa nãy huynh ăn ít như vậy."

Hắn khẽ cười: "Lúc trưa ta có ăn qua, đáng lẽ muốn đánh thức nàng, nhưng thấy nàng ngủ say như vậy, n không nỡ."

Nàng giật mình đỏ mặt: "Thì ra . . . Huynh biết là ta đói . . ."

Hắn cười cười gật đầu, sau đó gọi tiểu nhị đến tính tiền.

Nàng lại đỏ mặt, có phần ăn hận, nghĩ thầm ngày mai ngồi xe ngựa cũng không được ngủ như vậy.

Sắc trời dần buông, từng ngôi nhà của Thước Mễ trấn từ từ sáng lên ánh đèn yếu ớt, từ xa nhìn lại trông như những ánh sao thấp thoáng.

Trở lại gian phòng ở khách đ**m, nàng đang định bước vào cửa, bỗng nhiên hắn nhẹ giọng nói ở bên cạnh: "Nghỉ ngơi sớm đi, ta ở cách vách, nàng không phải sợ."

Nàng ngẩn ra, sau đó gật đầu, trong lòng thoảng qua một luồng hơi ấm.

Sau khi vào phòng, hắn vẫn còn đứng ở cửa, trên nét mặt có hơi do dự.

"Vào ngồi một chút không?" Nàng mỉm cười hỏi hắn, "Bây giờ còn sớm, ta còn chưa mệt."

Hắn lắc đầu, chỉ lặng lẽ.

"Vậy . . . Ta phải đóng cửa?"

Cuối cùng hắn lên tiếng, giọng nói nghiêm nghị: "Nếu có chuyện gì, nhất định phải lớn tiếng kêu lên."

Nàng cười, gật đầu: "Ta biết huynh ở ngay cách vách, huynh yên tâm."

Lúc đó nàng đi đến bên cửa sổ, nhìn vào bóng ngọn đèn của dân cư hai bên bờ phản chiếu trên mặt sông, gió lạnh thổi đến, mặt nước gợn sóng dập dìu, cũng như đáy lòng nàng đang khẽ mỉm cười.

Đọc full truyện Lụa Đỏ

895 từ

Xem đầy đủ truyện Lụa Đỏ

Danh sách chương

17 chương đầu — xem toàn bộ trên trang truyện.

Truyện cùng thể loại

Lụa Đỏ
Đọc truyện Lụa Đỏ

Trầm Nhược Thư

17 chương · Full

Truyện được đọc nhiều

Đệ Nhất Kiếm ThầnĐang ra
Đệ Nhất Kiếm Thần

Thanh Phong

Đệ Nhất Kiếm Thần — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.

11778 chương6.5
Chàng Rể Quyền ThếĐang ra
Chàng Rể Quyền Thế

N-H

Chàng Rể Quyền Thế — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.

8001 chương6.6
Phong Thần ChâuĐang ra
Phong Thần Châu

Oa Ngưu Cuồng Bôn

Phong Thần Châu — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.

10919 chương7.2
Thần Y Trở LạiĐang ra
Thần Y Trở Lại

Tiểu Tinh

Thần Y Trở Lại — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.

6863 chương6.4
Xuyên Nhanh: Nữ Phối, Bình Tĩnh Một ChútĐang ra
Xuyên Nhanh: Nữ Phối, Bình Tĩnh Một Chút

Đỗ Liễu Liễu

Xuyên Nhanh: Nữ Phối, Bình Tĩnh Một Chút — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.

5818 chương8.6
Vạn Cổ Đệ Nhất ThầnĐang ra
Vạn Cổ Đệ Nhất Thần

Phong Thanh Dương

Vạn Cổ Đệ Nhất Thần — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.

6037 chương8.4