TruyenVip

Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ - Chương 16

Chương 16: Đôi mắt đen thẳm

Bạn đang đọc truyện Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ chương 16 tại Truyenvip. Nội dung chương được cập nhật liên tục, giúp bạn theo dõi câu chuyện một cách trọn vẹn và nhanh nhất.


Cuối cùng thì thang máy cũng tới, Cư Diên nói sẽ đưa tôi đến nhà chị.

Tôi lặng lẽ theo anh bước vào nhà.

Đang trong bộ dạng lôi thôi này, tốt nhất tôi không nên sang nhà Yến Lạc nữa. Nếu đi chắc chắn họ sẽ hỏi chuyện gì đã xảy ra. Tôi không thể nói ra, cũng không muốn làm họ lo lắng.

Lên xe, Cư Diên gọi cho chị, nói sẽ đưa tôi về nơi chị ở, nhờ chị mang theo đồ của tôi khi rời đi.

Cúp máy xong, anh khởi động xe, tôi ngồi ở ghế phụ. Nghe anh khẽ ho một tiếng, tôi vội tháo áo khoác trả lại: "Anh mặc đi."

"Không cần, em mặc đi, xe bật sưởi rồi."

Anh nói bằng giọng cứng nhắc, suốt quãng đường không thèm nhìn tôi một lần.

Tôi cười ngượng: "À ... vậy được."

Mặc áo khoác xong, tôi quay mặt nhìn ra đường phố trôi vùn vụt ngoài cửa kính.

Lần này mâu thuẫn với mẹ bắt nguồn từ chị, trước khi rời nhà tôi còn đâm vào chị một cú, giờ lại được bạn trai chị dẫn về nhà chị để tránh bão, trong lòng thật khó chịu.

Cũng không biết chị và Cư Diên có ghét tôi không.

Cơn đau đầu do bị đánh thức vẫn chưa tan, chưa được bao lâu tôi đã thấy chóng mặt, bụng dạ cồn cào, cuối cùng không chịu nổi ôm miệng nôn khan một tiếng.

Cư Diên lập tức dừng xe bên đường, quay qua nhìn tôi: "Em không khỏe à?"

Tôi gật đầu, yếu ớt nói: "Em hơi say xe."

Anh đưa tay sờ trán tôi rồi tháo dây an toàn: "Em bị sốt rồi, anh đi mua thuốc."

Tôi ngại không muốn làm phiền thêm: "Không sao, ngủ một giấc là..."

Đáp lại tôi là tiếng cửa xe đóng "rầm" một cái.

Tôi nhìn anh đi về phía hiệu thuốc không xa, nước mắt vừa kìm nén lâu nay lại trào ra.

Cư Diên, một người ngoài quen biết chưa lâu mà đã quan tâm tôi đến vậy.

Còn mẹ lại coi thường lòng tự trọng của tôi, tùy tiện chà đạp, hạ nhục tôi.

Sao bà lại nói tôi giả vờ ngủ? Chuyện này cũng cần giả vờ? Nếu không đạt được như kỳ vọng của bà, tôi thậm chí còn không được ngủ sao?

Nếu thấy bất mãn, mẹ không thể nhẹ nhàng nói với tôi sao? Tại sao nhất định phải mắng mỏ tôi trước mặt chị và Cư Diên, làm tôi xấu hổ như vậy?

Tôi không giỏi bằng chị thật, nhưng cũng không đến mức vô dụng như bà nói!

Chưa kể, mỗi khi mẹ thua cuộc trong trận cãi vã với con gái, bà lại khóc trước, cứ như là tôi đang bắt nạt bà vậy.

Thật là chịu hết nổi!

Không lâu sau, Cư Diên trở về, mang theo thuốc và nước.

Anh bóc từng viên thuốc đưa cho tôi, rồi mở nắp chai nước đưa sang.

"Cảm ơn anh Cư Diên."

Tôi uống thuốc, quấn chặt áo khoác, trán tựa lên cửa kính xe lạnh lẽo.

Thuốc bắt đầu có tác dụng, tôi cảm thấy buồn ngủ, nhưng không tiện ngủ trên xe nên phải cố gắng giữ tỉnh táo.

Hơn mười phút sau, chúng tôi tới nhà chị.

Chị ở một căn hộ đơn lập trong thành phố. Tôi chỉ đến một lần khi chị mới chuyển đến, lúc đó bố mẹ dẫn tôi mang đồ ăn sang thăm.

Lúc đó mẹ còn định ở với chị một thời gian, nói có thể giúp giặt giũ nấu ăn, chờ khi công việc của chị ổn định rồi mới về. Nhưng chị từ chối.

Chị nói mình đã là người lớn, có thể tự chăm sóc bản thân. Quần áo có máy giặt, việc nhà có thể thuê giúp việc theo giờ, cơm có công ty lo. Nếu mẹ suốt ngày ở nhà nấu cơm chờ chị thì chị sẽ thấy có gánh nặng.

Mẹ vừa mừng vừa tiếc, về nhà cứ thương nhớ chị, nói chị quá tự lập.

Lần này vào nhà chị, vừa bước vào tôi đã thấy bày trí vẫn như nửa năm trước, chỉ thêm vài thứ đồ của đàn ông. Tôi đoán là Cư Diên cũng thường xuyên đến đây.

Cư Diên bảo tôi vào phòng chị nghỉ. Tôi mệt lả, không muốn ngồi nhìn chằm chằm anh ta bèn nói câu "xin phép" rồi vào phòng chị, lên giường là ngủ ngay.

Trong mơ mơ màng màng tôi cảm thấy người mình nặng trĩu.

Tác dụng phục của thuốc làm tôi kiệt sức, ý thức mơ hồ. Tôi cố gắng mở mắt và nhìn thấy một đôi mắt đen như mực.

Đôi mắt ấy trong phòng tối cứ dán vào tôi, như hai cái hố đen lơ lửng giữa không trung.

Lại là bóng đè sao? Lần này thật đáng sợ.

Tôi muốn tỉnh dậy nhưng không rút được tay, cũng không thể hét lên cầu cứu. Tôi chỉ có thể nhìn đôi mắt ấy ngày càng lại gần hơn.

Đột nhiên, trước mắt tối sầm.

Tôi không chống lại cơn buồn ngủ do bóng tối mang tới, hoàn toàn thiếp đi.


Đọc full truyện Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ

841 từ

Xem đầy đủ truyện Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ

Danh sách chương

20 chương đầu — xem toàn bộ trên trang truyện.

Truyện cùng thể loại

Truyện được đọc nhiều

Đệ Nhất Kiếm ThầnĐang ra
Đệ Nhất Kiếm Thần

Thanh Phong

Đệ Nhất Kiếm Thần — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.

11778 chương6.5
Phong Thần ChâuĐang ra
Phong Thần Châu

Oa Ngưu Cuồng Bôn

Phong Thần Châu — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.

10919 chương7.2
Chàng Rể Quyền ThếĐang ra
Chàng Rể Quyền Thế

N-H

Chàng Rể Quyền Thế — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.

8001 chương6.6
Thần Y Trở LạiĐang ra
Thần Y Trở Lại

Tiểu Tinh

Thần Y Trở Lại — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.

6863 chương6.4
Vạn Cổ Đệ Nhất ThầnĐang ra
Vạn Cổ Đệ Nhất Thần

Phong Thanh Dương

Vạn Cổ Đệ Nhất Thần — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.

6037 chương8.4
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạĐang ra
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ

Ss Tần

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.

5405 chương7.3