
Giới thiệu
Tác giả: Nhất Bán Công Tử.
Thể loại: Bách hợp, ABO, cổ đại, xuyên không, nhân thú, 1x1, HE...
Văn án:
“Thật ra yêu hay không yêu đã chẳng còn như ban đầu quan trọng nữa…”
Nhẹ nhàng bung tán ô giấy dầu hoa mai cán trúc, đôi tay ngày ấy từng nắm giữ một đầu tơ hồng lại yếu ớt buông thả, mặc cho dòng chảy của thời gian bào mòn tất cả.
Trong giấc mộng xuân thu năm đó, nàng gối đầu dưới tàng cây tử đằng, tay trái giơ lên che ánh mặt trời chói chang, tay phải nắm một đoạn nhân duyên mờ mịt.
Người đứng dưới tàng sa la, khuất bóng sau ánh trăng vàng vằng vặc, đôi mắt biếc u buồn vẫn dõi theo bóng lưng cô độc của nàng.
Đoạn duyên phận của chúng ta nghĩ tới thì nực cười, nghe thì thương cảm, chẳng khác nào một hồi kịch trường không điểm dừng càng đi càng sai.
Người nơi đó, ngắm nhìn nàng giữa mịt mùng khơi xa.
Nàng đứng đó, nhìn người tẫn hết duyên hoa, năm tháng vội vàng vụt trôi qua kẽ tay.
Chỉ tiếc là giấc mộng quá dài, tỉnh lại không đành mà mộng tiếp thì bi ai.
Bóng nàng khuất dần sau tàng lá xanh rì rầm của ngày hạ đổ mưa, rồi nhẹ nhàng tan biến giữa đợt lá phong đỏ đầu thu.
Người lặng thầm dõi theo bước chân nàng, xuân qua cánh én chao nghiêng, đông tới tuyết rơi vương trắng mái đầu.
Tàn giấc mộng hạ thu, nàng nơi chốn nào, có nhìn thấy ánh trăng bạc ngoài khung cửa sổ?
Muôn ngàn con người ôm giấc mộng phù hoa, còn nàng lẳng lặng tựa gối đầu, ngâm nga một điệu tương tư. Người gối đầu bên cạnh, ôm ấp trong tim một bầu nhiệt huyết, lặng nghe điệu tương tư thấm đẫm phong sương, đáp lại nàng một đoạn trường hoa tư.
Năm tháng ấy, còn nhớ hay đã quên?
Lang Hậu Truyền Kỳ…
Thể loại: Bách hợp, ABO, cổ đại, xuyên không, nhân thú, 1x1, HE...
Văn án:
“Thật ra yêu hay không yêu đã chẳng còn như ban đầu quan trọng nữa…”
Nhẹ nhàng bung tán ô giấy dầu hoa mai cán trúc, đôi tay ngày ấy từng nắm giữ một đầu tơ hồng lại yếu ớt buông thả, mặc cho dòng chảy của thời gian bào mòn tất cả.
Trong giấc mộng xuân thu năm đó, nàng gối đầu dưới tàng cây tử đằng, tay trái giơ lên che ánh mặt trời chói chang, tay phải nắm một đoạn nhân duyên mờ mịt.
Người đứng dưới tàng sa la, khuất bóng sau ánh trăng vàng vằng vặc, đôi mắt biếc u buồn vẫn dõi theo bóng lưng cô độc của nàng.
Đoạn duyên phận của chúng ta nghĩ tới thì nực cười, nghe thì thương cảm, chẳng khác nào một hồi kịch trường không điểm dừng càng đi càng sai.
Người nơi đó, ngắm nhìn nàng giữa mịt mùng khơi xa.
Nàng đứng đó, nhìn người tẫn hết duyên hoa, năm tháng vội vàng vụt trôi qua kẽ tay.
Chỉ tiếc là giấc mộng quá dài, tỉnh lại không đành mà mộng tiếp thì bi ai.
Bóng nàng khuất dần sau tàng lá xanh rì rầm của ngày hạ đổ mưa, rồi nhẹ nhàng tan biến giữa đợt lá phong đỏ đầu thu.
Người lặng thầm dõi theo bước chân nàng, xuân qua cánh én chao nghiêng, đông tới tuyết rơi vương trắng mái đầu.
Tàn giấc mộng hạ thu, nàng nơi chốn nào, có nhìn thấy ánh trăng bạc ngoài khung cửa sổ?
Muôn ngàn con người ôm giấc mộng phù hoa, còn nàng lẳng lặng tựa gối đầu, ngâm nga một điệu tương tư. Người gối đầu bên cạnh, ôm ấp trong tim một bầu nhiệt huyết, lặng nghe điệu tương tư thấm đẫm phong sương, đáp lại nàng một đoạn trường hoa tư.
Năm tháng ấy, còn nhớ hay đã quên?
Lang Hậu Truyền Kỳ…
Danh sách chương (199)
Chương 151Chương 152Chương 153Chương 154Chương 155Chương 156Chương 157Chương 158Chương 159Chương 160Chương 161Chương 162Chương 163Chương 164Chương 165Chương 166Chương 167Chương 168Chương 169Chương 170Chương 171Chương 172Chương 173Chương 174Chương 175Chương 176Chương 177Chương 178Chương 179Chương 180Chương 181Chương 182Chương 183Chương 184Chương 185Chương 186Chương 187Chương 188Chương 189Chương 190Chương 191Chương 192Chương 193Chương 194Chương 195Chương 196Chương 197Chương 198Chương 199