
Giới thiệu
Lạn Kha ngồi bên ván cờ lá rụng, tại giữa trúc lâm không người đánh cờ.
Hưng sở trí Thiên Nguyên một cờ, lại xoay người sông núi thênh thang.
...
Thức giấc sau cơn mơ, Kế Duyên trở thành một tên hành khất gần như mù mắt trong một cái miếu sơn thần cũ nát.
Thực lực không đủ thì dùng miệng lưỡi để kiếm ăn, chân nhân dùng kiếm, lừa đảo dùng mồm, Kế Duyên nhờ vào bản thân kiếm sống tại cái thế giới đáng sợ này.
...
Du Lạn Kha Sơn
Giản lai huề trượng thượng toàn ngoan,
Tứ nhập vân tiêu nhãn giới khoan.
Phong động viễn lâm thu sắt sắt,
Giản thông u cốc thuỷ sàn sàn.
Bình không tử lạc tiên kì tĩnh,
Vật hoán tinh di Phật cốt hàn.
Duyệt thế du du kim kỷ hử,
Không tồn di tích hậu nhân khan.
Review Truyện:
Tiên hiệp cổ điển rất khó viết. Một bộ tiên hiệp hay là một bộ truyện phải được viết sao cho thật dễ hiểu, thật thú vị, thật tiêu sái cũng như phải có cái hồn của tiên hiệp. Chỉ một điều kiện thôi đã khó, chứ đừng nói phải có đầy đủ các điều kiện trên. Có lẽ vì vậy mà tiên hiệp bắt đầu suy tàn.
Kể từ sau Hoàng Đình, cũng thật lâu rồi mình mới thấy lại một bộ tiên hiệp cổ điển thuần túy như Lạn Kha Kỳ Duyên. Có yếu tố lãng mạn, thoải mái tiêu sái của tiên hiệp cổ điển trường phái phi thăng, chi tiết truyện vừa xuất sắc lại dân dã. Có yếu tố truyền thuyết phàm tục mang lại cảm giác của những câu chuyện thần thoại cổ xưa. Nam chính ở trong trò chơi hồng trần này, tuy rằng pháp lực tu vi không cao, nhưng cách xử sự làm người lại có trước có sau, thần bí khó lường, có ý cảnh, có tâm cảnh, thực sự đã mang lại cảm giác thần bí của tiên nhân. Đoạn mở đầu, khi nam chính nghèo túng cũng sợ chết như người thường, lời ăn tiếng nói cũng hơi tùy tiện. Trong truyện mỗi người đều rất lý tưởng, không dây dưa lợi ích quá nhiều, cũng không có quá nhiều cơ quan tính toán, nhiều khi đọc mà không nhịn được cười.
Trước mắt thì thấy đây là một thể loại truyền kỳ du ký cổ đại, có giang hồ, có tu sĩ, có tiên thần, có võ lâm cao thủ, có người phàm. Bàn tay vàng rất có ý tứ, tựa như thay đổi vận mệnh nhân vật. Mỗi khi nam chính thúc đẩy vận mệnh một người, hoặc là dạy người hướng thiện, trên ván cờ sẽ ngưng tụ ra một quân cờ mới. Người đọc bị cuốn hút dần bởi những câu chuyện xung quanh Kế Duyên, muốn biết rốt cuộc quân cờ mà nam chính đã gieo sẽ trở thành những gì.
Hưng sở trí Thiên Nguyên một cờ, lại xoay người sông núi thênh thang.
...
Thức giấc sau cơn mơ, Kế Duyên trở thành một tên hành khất gần như mù mắt trong một cái miếu sơn thần cũ nát.
Thực lực không đủ thì dùng miệng lưỡi để kiếm ăn, chân nhân dùng kiếm, lừa đảo dùng mồm, Kế Duyên nhờ vào bản thân kiếm sống tại cái thế giới đáng sợ này.
...
Du Lạn Kha Sơn
Giản lai huề trượng thượng toàn ngoan,
Tứ nhập vân tiêu nhãn giới khoan.
Phong động viễn lâm thu sắt sắt,
Giản thông u cốc thuỷ sàn sàn.
Bình không tử lạc tiên kì tĩnh,
Vật hoán tinh di Phật cốt hàn.
Duyệt thế du du kim kỷ hử,
Không tồn di tích hậu nhân khan.
Review Truyện:
Tiên hiệp cổ điển rất khó viết. Một bộ tiên hiệp hay là một bộ truyện phải được viết sao cho thật dễ hiểu, thật thú vị, thật tiêu sái cũng như phải có cái hồn của tiên hiệp. Chỉ một điều kiện thôi đã khó, chứ đừng nói phải có đầy đủ các điều kiện trên. Có lẽ vì vậy mà tiên hiệp bắt đầu suy tàn.
Kể từ sau Hoàng Đình, cũng thật lâu rồi mình mới thấy lại một bộ tiên hiệp cổ điển thuần túy như Lạn Kha Kỳ Duyên. Có yếu tố lãng mạn, thoải mái tiêu sái của tiên hiệp cổ điển trường phái phi thăng, chi tiết truyện vừa xuất sắc lại dân dã. Có yếu tố truyền thuyết phàm tục mang lại cảm giác của những câu chuyện thần thoại cổ xưa. Nam chính ở trong trò chơi hồng trần này, tuy rằng pháp lực tu vi không cao, nhưng cách xử sự làm người lại có trước có sau, thần bí khó lường, có ý cảnh, có tâm cảnh, thực sự đã mang lại cảm giác thần bí của tiên nhân. Đoạn mở đầu, khi nam chính nghèo túng cũng sợ chết như người thường, lời ăn tiếng nói cũng hơi tùy tiện. Trong truyện mỗi người đều rất lý tưởng, không dây dưa lợi ích quá nhiều, cũng không có quá nhiều cơ quan tính toán, nhiều khi đọc mà không nhịn được cười.
Trước mắt thì thấy đây là một thể loại truyền kỳ du ký cổ đại, có giang hồ, có tu sĩ, có tiên thần, có võ lâm cao thủ, có người phàm. Bàn tay vàng rất có ý tứ, tựa như thay đổi vận mệnh nhân vật. Mỗi khi nam chính thúc đẩy vận mệnh một người, hoặc là dạy người hướng thiện, trên ván cờ sẽ ngưng tụ ra một quân cờ mới. Người đọc bị cuốn hút dần bởi những câu chuyện xung quanh Kế Duyên, muốn biết rốt cuộc quân cờ mà nam chính đã gieo sẽ trở thành những gì.
Danh sách chương (667)
Chương 301: Yến huynh đệ và Ngưu caChương 302: Không có bữa ăn trưa nào miễn phíChương 303: Quỷ thànhChương 304: Cải thiên hoán địaChương 305: Đúng là người sống!Chương 306: Rốt cuộc có lai lịch gìChương 307: Kế tiên sinh thâm bất khả trắcChương 308: Chướng khí mù mịtChương 309: Bọn người kia muốn tìm đường chếtChương 310: Suýt nữa đã xóa sổChương 311: Sắc lệnh Lôi ChúChương 312: Nâng cao một bướcChương 313: Địa phương tốtChương 314: Oan gia ngõ hẹpChương 315: Mặc kệ nó đầu đồng, xương sắtChương 316: Người phàm thật sự yếu ớt vậy sao?Chương 317: Điểm cuối con đường võ đạo là ở đâu?Chương 318: "Vân Trung Du Mộng"Chương 319: Chân Tiên để thư lạiChương 320: Dĩ du vô cùngChương 321: Định Phong Tán VânChương 322: Không ngại, có gì đâu mà ngại!Chương 323: Không thể khinh thường người trong thiên hạChương 324: Không chịu nỗi một kíchChương 325: Vị Cự Kình tướng quân mập mà nhátChương 326: Ai cũng có lúc nhát ganChương 327: Lý doChương 328: Diệu bút sinh hoaChương 329: Không thể cười được nữaChương 330: Thuyền đi qua các giới vựcChương 331: Tẩy bút luyện phápChương 332: Cảnh trong tiên chuChương 333: Chẳng có thứ gì lọt nổi vào mắt hắnChương 334: Tiếng trống gọi nhauChương 335: Người sợ vợ!Chương 336: Lại là chuyện này!Chương 337: Về nhà điChương 338: Kẻ xướng người họaChương 339: Liệt hỏa cháy bừng bừngChương 340: Tốt nhất là không cần để ý đếnChương 341: Thợ săn Ngưu Khuê Sơn được mùaChương 342: Truyền thuyết cọp yêuChương 343: Thay ân sư hỏi trời xanhChương 344: Ngươi là Lục Sơn Quân ư?Chương 345: Ân sư sống ở đâyChương 346: Nhân duyên qua từng thế hệChương 347: Phu nhân mang thai còn có ba phần hiệp khíChương 348: Từ đâu lại về đóChương 349: Lục Thừa Phong giấu tàiChương 350: Các hạ xứng sao?