TruyenVip

Ký Chủ Công Lược Nhầm Người Rồi - A Chiết - Chương 15

Chương 15

Bạn đang đọc truyện Ký Chủ Công Lược Nhầm Người Rồi - A Chiết chương 15 tại Truyenvip. Nội dung chương được cập nhật liên tục, giúp bạn theo dõi câu chuyện một cách trọn vẹn và nhanh nhất.


15

Lúc ta tò mò tiến lên phía trước, định cẩn thận đánh giá trong trúc có thật sự có dòng nước chảy hay không, âm thanh thấp giọng nói chuyện với nhau cách đó không xa lại hấp dẫn lực chú ý của ta.

“Chúa công yên tâm, thuộc hạ lần này nhất định có thể tiêu diệt đám người Ôn Trì Trì.”

Ta ngẩn ra, Ôn Trì Trì?

Ta nhạy bén nhận ra việc này không đơn giản, vì thế nhỏ giọng khom người qua, trốn ở phía sau một đám trúc.

“Nếu lại thất bại, dẫn đầu tới gặp.”

Người nọ đứng thẳng đưa lưng về phía ta, bóng lưng có chút quen thuộc.

Hắc y nhân quỳ trước mặt hắn run rẩy, cung kính nói: "Nhất định không nhục mệnh!”

Một hắc y nhân khác nhắc nhở nói: "Lúc đó, kính xin chúa công không nên uống trên bàn chén trà, trong chén trà..."

Trà cái gì, trà cái gì?

Ta cách quá xa, nghe được đứt đoạn nối tiếp, rất không rõ ràng.

“Tiêu Cẩn này nếu dám đến, liền phải chuẩn bị sẵn sàng chết. Bổn tọa mặc kệ hắn là Tiêu Cẩn, hay là Ôn Trì Trì, chỉ cần là con của nữ nhân kia, đều phải chôn cùng mẫu thân ta!”

Thanh âm người nọ lạnh như băng, âm ngoan độc khiến ta chấn kinh.

Ta trốn ở trong rừng trúc, không thể tin che miệng.

Bọn họ biết Ôn Trì Trì chính là Tiêu Cẩn, nhưng vẫn muốn g.i.ế.c hắn.

Bọn họ rõ ràng là đang mưu đồ bí mật tạo phản!

Trong lúc thất kinh, ta cảm thấy nơi đây không nên ở lâu, lui bước muốn chạy, lại vô ý giẫm lên tàn trúc trên mặt đất.

Tiếng động nhỏ bé lập tức kinh động đầu kia.

Ba người đồng loạt xoay người, nhìn về phía ta.

“Ai!”

Một trong những người mặc đồ đen rút kiếm và bước tới, chỉ cách đó vài bước là thoáng thấy ta đang trốn sau bụi tre.

Vào thời khắc then chốt, phía sau có một bóng người ôm lấy eo ta, trong nháy mắt đã rời khỏi rừng trúc

Ta mơ hồ nhìn suối nước nóng trước mắt, vẻ mặt dấu chấm hỏi.

“Đại huynh đệ, khinh công của ngươi lợi hại như vậy sao?!”

Như thế nào vèo vèo, liền từ rừng trúc hẻo lánh nhất hậu viện bay tới suối nước nóng phồn hoa nhất.

Quả thực so với top 1 của trại huấn luyện ký chủ còn lợi hại hơn.

Tiểu nhân cam bái hạ phong.

Ta tràn đầy sùng bái tựa vào trong lòng hắn, không hề ý thức được chuyện hắn còn ôm ta không buông tay.

Thẳng đến bên ngoài có người đang hô, "Gia chủ, tắm rửa xong chưa?"

Ta mới đột nhiên phục hồi tinh thần, vội vàng đẩy hắn ra.

Tiêu Cẩn vẫn còn lưu luyến, hồi lâu thu tay lại, không vui nói: "Lui xuống.”

Ngoài cửa nhất thời không có tiếng động.

Ta thở phào nhẹ nhõm, ngẩng đầu nhìn về phía Tiêu Cẩn.

Trong mắt Tiêu Cẩn mang theo nụ cười, "Không có gì muốn nói sao?”

Ta nghẹn lời, "Tiêu Cẩn, không đúng, bây giờ là Ôn Trì Trì. Sao ngươi lại ở đây?”

“Ta nói rồi, nàng ở nơi nào, ta liền ở nơi đó.”

Ta sửng sốt, nhớ tới hình như hắn quả thật có nói qua một câu như vậy.

Nhưng ta vẫn chưa từng coi là thật, chỉ coi như hắn đang nói đùa.

Nhìn hắn giống như bất chấp hiềm khích lúc trước, mặt mày vẫn ôn hòa như trước, ta không biết làm sao, đột nhiên cảm giác rất áy náy, bên tai giống như lại vang lên tiếng r*n r* của hắn trong mộng, trong lòng đau đớn, liền rũ mắt xuống, thấp giọng nói: "...... Xin lỗi. “

Tiêu Cẩn xoa xoa đầu ta, làm như không nghe rõ, nhướng mày hỏi: "Cái gì?”

Tôi cúi đầu càng thấp, "Ta, ta không nên lừa gạt tình cảm của ngươi. Xin lỗi.... "

Tiêu Cẩn trầm mặc nhìn ta.

Ta bị nhìn thấy xấu hổ vô cùng, quẫn bách thầm nghĩ trong lòng: Ta thật sự là đáng chết, hoặc là trốn thật xa, không bao giờ bị hắn bắt được nữa, hoặc là ngay từ đầu liền bỏ ý niệm chạy trốn, hiện giờ bị hắn bắt được, vừa rồi còn được hắn cứu, lần này thì tốt rồi, hắn không xấu hổ ta cũng xấu hổ muốn chết.

Tiêu Cẩn im lặng nhìn ta hồi lâu, có lẽ là nhìn ra sự xấu hổ của ta, trên khuôn mặt trắng bệch của hắn bỗng nhiên lộ ra nụ cười thân thiện, khẽ cười cúi người, nhìn thẳng tôi, nói nhỏ: 

"Nha đầu ngốc, nàng thật sự cho rằng chỉ có ta có  tình cảm sao? Nghĩ xem tại sao giữa đám đông chỉ nhìn thoáng qua ta có thể nhận ra ta?"

Ta sửng sốt, không quá tự nhiên dời mắt đi.

"... Đó là bởi vì ngươi quá chói mắt, cho dù thay đổi khuôn mặt, vẫn rất xuất chúng. “

Ta không dám ngẩng đầu, rất sợ lại đụng vào đôi mắt thâm thúy ôn nhu kia của hắn, tựa như cả thiên địa chỉ có thân ảnh của ta.

Điều này làm cho ta rất không quen, tim đập nhanh không thể kiềm chế.

“Dù sao đánh c.h.ế.t cũng không thể thừa nhận!

Vậy sao? "

Tiêu Cẩn mặt mày mang theo nụ cười đứng thẳng dậy, lướt qua ta, trực tiếp đi tới bên suối nước nóng.

Ta thở phào nhẹ nhõm, lại nghe hắn nói.

"Nàng không muốn thừa nhận cũng không sao, ta sẽ để nàng cam tâm tình nguyện ở lại bên cạnh ta. Nhưng mà, hôm nay nàng đặt mình vào tình cảnh nguy hiểm, nên phạt!"

Không đợi tôi kịp phản ứng, Tiêu Cẩn đột nhiên kéo tôi nhảy xuống hồ, dòng nước thoáng chốc vây quanh, suýt nữa bao phủ đầu ta.

Ta sợ tới mức mặt trắng bệch, liều mạng giữ chặt Tiêu Cẩn, c.h.ế.t cũng phải kéo một cái đệm lưng.

Dòng nước tràn qua đỉnh đầu, ta vô tình uống vài ngụm nước.

Ta ở trong nước tức giận thiếu chút nữa điên cuồng đánh Tiêu Cẩn, lại đột nhiên nghe thấy trên mặt nước có tiếng người mở cửa lại đóng cửa, tựa hồ đang lục soát cái gì, chỉ chốc lát sau liền an tĩnh lại.

Ta rốt cục chịu không nổi, đẩy Tiêu Cẩn lên bờ, há miệng th* d*c, giống như vượt qua quỷ môn quan một chuyến.

So với sự chật vật của ta, Tiêu Cẩn chậm rãi tựa vào bờ, bộ dáng cực kỳ thoải mái.

Ta cả giận nói, "Ngươi làm gì vậy!”

Hắn cười nói: "nàng có biết vừa rồi những người kia nếu là phát hiện nàng, hậu quả sẽ là cái gì?"

Thanh âm hắn đột nhiên lạnh như băng: "Bọn họ sẽ g.i.ế.c nàng.”

Ta ngẩn ra, nhớ tới chuyện vừa mới nghe thấy trong rừng trúc, bừng tỉnh đại ngộ.

"Thì ra ngươi biết bọn họ muốn hại ngươi, vậy sao ngươi còn bình tĩnh như vậy.”

Ta trèo lên bờ, tự mình tìm một cái chăn sạch sẽ phủ lên.

Sáng sớm ngâm suối nước nóng, chỉ hắn nghĩ ra được.

Ta che chăn bó sát người, ngồi bên bàn trà gỗ tử đàn, lạnh đến run lẩy bẩy.

Thấy Tiêu Cẩn không nói một lời, ta chần chờ nói: "Ngươi có biết bọn họ là ai không?”

Đọc full truyện Ký Chủ Công Lược Nhầm Người Rồi - A Chiết

1,218 từ

Xem đầy đủ truyện Ký Chủ Công Lược Nhầm Người Rồi - A Chiết

Danh sách chương

20 chương đầu — xem toàn bộ trên trang truyện.

Truyện cùng thể loại

Truyện được đọc nhiều

Đệ Nhất Kiếm ThầnĐang ra
Đệ Nhất Kiếm Thần

Thanh Phong

Đệ Nhất Kiếm Thần — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.

11778 chương6.5
Phong Thần ChâuĐang ra
Phong Thần Châu

Oa Ngưu Cuồng Bôn

Phong Thần Châu — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.

10919 chương7.2
Chàng Rể Quyền ThếĐang ra
Chàng Rể Quyền Thế

N-H

Chàng Rể Quyền Thế — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.

8001 chương6.6
Thần Y Trở LạiĐang ra
Thần Y Trở Lại

Tiểu Tinh

Thần Y Trở Lại — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.

6863 chương6.4
Vạn Cổ Đệ Nhất ThầnĐang ra
Vạn Cổ Đệ Nhất Thần

Phong Thanh Dương

Vạn Cổ Đệ Nhất Thần — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.

6037 chương8.4
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạĐang ra
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ

Ss Tần

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.

5405 chương7.3