TruyenVip

Kỳ Án Săn Ma

Kỳ Án Săn Ma - Chương 3

Mục lục

III

ANNABELLE

Ngay khi tiếng chuông điện thoại reo lên tại nhà Warren và vị linh mục với tông giọng sầu muộn ở đầu dây bên kia yêu cầu được gặp Ed Warren, ông biết là có chuyện gì đó nghiêm trọng đã xảy ra. Và chuyện nghiêm trọng lần này có liên quan đến “Annabelle”.

Người liên lạc với vợ chồng nhà Warren được một vị linh mục thuộc Giáo hội Giám nhiệm giới thiệu đến. Gọi từ văn phòng hành chính của Giáo Hội ở Connecticut, vị linh mục đã truyền đạt lại lời nhắn của một vị linh mục ở nơi khác trong tiểu bang. Mặc dù thông tin từ vị linh mục rất sơ sài, nhưng ông truyền đạt được tới Ed Warren rằng có hai tá trẻ đã “giao tiếp” với thứ mà họ cho rằng là một linh hồn người đã khuất. Tuy nhiên, vị linh mục nghi ngờ rằng tình huống đang trở nên nghiêm trọng hơn bởi vì một trong những người bạn của hai cô gái đã bị tấn công về mặt thể xác. Mặc dù vết thương không nghiêm trọng, nhưng nhiều sự kiện kỳ lạ đang diễn ra và một trong số họ nghĩ rằng có thứ gì đó ngoại lai bên trong căn hộ của cô. Ông ấy hỏi Warren: “Liệu ngài có thể đến điều tra thêm về vụ việc không, và với tư cách là một nhà quỷ học, ngài có thể cho chúng tôi biết là liệu có nên áp dụng một số phép nhà thờ chính thống không?”

Đồng ý với đánh giá của vị linh mục rằng có thứ gì đó liên quan đến linh hồn xấu xa đang hoành hành ở đó nên Ed Warren đã chấp nhận lời mời. Sau đó, vị linh mục cho Ed số điện thoại và tên của hai cô gái. Sau khi nói chuyện với linh mục, Ed ngay lập tức gọi đến số điện thoại vừa nhận được. Khi gọi được cho một trong hai nữ y tá, Ed xác minh được sự tồn tại của vấn đề và nói với các cô gái rằng ông và Lorraine đang trên đường đến…

Mặc dù giao thông trên Xa lộ Liên tiểu bang vào ngày hôm đó thông thoáng, nhưng vợ chồng nhà Warren vẫn mất hơn một giờ để đến được một khu chung cư thấp tầng hiện đại. Sau khi đỗ xe, vợ chồng nhà Warren bước đến trước cửa và Ed bấm chuông. Ed mang theo bên mình một máy ghi âm, một máy ảnh và chiếc cặp tài liệu màu đen. Tiếng bước chân nhanh chóng vang lên ở phía gần cửa. Khóa chốt bật mở và cánh cửa nhà được Deirdre Bernard, một cô gái trẻ đẹp độ hai mươi lăm tuổi với gương mặt ảo não, đẩy ra. Ed và Lorraine Warren tự giới thiệu, sau đó được mời vào bên trong căn hộ.

Nữ y tá trẻ ấy dẫn vợ chồng nhà Warren băng qua phòng khách rộng rãi và tiến vào bếp. Ở đó, Cal Randell và vị hôn thê của mình, Lara Clifton, đang ngồi ở bàn uống cà phê. Deirdre giới thiệu vợ chồng nhà Warren với họ, nhưng hai người không nói gì nhiều. Vẻ nghiêm trọng trên khuôn mặt của họ đã nói lên tất cả. Vợ chồng Warren ngồi xuống bên bàn cùng họ. Sau khi nhét băng vào máy ghi âm, Ed bật máy và nhập ngày giờ, địa chỉ cũng như tên họ đầy đủ của những người đang ở đó.

“Được rồi,” Ed bắt đầu, “Tôi muốn nghe toàn bộ câu chuyện từ đầu. Ai ở đây có thể kể cho tôi vậy?”

“Tôi có thể kể,” Deirdre lên tiếng.

“Được. Cal, Lara, nếu hai người cảm thấy thiếu chi tiết nào thì có thể bổ sung,” Ed chỉ đạo.

Deirdre bắt đầu kể: “Thực ra có hai câu chuyện. Câu chuyện đầu tiên đã xảy ra vào đầu tuần với Cal. Câu chuyện còn lại liên quan đến Annabelle. Nhưng tôi cho rằng cả hai đều dính líu đến Annabelle. Tôi không chắc lắm.”

Ed nhanh chóng hỏi: “Annabelle là ai?”

“Nó thuộc về Deirdre,” Lara trả lời.

“Thuộc về?” Lorraine đặt ra nghi vấn. “Annabelle có phải là một sinh vật sống không?”

“Nó có sống không à?” Deirdre lặp lại với giọng giễu cợt. “Thứ đó di chuyển và hành động như thể nó có sự sống vậy. Nhưng không, tôi không nghĩ nó sống.”

“Annabelle đang ở trong phòng khách,” Lara nói, chỉ tay qua bàn. “Nó đang ngồi trên ghế sô-pha.”

Lorraine quay sang trái và nhìn về phía phòng khách. “Cô đang nói về con búp bê à?”

“Đúng vậy,” Lara trả lời, “con búp bê Raggedy Ann cỡ lớn đó. Nó là Annabelle. Nó thật sự có thể di chuyển!”

Ed đứng dậy và bước vào phòng khách để kiểm tra con búp bê. Nó to và nặng tương đương một đứa trẻ bốn tuổi, đang ngồi duỗi chân trên ghế sô-pha. Đôi mắt đen láy không tròng nhìn chằm chằm vào ông, trong khi nụ cười được tô vẽ khiến con búp bê có một vẻ mỉa mai nghiệt ngã. Ed chỉ nhìn qua mà không chạm vào nó, rồi ông quay trở lại nhà bếp.

“Cô có được con búp bê này từ đâu?” Ed hỏi Deirdre.

Deirdre trả lời: “Đó là món quà mà mẹ tặng cho tôi vào sinh nhật gần đây nhất của tôi.”

“Có lý do nào đặc biệt khiến bà ấy mua một con búp bê cho cô không?” Ed hỏi.

“Không. Nó chỉ là một món đồ khá lạ – dùng để trang trí thôi,” người y tá trẻ đáp.

“Được rồi,” Ed nói tiếp, “Lần đầu tiên cô nhận thấy những điều kỳ quái xảy ra là khi nào?”

“Khoảng một năm trước,” Deirdre nói. “Con búp bê bắt đầu tự di chuyển xung quanh căn hộ. Ý tôi không phải là nó đứng dậy và đi xung quanh, hay làm gì tương tự như thế. Mỗi khi chúng tôi đi làm về, nó sẽ không bao giờ ở vị trí mà chúng tôi đặt nó ban đầu.”

“Cô có thể kể chi tiết phần đó không?” Ed yêu cầu.

Deirdre giải thích: “Sau khi tôi nhận được con búp bê trong ngày sinh nhật của mình, tôi luôn đặt nó trên giường của tôi vào mỗi sáng, khi đã dọn dẹp giường xong xuôi. Hai cánh tay buông thõng hai bên, còn hai chân của nó sẽ duỗi thẳng ra – giống như nó đang ngồi bây giờ đó. Nhưng khi chúng tôi trở về nhà vào ban đêm, tay và chân của nó sẽ ở tư thế khác. Ví dụ, hai chân của nó sẽ bắt chéo ở mắt cá chân, hoặc cánh tay của nó sẽ gập lại đặt ở trong lòng. Sau chừng một tuần, điều này khiến chúng tôi hoài nghi. Vì vậy, để kiểm tra, tôi cố tình bắt chéo tay và chân của nó vào buổi sáng để xem nó có thực sự di chuyển hay không. Và chắc chắn rồi, ban đêm khi chúng tôi trở về nhà, tay và chân của nó lại không còn ở tư thế bắt chéo nữa, thứ đó ngồi đấy với đủ loại dáng điệu khác nhau.”

“Đúng vậy, nhưng nó còn làm ra nhiều chuyện hơn thế,” Lara nói chen vào. “Con búp bê đó có thể tự chuyển phòng. Một đêm nọ, chúng tôi trở về nhà và thấy Annabelle đang ngồi trên một chiếc ghế cạnh cửa trước. Nó đang quỳ! Điều buồn cười ở đây là trước đây khi chúng tôi để con búp bê quỳ, nó sẽ ngã lăn ra. Nó không thể quỳ được. Những lần khác, chúng tôi thấy nó ngồi trên ghế sô-pha mặc dù nó luôn ở trong phòng của Deirdre với cánh cửa phòng đã khóa khi chúng tôi rời khỏi căn hộ vào buổi sáng!”

“Còn gì nữa không?” Lorraine hỏi.

“Còn,” Deirdre đáp. “Nó để lại cho chúng tôi những ghi chú và thông điệp ngắn. Chữ viết trông giống như của một đứa trẻ.”

“Những ghi chú đó là gì?” Ed hỏi.

Deirdre trả lời: “Chúng tôi không hiểu những điều nó viết. Những dòng kiểu như CỨU CHÚNG TÔI hoặc CỨU CAL, nhưng Cal không gặp bất kỳ nguy hiểm nào vào thời điểm đó. Và chúng tôi là ai – chúng tôi không biết. Điều kỳ lạ là các ghi chú luôn được viết bằng bút chì, nhưng dù có cố gắng tìm kiếm đến mấy thì chúng tôi cũng không thấy có cái bút chì nào trong căn hộ! Và tờ giấy mà nó dùng để viết là giấy da. Tôi lục tung cả căn hộ lên để tìm giấy da, nhưng một lần nữa, không ai trong chúng tôi tìm thấy thứ đó cả.”

“Có vẻ như ai đó đã có chìa khóa căn hộ của cô và giở trò bệnh hoạn để đùa giỡn mọi người,” Ed nói thẳng.

“Đó chính xác là những gì chúng tôi nghĩ,” Deirdre nói. “Vì vậy, chúng tôi đã làm những cái bẫy nhỏ như đánh dấu lên cửa sổ và cửa ra vào hoặc bố trí những tấm thảm để bất cứ ai bước vào đây cũng sẽ để lại dấu vết mà chúng tôi có thể nhìn thấy. Nhưng không có dấu hiệu của kẻ xâm nhập nào trong căn hộ.”

“Trong khi con búp bê vẫn đang di chuyển xung quanh nhà, và chúng tôi càng ngày càng nghi ngờ là trong nhà có kẻ trộm, thì một chuyện rắc rối khác lại xảy ra,” Lara nói tiếp. “Vẫn như thường lệ, búp bê Annabelle được đặt ngồi trên giường của Deirdre. Một đêm nọ, khi chúng tôi về nhà thì thấy trên mu bàn tay của nó dính một vệt máu, còn trên ngực có ba giọt máu!”

“Chúa ơi, điều đó thực sự khiến chúng tôi rất sợ hãi,” Deirdre thẳng thắn.

“Cô có chú ý thấy bất kỳ hiện tượng lạ nào khác xảy ra trong căn hộ không?” Ed hỏi họ.

“Một lần vào dịp Giáng sinh, chúng tôi tìm thấy một chiếc ủng làm bằng sô-cô-la nhỏ trên dàn âm thanh nổi mà không ai trong chúng tôi mua cả. Có lẽ lại là do con búp bê Annabelle,” Lara trả lời.

“Từ lúc nào cô có thể khẳng định con búp bê có liên quan đến một linh hồn?” Lorraine đặt câu hỏi.

“Chúng tôi biết có điều bất thường đang xảy ra, Deirdre trả lời. “Con búp bê tự chuyển phòng. Nó tạo dáng ở nhiều tư thế khác nhau: tất cả chúng tôi đều nhìn thấy. Nhưng chúng tôi muốn biết tại sao. Có nguyên nhân nào hợp lý có thể lý giải việc con búp bê di chuyển không? Vì vậy, Lara và tôi đã liên lạc với một bà đồng. Lúc đó những chuyện kỳ quái kia đã bắt đầu xảy ra khoảng chừng một tháng, hoặc có lẽ là sáu tuần.”

“Cô đã tìm hiểu được gì?”

“Chúng tôi được biết rằng có một bé gái đã chết trên khu đất này,” Deirdre nói với vợ chồng nhà Warren. “Cô bé ấy bảy tuổi, tên là Annabelle Annabelle Higgins. Linh hồn của Annabelle cho biết cô bé đã chơi ở đây từ trước khi những căn hộ này được xây dựng. Đó là khoảng thời gian hạnh phúc đối với cô bé. Bởi vì mọi người xung quanh đây đều đã lớn và chỉ quan tâm đến công việc của họ, cô bé không thể liên hệ với ai, ngoại trừ chúng tôi. Annabelle cảm thấy rằng chúng tôi có thể hiểu cô bé. Đó là lý do tại sao cô bé bắt đầu di chuyển con búp bê. Tất cả những gì Annabelle muốn là được yêu thương. Vì vậy, cô bé đã hỏi rằng liệu cô bé có thể ở lại với chúng tôi và nhập vào con búp bê không. Chúng tôi có thể làm gì bây giờ? Thế là chúng tôi chỉ còn cách đồng ý.”

“Dừng một chút,” Ed xen vào. “Ý của cô là gì khi nói nó muốn nhập vào con búp bê. Ý là nó muốn chiếm lấy vật thể ấy ư?”

“Đúng vậy, ý của tôi chính là thế đó,” Deirdre trả lời. “Nó có vẻ vô hại. Chúng tôi là y tá mà, chúng tôi thấy nỗi đau khổ mỗi ngày. Chúng tôi có lòng trắc ẩn. Dù sao thì chúng tôi đã gọi con búp bê là Annabelle từ lúc đó.”

“Cô có làm gì khác với con búp bê sau khi biết bên trong nó tồn tại một linh hồn bé gái tên Annabelle không?” Lorraine hỏi.

“Không thực sự làm gì cả,” Deirdre nói. “Nhưng tất nhiên là nó không còn là một con búp bê nữa. Nó là Annabelle. Chúng tôi không thể phớt lờ sự thật đó.”

“Được rồi, trước khi mọi người kể thêm, chúng ta cùng tóm tắt lại một chút nhé,” Ed yêu cầu. “Đầu tiên, cô được tặng con búp bê vào ngày sinh nhật. Sau một thời gian, con búp bê bắt đầu di chuyển – hoặc ít nhất là thay đổi vị trí đủ nhiều để cô chú ý tới. Điều này khiến cô tò mò nên quyết định tham gia vào một buổi gọi hồn; tại đó, một linh hồn xuất hiện và tự giới thiệu mình là Annabelle Higgins. Linh hồn được cho là của một cô bé này bảy tuổi và đã hỏi liệu nó có thể đến sống với cô bằng cách nhập vào con búp bê hay không. Cô đã đồng ý vì lòng trắc ẩn. Sau đó, cô đã đổi tên con búp bê thành Annabelle. Đúng không?”

“Đúng vậy,” Deirdre và Lara đáp.

“Cô đã nhìn thấy hồn ma của cô bé ấy xuất hiện trong căn hộ này bao giờ chưa?” Ed hỏi.

“Chưa,” cả hai cô gái đều trả lời.

“Cô đã kể rằng từng có một vật làm bằng sô-cô-la xuất hiện ở đây một lần,” Ed nói. “Còn có điều gì kỳ lạ đã từng xảy ra mà cô không thể giải thích không?”

“Có lần, một bức tượng ở phía bên kia phòng bị nhấc bổng lên,” Deirdre nhớ lại, “sau đó nó lộn nhào trong không trung rồi rơi xuống sàn nhà. Không ai trong chúng tôi ở gần bức tượng cả. Sự cố đó khiến chúng tôi sợ chết khiếp.”

“Tôi muốn hỏi một điều nữa,” Ed tiếp tục. “Cô có nghĩ rằng mình không nên chú ý tới một con búp bê đến vậy không?”

“Nó không phải là một con búp bê!” Deirdre sửa lời của Ed. “Chúng tôi chỉ quan tâm đến linh hồn của Annabelle.”

“Đúng vậy!” Lara nói.

“Không, ý tôi là trước khi cô biết được bất cứ thứ gì về Annabelle cơ?”

“Chúng tôi biết được gì chứ?” Deirdre hỏi. “Nhưng bây giờ nhìn lại, có lẽ chúng tôi không nên dành cho con búp bê nhiều niềm tin như vậy. Nhưng thực sự, chúng tôi thấy nó không khác gì một linh vật vô hại. Nó không bao giờ làm tổn thương bất cứ ai… ít nhất là cho đến ngày hôm kia.”

“Cô vẫn nghĩ rằng thứ đang điều khiển con búp bê là linh hồn của một bé gái ư?” Lorraine truy vấn.

“Nếu không thì còn có thể là cái gì nữa?” Lara trả lời.

“Nó là một con búp bê voodoo[1] chết tiệt, thế đấy,” Cal thốt ra. “Tôi đã nói vậy với họ từ lâu rồi mà. Con búp bê chỉ đang lợi dụng họ…”

“Được rồi, Cal, đến lúc cậu nói ra suy nghĩ của mình rồi,” Ed ra dấu về phía chàng trai trẻ.

“Tôi sẽ nói đơn giản thế này: Tôi không thích con búp bê, và con búp bê cũng không thích tôi,” cậu ta đáp. “Thứ đó có tri giác, còn búp bê thì vô tri, phải không? Vì vậy, ngay từ đầu, tôi đã không nghĩ rằng việc thứ này di chuyển xung quanh căn hộ là dễ thương.”

“Ngoài chuyện đó ra, hãy kể cho tôi nghe về những gì đã xảy ra với cậu,” Ed nói.

“Hãy kể cho họ nghe về những giấc mơ,” Lara dỗ dành.

“Chà,” Cal từ từ nhớ lại, “thứ đó mang đến cho tôi những giấc mơ tồi tệ. Những giấc mơ lặp đi lặp lại. Nhưng những gì tôi sắp kể với ông không phải là một giấc mơ đối với tôi, bởi vì bằng cách nào đó tôi thấy điều này xảy ra với mình thật. Lần gần nhất nó đến là lúc tôi ngủ thiếp đi ở nhà, một giấc ngủ thực sự sâu. Trong khi tôi đang nằm đó, tôi thấy mình thức dậy. Tôi cảm nhận có điều gì đó không ổn với tôi. Tôi nhìn quanh phòng, nhưng không có gì cả. Tuy nhiên, khi tôi nhìn xuống chân mình, tôi thấy con búp bê Annabelle. Nó đang từ từ trườn lên cơ thể tôi. Nó leo qua ngực tôi và dừng lại. Sau đó, nó dạng hai cánh tay ra. Một cánh tay chạm vào một bên cổ tôi, cánh tay còn lại chạm vào bên kia như thể nó đang nối một mối nối điện. Rồi tôi thấy mình bị bóp cổ. Tôi quằn quại và cố gắng đẩy con búp bê ra khỏi ngực, nhưng tôi như thể đang đẩy một bức tường, bởi vì nó không hề nhúc nhích. Tôi thực sự bị siết cổ đến chết, và tôi không thể cử động dù cố gắng thế nào đi chăng nữa.”

“Vâng, nhưng vị linh mục mà tôi nói chuyện cùng kể rằng cậu đã bị tấn công thể xác. Đây có phải là thứ mà cậu coi là tấn công thể xác không?” Ed hối thúc.

“Không” Cal khẳng định, “Vụ tấn công kia xảy ra ở đây, trong căn hộ này khi Lara và tôi ở một mình với nhau. Lúc đó là khoảng 10 đến 11 giờ đêm, chúng tôi đang xem bản đồ vì hôm sau tôi sẽ đi du lịch. Xung quanh rất yên tĩnh. Đột nhiên, cả hai chúng tôi đều nghe thấy tiếng động trong phòng ngủ của Deirdre khiến chúng tôi nghĩ rằng có ai đó đột nhập vào căn hộ. Tôi lặng lẽ đứng dậy và nhón chân tiến đến cánh cửa phòng ngủ đang đóng. Tôi đợi cho đến khi tiếng động dừng lại, sau đó tôi cẩn thận mở cửa và thò tay vào bật đèn. Không có ai ở trong đó cả! Ngoại trừ con búp bê Annabelle bị ném vào một góc trên sàn. Tôi đi vào một mình và đến chỗ đó để xem có điều gì bất thường xảy ra không. Nhưng khi tiến đến gần con búp bê, tôi có ấn tượng rất rõ ràng rằng ai đó đang ở phía sau tôi. Tôi xoay người ngay lập tức và, chà…”

“Tôi sẽ kể phần sau đó,” Lara tiếp lời. “Khi Cal quay lại thì không có ai ở đó cả, nhưng anh ấy đột nhiên hét lên và ôm chặt lấy lồng ngực mình. Khi tôi đến nơi, anh ấy đang gập người lại, trên người có những vết cào bê bết máu. Máu lan khắp áo của anh ấy. Cal run rẩy trong sợ hãi và chúng tôi dìu nhau quay trở lại phòng khách. Sau đó, chúng tôi cởi áo sơ mi của anh ấy ra và trên ngực anh ấy xuất hiện vết cào như dấu móng vuốt!”

“Tôi có thể xem những vết đó không?” Ed hỏi. “Chúng biến mất rồi,” chàng trai trẻ nói với Ed.

“Tôi cũng đã nhìn thấy những vết cào trên ngực anh ấy,” Deirdre lên tiếng khẳng định.

“Có bao nhiêu vết cào trên ngực?” Ed hỏi.

“Bảy,” Lara nói. “Ba vết thẳng đứng, bốn vết ngang.”

“Vết cào có khiến cậu có cảm giác gì không?”

“Tất cả các vết cào đều nóng rực, như thể chúng là những vết bỏng vậy,” Cal nói với ông.

“Cậu đã bao giờ có những vết cào hoặc vết thương ở cùng một vùng ngực trước khi sự cố này xảy ra chưa?” Ed hỏi.

“Không hề,” chàng trai trẻ trả lời.

“Cậu có mất ý thức trước hay sau khi cuộc tấn công diễn ra không?”

Chàng trai vẫn trả lời: “Không.”

“Vết thương mất bao lâu để lành lại?” Lorraine hỏi.

Cal nói: “Nó lành gần như ngay lập tức, bắt đầu biến mất sau nửa ngày, và hoàn toàn không còn dấu vết vào ngày hôm sau nữa.”

“Có điều gì khác thường xảy ra kể từ đó không?” Ed hỏi.

“Không” họ đồng thanh trả lời.

“Mọi người đã liên lạc với ai đầu tiên sau khi vụ việc xảy ra?”

“Tôi đã liên lạc với một linh mục của Giáo hội Giám nhiệm, Cha Kevins,” Deirdre nói với Ed và Lorraine.

“Tại sao cô lại quyết định gọi cho ông ấy thay vì bác sĩ?” Lorraine hỏi.

“Bà nghĩ là người ngoài sẽ tin vào nguồn cơn gây ra những vết cào trên ngực Cal ư?” Deirdre hùng hồn đáp trả. “Bên cạnh đó, chúng tôi đều đồng ý rằng những vết cào ấy không quan trọng bằng việc Cal đã có chúng như thế nào. Chúng tôi muốn biết liệu điều này có tái diễn lần nữa hay không. Vấn đề của chúng tôi là nên hỏi ai?”

“Có lý do gì khiến cô tìm đến nhờ Cha Kevins không?” Lorraine chất vấn.

“Vì chúng tôi tin tưởng Cha,” Deirdre nói. “Cha đang dạy học ở gần đây, tại một trường cao đẳng, thêm nữa là cả Lara và tôi đều biết Cha.”

“Cô đã nói gì với Cha?” Ed hỏi.

“Toàn bộ câu chuyện – về con búp bê Annabelle, việc nó tự di chuyển, và đặc biệt là về những vết cào của Cal,” Deirdre trả lời. “Lúc đầu, chúng tôi sợ Cha không tin nhưng chúng tôi đã lo xa rồi, Cha tin chúng tôi ngay lập tức. Mặc dù Cha nói với chúng tôi rằng bản thân ông chưa từng nghe nói tới một chuyện như vậy xảy ra vào thời đại này. Lúc đó, tất cả chúng tôi đều sợ đến kinh hồn bạt vía, tôi hỏi rằng Cha nghĩ chuyện gì đã xảy ra với chúng tôi?”

“Ông ấy đã nói gì?” Ed hỏi cô.

“Cha nói rằng Cha không muốn suy đoán,” Deirdre trả lời. “Nhưng Cha cảm thấy đây có vẻ là một vấn đề tâm linh, thậm chí còn nghiêm trọng, và nói Cha sẽ liên lạc với một người có địa vị cao hơn trong Giáo hội – Cha Everett.”

“Đó đúng là những gì ông ấy đã làm,” Ed nói với cô ấy.

Lara lo lắng hỏi vợ chồng nhà Warren: “Ông bà nghĩ thứ gì đã làm ra chuyện đó với ngực của Cal?”

“Hãy thảo luận chuyện đó một chút,” Ed trả lời. “Trước hết, tôi muốn hỏi cô cậu một vài câu hỏi để đưa ra kết luận cuối. Những điều kỳ lạ này đã bao giờ xảy ra với cô cậu trước đây chưa?”

“Chưa,” họ đồng lòng.

“Cái tên Annabelle, hay Annabelle Higgins có ý nghĩa gì với mọi người trước khi sự cố này xảy ra không?”

“Không” họ tiếp tục phủ nhận.

“Mọi người chưa bao giờ nhìn thấy linh hồn nào ở đây nhưng Cal nói rằng cậu ấy cảm thấy có ai đó ở trong phòng trước khi bị thương…”

“Có thứ gì đó đang ở đây,” Lara tuyên bố chắc chắn. “Thực sự thì tôi không thể chịu đựng được việc phải ở đây nữa. Chúng tôi đã quyết định tìm một căn hộ mới. Chúng tôi sẽ chuyển ra ngoài!”

“Tôi e rằng làm thế cũng không giúp được gì nhiều cho cô đâu,” Ed đáp khô khốc.

“Ý của ông là gì?” Deirdre ngạc nhiên hỏi.

“Nói một cách ngắn gọn, các cô cậu đã vô tình đưa một linh hồn vào căn hộ này – và vào cuộc sống của chính mình. Cô cậu không thể cắt đứt kết nối với nó một cách dễ dàng như vậy.”

Tuyên bố của Ed rõ ràng đã khiến họ bối rối. Ông và Lorraine thận trọng giữ im lặng để cho ba người trẻ tuổi có thời gian suy nghĩ.

Sau vài phút, Ed lại lên tiếng: “Chúng tôi có thể giúp cô cậu ngay bây giờ. Ngay hôm nay. Việc đầu tiên tôi cần làm là gọi cho Cha Everett và mời ông ấy đến đây. Sau đó, cô cậu sẽ hiểu chuyện gì đã xảy ra và tại sao Cal lại có dấu móng vuốt xấu xí đó trên ngực. Tôi có thể sử dụng điện thoại không.”

Ed dễ dàng liên hệ được với vị linh mục của Giáo hội Giám nhiệm, người đang đợi ông gọi điện thoại đến. Trong khi đó, Lorraine bước vào phòng khách để tìm kiếm sự hiện diện của linh hồn trong căn hộ. Sau cuộc gọi, vợ chồng nhà Warren trở lại nhà bếp cùng những người khác.

“Được rồi,” Ed đi vào vấn đề chính, “khi Cha Everett đến đây, ông ấy sẽ phải thực hiện một nghi lễ trừ tà cho căn hộ.”

“Tôi biết mà!” Cal nói. “Tôi biết rồi thế nào cũng phải làm chuyện đó.”

“Vâng, tôi nghĩ là cậu biết,” Ed nói với anh ấy. “Nhưng tôi không chắc bất kỳ ai trong số cô cậu biết lý do tại sao phải lập lễ. Trước hết, tôi phải nói thẳng là không có Annabelle nào cả! Chưa bao giờ có. Cô cậu đã bị lừa. Tuy nhiên, chúng ta đang phải đối phó với một linh hồn ở đây. Con búp bê dịch chuyển từ nơi này qua nơi khác khi mọi người rời khỏi căn hộ; sự xuất hiện của các ghi chú được viết trên giấy da; ba giọt máu trên người con búp bê; cộng với những tư thế mà con búp bê làm ra đều có ý nghĩa. Tất cả những thứ đó đều cho tôi thấy rằng có một âm mưu ở đây, tức là thứ đứng đằng sau điều khiển mọi hành động có trí tuệ. Nhưng những hồn ma linh hồn người đã khuất – không thể tạo ra một hiện tượng kinh khủng như thế này vì họ không có sức mạnh. Thứ đang hoành hành ở đây là ác linh.”

“Ác linh?” Cal bối rối hỏi.

“Ác quỷ,” Ed trả lời anh ấy ngay lập tức. “Thông thường, con người không bao giờ bị làm phiền bởi những linh hồn quỷ dữ tàn ác, trừ khi họ làm điều gì đó dẫn dắt thế lực ấy vào cuộc sống của họ. Và, tôi rất tiếc phải nói rằng, các cô đã mời con quỷ bước vào cuộc sống của mình rồi.”

“Chẳng hạn như?” Deirdre khẩn trương muốn biết.

“Chà, phần lớn, các cô không cố ý gây ra sai lầm vì chúng xuất phát từ lòng tốt của bản thân, nhưng trong trường hợp này, rất tiếc là các cô đã đặt lòng tốt sai chỗ,” Ed trả lời. “Sai lầm đầu tiên là đã cho con búp bê quá nhiều sự công nhận. Như mọi người thấy đấy, lúc đầu linh hồn di chuyển con búp bê là để thu hút sự chú ý. Một khi nó có được sự chú ý của mọi người, nó sẽ lợi dụng từng người một. Thay vì đáp lại sự quan tâm và chăm sóc, nó mang lại cho cô cậu nỗi sợ hãi và thậm chí là những vết thương. Đây là bản chất của ác linh: tiêu cực và thích gây ra đau đớn thể xác. Ngay từ đầu, cô cậu đáng ra không nên dung thứ những hành động bất thường. Tuy nhiên, thay vì dứt khoát cắt đứt mọi thứ ngay từ đầu, nó lại khơi dậy sự tò mò của cô cậu, và thật sự đã đạt được mục đích - một cách vô cùng tự nhiên.”

“Sai lầm tiếp theo là tìm đến một bà đồng” Ed tiếp tục nói. “Bất cứ ai có năng lực lên đồng đều vô tình trở thành công cụ giao tiếp của những linh hồn. Trong quá trình làm lễ, linh hồn quỷ dữ này đã tiêm nhiễm vào đầu cô cậu những thông tin sai lệch. Ma quỷ là kẻ nói dối, thậm chí còn được gọi là Cha đẻ của sự dối trá. Chà, cô cậu đã bị lừa dối – bởi một linh hồn xảo quyệt – và cô cậu vô tình lại tin vào nó. Tuy nhiên, sai lầm nghiêm trọng nhất là cho phép linh hồn nhập vào con búp bể. Đó là thứ nó muốn và nó lợi dụng sự thiếu hiểu biết của cô cậu về sự tồn tại của nó để lộng hành.”

“Tại sao nó lại làm thế với chúng tôi?” Lara bối rối.

“Bởi vì để thực sự chen chân vào được cuộc sống của con người, linh hồn quỷ dữ phải có được sự cho phép của cô cậu. Và thật không may, vì lòng tốt, cô cậu đã cho phép nó làm vậy. Như thể đưa súng đã nạp đạn cho một kẻ điên vậy.”

“Vậy tức là con búp bê đã bị chiếm hữu ư?” Deirdre đặt câu hỏi.

“Không, con búp bê không hề bị chiếm hữu. Các linh hồn không chiếm hữu vật thể: chúng chiếm hữu con người,” Ed cho hay. “Linh hồn chỉ di chuyển con búp bê và tạo ra ảo giác như thể nó đang sống. Nhưng bởi vì các cô tin rằng đây là linh hồn của một cô bé, Annabelle, nên đối với các cô ma quỷ và thực tế là một. Nói tóm lại, các cô đã quá bất cẩn và một linh hồn quỷ quyệt, xấu xa đã lợi dụng các cô — tất nhiên là với sự cho phép của các cô. Đó là lý do tại sao các hiện tượng tâm linh xuất hiện trong căn hộ này.”

Ed dừng lại để chờ xem họ có câu hỏi nào khác không, nhưng không ai hỏi gì cả.

“Còn bây giờ, về những gì đã xảy ra với Cal vào đầu tuần này,” Ed tiếp tục, “là chuyện vốn sẽ xảy ra dù sớm hay muộn. Thực ra, mọi người ở đây đều đứng trước nguy cơ bị linh hồn này chiếm hữu, đó là điều chắc chắn sẽ xảy ra trong tương lai. Nhưng Cal là người không tin vào những điều siêu nhiên, vì vậy cậu ấy là mối đe dọa thường trực đối với thực thể này. Dù thế nào thì chắc chắn cũng sẽ có một cuộc đối đầu. Và điều gì đã xảy ra. Đầu tiên, nó cố gắng bóp cổ Cal đến chết. Khi thất bại, nó cào lên ngực cậu ấy. Chúng tôi từng thấy những dấu móng vuốt này trong những vụ khác: đó là một dấu hiệu nhận biết sự hiện diện của linh hồn quỷ dữ. Lần này, cô cậu may mắn thoát chết. Nhưng nếu linh hồn này có thời gian một hoặc hai tuần nữa, cô cậu có thể sẽ bị giết.”

“Có… có phải… linh hồn quỷ dữ đó đang ở trong căn hộ ngay lúc này không?” Lara hỏi với bộ dạng gần như hóa đá vì sợ.

“Vâng, tôi e là như vậy,” Lorraine trả lời. “Tuy chỉ có một linh hồn duy nhất, nhưng hoàn toàn không thể lường trước được hành vi của nó.”

Những lời của vợ chồng nhà Warren dường như có tác động rất mạnh đến những người ở đây. “Bà nói thật, phải không?” Deirdre hoài nghi đáp.

Chuông cửa vang lên. Cha Everett tới rồi. Buổi trò chuyện trong bếp đã đến lúc phải kết thúc. Deirdre đứng dậy và ra mở cửa. Một giờ nữa là mặt trời lặn, Ed rất mong chờ đến lúc được thanh tẩy cho ngôi nhà, loại bỏ linh hồn quỷ dữ trong con búp bê và trở về nhà của mình.

Trong lúc vợ chồng nhà Warren thu dọn đồ đạc của họ, Cha Everett – người mà Ed và Lorraine chưa bao giờ gặp trực tiếp – bước vào bếp. Là một người đàn ông trung niên cao lớn, vị linh mục của Giáo hội Giám nhiệm rõ ràng không cảm thấy thoải mái trong vai trò trừ tà. Sau khi kết thúc màn chào hỏi lẫn nhau, Ed nói với vị linh mục rằng theo đánh giá của ông, linh hồn gây ra những hiện tượng trong căn nhà này là một ác linh, nó vẫn còn ở trong căn hộ, và cách duy nhất để diệt trừ linh hồn này là thông qua sức mạnh của những dòng kinh về phước lành trừ tà.

“Tôi không biết nhiều về quỷ học,” Cha Everett thừa nhận. “Làm thế nào anh biết được chuyện có một linh hồn đứng sau vụ xáo trộn này?”

Ed thẳng thắn nói: “Chà, trong trường hợp này thì không khó để xác định. Những linh hồn dạng này hoạt động theo cách đặc trưng của chúng. Những gì đang diễn ra ở đây, về cơ bản, đang ở giai đoạn phá hoại. Một linh hồn, trong trường hợp này là linh hồn quỷ dữ, bắt đầu điều khiển con búp bê xung quanh căn hộ thông qua dịch chuyển tức thời và các hình thức khác. Lúc nó khơi dậy được sự tò mò của các cô gái – đó là mục đích của linh hồn khi di chuyển con búp bê — họ đã mắc phải một sai lầm có thể đoán trước được là đưa một bà đồng đến đây, điều đó khiến cho vấn đề càng ngày càng nghiêm trọng hơn. Trong trạng thái xuất hồn, bà ta đã nói với họ rằng một linh hồn bé gái tên là Annabelle đã di chuyển con búp bê. Giao tiếp thông qua bà đồng, linh hồn quỷ quyệt đã lợi dụng điểm yếu lòng của các cô gái và trong quá trình gọi hồn, linh hồn đã xoay xở khiến họ cho phép nó thực hiện kế hoạch của mình. Linh hồn quỷ dữ ban đầu chỉ là linh hồn vô hại, bắt đầu gây ra những hiện tượng tiêu cực rõ ràng hơn: nó khơi dậy nỗi sợ hãi thông qua những chuyển động kỳ lạ của con búp bê; nó hiện thực hóa các ghi chú viết tay; nó để lại một chút máu trên người con búp bê; và cuối cùng nó thậm chí còn tấn công Cal, rồi để lại vết cào rớm máu.”

“Ngoài những hành động đó, Lorraine cũng đã nhận ra rằng linh hồn quỷ dữ này đang ở ngay bên cạnh chúng ta. Lorraine có khả năng thấu thị phi thường, cô ấy chưa bao giờ nhìn sai bản chất của một linh hồn đang hiện diện. Tuy nhiên, nếu mọi người muốn tiến thêm một bước nữa, chúng ta có thể thử thách thức linh hồn ấy xuất hiện ngay bây giờ bằng các phép tôn giáo. Mọi người sẽ có thể tự mình nhìn thấy linh hồn đó…”

“Không, tôi không nghĩ như vậy là tốt,” Cha Everett trả lời. “Tại sao lại không tiến hành như kế hoạch ban đầu?”

Trong trường hợp này, việc đọc kinh ban phước lành trừ tà ở mỗi phòng trong căn hộ sẽ mất khoảng năm phút. Kinh ban phước lành cho một ngôi nhà của Giáo hội Giám nhiệm dài bảy trang, về bản chất là thứ mang lại những điều tích cực. Thay vì trục xuất các thực thể tà ác ra khỏi căn nhà, ta nên hướng đến việc chở che cho ngôi nhà bằng quyền năng tích cực – quyền năng của Chúa.

Không có bất kỳ rắc rối hay rủi ro nào trong quá trình tiến hành buổi lễ ban phước. Sau khi hoàn thành, linh mục tiếp tục ban phước cho những người có mặt, rồi ông tuyên bố rằng tất cả đã ổn. Lorraine cũng xác nhận rằng căn hộ không còn linh hồn nào xâm nhập nữa và mọi người đều đã được an toàn.

Công việc của Ed và Lorraine đã hoàn thành, sau đó họ rời đi và lên đường trở về nhà. Theo yêu cầu của Deirdre, để đề phòng những hiện tượng kỳ quái xảy ra trong căn hộ một lần nữa, vợ chồng nhà Warren đưa con búp bê đó đi cùng với họ. Đặt búp bê Annabelle ở ghế sau của chiếc xe, Ed quyết định họ sẽ tránh di chuyển trên Xa lộ Liên tiểu bang, phòng khi thực thể đó vẫn chưa bị tách ra khỏi búp bê, như thế sẽ an toàn hơn. Và linh cảm của Ed hoàn toàn chính xác.

Rất nhanh, Ed và Lorraine Warren cảm nhận được mình đang trở thành đối tượng trút hận của ác linh. Tại mỗi khúc cua nguy hiểm trên đường, chiếc xe mới của họ lại bị chết máy, hệ thống lái trợ lực và phanh không hoạt động. Chiếc xe liên tiếp rơi vào tình cảnh suýt gặp va chạm. Tất nhiên, họ hoàn toàn có thể dừng xe lại và ném con búp bê vào rừng. Nhưng nếu món đồ kinh khủng không thể “dịch chuyển tức thời” trở lại căn hộ của các cô gái, nó vẫn sẽ khiến bất kỳ ai tìm thấy nó gặp nguy hiểm.

Vào lần thứ ba chiếc xe bị chết máy giữa đường, Ed thò tay vào chiếc túi màu đen của mình, lấy ra một chiếc lọ nhỏ và vẩy một ít nước thánh lên con búp bê, rồi làm dấu thánh giá trên nó. Tình cảnh xáo trộn trong xe dừng lại ngay lập tức, vợ chồng nhà Warren có thể an toàn trở về nhà.

Vài ngày tiếp theo đó, Ed đặt con búp bê ngồi trên một chiếc ghế cạnh bàn làm việc của mình. Ban đầu, con búp bê bay lên không trung vài lần, nhưng có vẻ nó đã rơi vào bất động.

Tuy nhiên, trong những tuần tiếp theo, nó bắt đầu xuất hiện trong nhiều phòng khác nhau của ngôi nhà. Nếu gia đình Warren đi vắng và nhốt con búp bê trong tòa nhà văn phòng bên ngoài, khi trở về họ sẽ thấy nó ngồi thoải mái trên chiếc ghế bành gần cửa trước của văn phòng trên tầng.

Hóa ra Annabelle đến cùng với một “người bạn”, một con mèo đen, đôi khi sẽ xuất hiện bên cạnh con búp bê. Có lần con mèo đó đã đi một vòng trên sàn, đặc biệt chú ý đến những cuốn sách và đồ vật trong văn phòng của Ed; sau đó quay trở lại bên cạnh con búp bê và biến mất.

Có một điều rất dễ nhận biết là Annabelle rất ghét các linh mục. Trong quá trình theo đuổi vụ việc, vợ chồng nhà Warren cần phải tham khảo ý kiến của các linh mục của Giáo hội Giám nhiệm liên quan đến vụ việc trong căn hộ của các y tá trẻ. Khi trở về nhà một mình vào một tối nọ, Lorraine vô cùng sợ hãi khi nghe thấy những tiếng gầm gừ lớn vang vọng khắp nhà. Sau đó, khi bà đang nghe bản ghi âm trên máy trả lời điện thoại tự động, bà phát hiện ra rằng có rất nhiều cuộc gọi nối tiếp nhau từ Cha Kevins. Giữa các cuộc gọi của Cha đều ghi lại được những tiếng gầm gừ mà bà đã nghe thấy trước đó trong nhà.

Một ngày nọ, Cha Daniel Mills, một thầy trừ tà Công giáo, người từng làm việc với Ed hỏi về đồ vật mới trong văn phòng của ông – Annabelle.

Ed kể cho Cha Daniel nghe về vụ việc và đưa tài liệu cho anh xem xét. Sau khi nghe Ed kể lại những gì đã xảy ra, vị linh mục cầm con búp bê lên và thản nhiên nói: “Ngươi chỉ là một con búp bê, Annabelle. Ngươi không thể làm tổn thương bất cứ điều gì nữa.” Vị linh mục sau đó ném nó trở lại ghế.

“Tốt hơn hết là anh đừng có lặp lại những lời vừa nãy,” Ed cười phá lên rồi cảnh báo vị linh mục. Tuy nhiên, lúc Cha Daniel dừng lại để nói lời tạm biệt với Lorraine để ra về khoảng chừng một giờ sau, bà đã cầu xin anh hãy lái xe thật cẩn thận, và khăng khăng rằng anh phải gọi cho bà ngay khi về đến nhà thờ. Lorraine nói: “Tôi đã nhìn thấy trước bi kịch xảy ra với vị linh mục trẻ tuổi đó, nhưng anh ấy vẫn phải đối mặt với số phận của mình.”

Vài giờ sau, điện thoại nhà họ reo lên. Cha Daniel nói: “Lorraine, tại sao bà lại bảo tôi phải lái xe cẩn thận?”

Bà giải thích với Cha rằng: “Bởi vì chiếc xe của anh sẽ mất kiểm soát: anh sẽ gặp tai nạn.”

“Chà, bà đã đúng” Cha nói thẳng. “Hệ thống phanh bị lỗi: tôi đã suýt chết trong một vụ tai nạn giao thông. Chiếc xe của tôi giờ tan hoang rồi.”

Cuối năm đó, tại một buổi tiệc xã giao lớn ở nhà của vợ chồng Warren, Lorraine và Cha Daniel đi vào trong phòng làm việc nhỏ để trò chuyện trong giây lát. Trùng hợp thay, búp bê Annabelle đã chuyển đến căn phòng đó vào ngày hôm trước. Trong khi nói chuyện với Lorraine, vị linh mục nhìn thấy một vật trang trí tường đột nhiên chuyển động nhanh như cắt trước mắt anh. Chiếc vòng cổ làm bằng răng của lợn rừng dài chừng 10cm phía trên họ cũng bất ngờ phát nổ. Nghe thấy tiếng động lớn, những vị khách khác lập tức tụ họp ở trong phòng, lúc này có người trong đám đông biết trước chuyện gì sẽ xảy ra nên đã nhanh tay chụp một bức ảnh. Tuy nhiên, khi rửa thì tấm ảnh khá bình thường – ngoại trừ phía trên con búp bê có hai chùm ánh sáng rực rỡ, cả hai đều chỉ về phía Cha Daniel Mills.

“Một lần khác,” Ed kể lại, “lúc đó tôi đang ở trong văn phòng của mình để trao đổi với thanh tra cảnh sát về vụ án giết người có liên quan đến thuật phù thủy trong khu vực. Là một cảnh sát, anh ta đã chứng kiến mọi loại tội phạm; anh ta chắc chắn không phải là kiểu người đàn ông nhát gan.”

“Trong khi chúng tôi đang nói chuyện, Lorraine gọi tôi lên lầu để nhận một cuộc gọi đường dài. Tôi nói với viên thanh tra rằng anh ta có thể tự do tham quan văn phòng của tôi, nhưng phải cẩn thận và không chạm vào bất kỳ thứ gì, bởi vì chúng đều là những hiện vật thu thập được từ những vụ án liên quan đến ma quỷ.”

“Chà, tôi mới đi chưa được năm phút mà viên thanh tra đã chạy thẳng lên lầu với khuôn mặt trắng bệch. Khi tôi hỏi anh ta chuyện gì đã xảy ra, anh ta từ chối không trả lời,” Ed nhớ lại, nở một nụ cười. “Anh ta cứ lẩm bẩm Con búp bê, con búp bê là thật… Tất nhiên là anh ta đang nói về Annabelle rồi. Con búp bê nhỏ đó đã khiến anh ta tin vào linh hồn quỷ dữ! Nghĩ lại thì kể từ ngày đó, bất kỳ cuộc gặp nào của tôi và viên thanh tra trên đều được tiến hành trong văn phòng của anh ta.

“Mới tuần trước, một sự cố tương tự đã xảy ra ở đây,” Lorraine nói thêm. “Trong khi Ed đi công tác ở Scotland, chúng tôi đã gọi thợ mộc đến đóng thêm giá sách cho văn phòng của anh ấy. Người thợ mộc lên lầu và hỏi liệu tôi có thể chuyển con búp bê Ann Rách Rưới đến một nơi khác để anh ta có thể tiếp tục làm việc không. Thành thật mà nói, con búp bê ấy làm tôi sợ. Nhưng Ed không ở bên cạnh, nên tôi phải tự mình di chuyển nó.”

“Những vật thể kinh hoàng như búp bê Annabelle có hào quang riêng của chúng. Khi bạn chạm vào chúng, hào quang con người của bạn sẽ hòa quyện với hào quang của chúng. Sự thay đổi này ngay lập tức thu hút những linh hồn; nó gần giống như khi lửa gặp chuông báo cháy vậy. Do đó, để bảo vệ bản thân, tôi đã ban phước cho mình bằng nước thánh, sau đó ‘ban phước cho con búp bê bằng nước thánh và dấu thánh giá. Khi tôi hỏi người thợ mộc có muốn ban phước không, anh ta nở một nụ cười xòa và nói rằng anh ta không tin vào linh hồn hay tôn giáo, rồi xin phép tôi được bỏ qua bước này.”

“Bấy giờ, cô mèo mướp nhà chúng tôi, Marcie, đang nằm trong văn phòng của Ed như thường lệ. Ngay khi tôi nhấc Annabelle lên để chuyển nó sang phòng khác, lông của Marcie đột nhiên dựng ngược và con mèo ấy bắt đầu rít lên trong nỗi kinh hoàng đau đớn. Nó tiến về phía cánh cửa bên ngoài và bắt đầu phát ra những âm thanh kỳ lạ mà tôi chưa bao giờ nghe thấy ở một con mèo nào trước đây. Marcie không dừng lại cho đến khi tôi mở cửa văn phòng và để nó ra ngoài dưới ánh sáng mặt trời. Người thợ mộc kinh ngạc quan sát tất cả những điều này. Sau đó, không nói một lời, anh ta đưa tay qua, lấy chai nước thánh từ tay tôi,” bà nở một nụ cười rồi nói tiếp, “và nhanh chóng tự ban phước cho mình. Như tôi vẫn thường nói khi chúng tôi đi thực địa – tôi chưa bao giờ gặp một người vô thần trong một ngôi nhà ma ám.”

“Rất khó để mọi người chấp nhận sự tồn tại của những thứ mà họ không tin,” Ed khẳng định. “Tuy nhiên, chính sự thiếu hiểu biết đã tạo cơ hội cho những linh hồn quỷ dữ xâm nhập vào cuộc sống của ba cô cậu non trẻ và bất cẩn kia. Nếu họ biết những linh hồn nham hiểm như vậy tồn tại, thì rất có thể hôm ấy, chàng thanh niên trẻ đã không bị móng vuốt của con quái vật tấn công.”

Tuy nhiên, nhiều người cho rằng khái niệm linh hồn là không hợp lý hoặc không có cơ sở. Họ nói rằng hiện tượng này là ảo ảnh, ảo giác, hoặc nó hoàn toàn không tồn tại. Cách tốt nhất là giải thích những hiện tượng này thông qua các bằng chứng khoa học. Liệu ta có thể làm điều đó không? Gần đây, vợ chồng nhà Warren đã đề cập đến chủ đề này trên sóng truyền hình quốc gia.


Mục lục

7,984 từ

Kỳ Án Săn Ma
Kỳ Án Săn Ma

Gerald Brittle

11 chương · Full

Truyện được đọc nhiều

Đệ Nhất Kiếm ThầnĐang ra
Đệ Nhất Kiếm Thần

Thanh Phong

11778 chương6.5
Thần Y Trở LạiĐang ra
Thần Y Trở Lại

Tiểu Tinh

6863 chương6.4
Thiên Đạo Đồ Thư QuánĐang ra
Thiên Đạo Đồ Thư Quán

Hoành Tảo Thiên Nhai

3577 chương7.1