TruyenVip

Kỳ Án Săn Ma

Kỳ Án Săn Ma - Chương 2

Mục lục

II

NGHỆ THUẬT VÀ HIỆN THÂN CỦA MA QUỶ

Thật khó mà tin được rằng việc nghiên cứu ma quỷ và trừ tà vẫn còn được duy trì cho đến tận thời đại ngày nay. Đó là sự thật. Chỉ riêng ở Bắc Mỹ, hiện tại có bảy nhà quỷ học đã được công nhận. Sáu trong số đó đã được phong chức vị, trở thành thành viên của nhiều tôn giáo lớn, và người thứ bảy là Ed Warren. Mỗi người đều là độc nhất vô nhị; tất cả đều từng trải qua những sự kiện kinh hoàng ngoài sức tưởng tượng và cũng liên tục phải sống trong nguy hiểm, có thể chết bất cứ lúc nào.

Ed Warren đã bước vào con đường nghiên cứu quỷ học như thế nào? Có phải từ một lời kêu gọi không? Ông ấy bắt buộc phải làm thế?

“Không, trong suy nghĩ của tôi, lời kêu gọi là một thứ lớn lao và cao quý,” Ed thừa nhận. “Nhưng tôi luôn vững tin rằng việc tôi làm hôm nay chắn chắn là điều có ý nghĩa. Tôi khẳng định như vậy bởi vì có rất nhiều yếu tố mạnh mẽ đã ảnh hưởng đến tôi kể từ khi tôi còn là một đứa trẻ.”

Ông ấy hồi tưởng lại: “Khi ấy tôi chỉ mới năm tuổi. Đó là lần đầu tiên tôi nhận ra rằng có những điều bất thường đang diễn ra trên thế giới này. Chủ nhà nơi chúng tôi sống, bà ta là một mụ già không ưa chó – và trẻ con. Bà ta sẽ ngồi bên cửa sổ và săm soi chờ đợi bạn làm gì đó sai. Lúc đó, bà ta sẽ phóng ra khỏi nhà và la hét như một mụ điên.”

“Chà, khoảng một năm sau khi bà ta qua đời thì tôi gặp hiện tượng lạ. Lúc đó tôi đang ở tầng trên của ngôi nhà, cởi đôi giày đi chơi của mình ra. Mặt trời vừa lặn và căn phòng bắt đầu tối dần. Khi tôi ngồi trên sàn nhà, cửa tủ quần áo tự động mở ra. Bên trong tủ quần áo tối om, tôi nhìn thấy một chấm sáng, kích thước cỡ một con đom đóm. Trong một vài giây, ánh sáng lớn dần thành kích cỡ của một người. Sau đó, bà chủ nhà xuất hiện trước mặt tôi, bóng hình trong suốt, mặc thứ gì đó trông giống tấm vải liệm. Bà ta vẫn cau có như khi còn sống. Sau đó, bà ta biến mất.”

“Vì khi đó tôi chỉ mới lên năm, tôi không biết liệu thứ đó có bình thường không, nhưng tôi cho là nó không hề bình thường bởi nó làm tôi sợ. Khi tôi kể với bố tôi, người từng là một quân nhân phục vụ cho bang Connecticut, ông ấy bảo tôi hãy quên những gì tôi thấy đi và đừng bao giờ nói cho ai biết. Tôi không bao giờ nói với bất cứ ai, nhưng tôi cũng không thể quên được những gì tôi đã thấy lúc đó.”

Khi Ed trưởng thành, việc tìm kiếm lời giải đáp cho những điều kỳ bí đã trở thành câu đố trí tuệ làm nền tảng cho sự nghiệp sau này của ông. Là một đứa trẻ sâu sắc, ông ấy luôn muốn biết tại sao những điều kỳ lạ này lại xảy ra quanh mình và liệu những người khác có trải nghiệm tương tự như ông không.

Ed tiếp tục kể: “Cùng thời điểm tôi trải qua tuổi thơ của mình trong một ngôi nhà bị ma ám, tôi đã theo học ở một trường Công giáo. Tôi không phải là đứa sùng đạo nhất trong lớp, thực tế là tôi thậm chí còn không muốn đến nhà thờ vì tôi không thích phải mặc giáo phục. Tuy nhiên, khi những linh mục và nữ tu tốt bụng ở trường nói về linh hồn và quỷ dữ thì tôi – hơn tất cả những học sinh khác trong lớp – lại bắt đầu tò mò và chăm chú lắng nghe. Thậm chí khi còn rất nhỏ, tôi đã cố gắng lý giải các sự kiện tâm linh kỳ lạ mà tôi bắt gặp trong chính ngôi nhà của mình. Những kiến thức mà tôi có được từ rất sớm đã cho tôi cái nhìn tổng quan về khía cạnh siêu hình của thế giới. Dĩ nhiên tôi không biết những thông tin đó là đúng hay sai, nhưng tôi vẫn ghi nhớ chúng”.

“Cùng lúc đó, có rất nhiều việc khác xảy ra với tôi khi còn nhỏ. Cha tôi là một người rất sùng đạo, người không bao giờ bỏ lỡ một ngày đi lễ nào trong đời — có lẽ một phần vì mỗi ngày ông đều nhìn thấy những mặt xấu xa hơn của cuộc sống dưới cương vị là một cảnh sát. Tuy nhiên, tôi biết, cha tôi bị ảnh hưởng phần nhiều bởi ông tôi. Ông nội tôi là một người đàn ông rất ngoan đạo, vô cùng thành kính với đức tin của mình. Khi qua đời, ông gửi số tiền tiết kiệm cả đời của mình cho nhà thờ mà gia đình chúng tôi thờ phụng để mua một cửa sổ kính màu vẽ Thánh Michael ở trung tâm. Hồi còn nhỏ, tôi đã từng đến nhà thờ và nhìn ngắm cửa sổ to lớn, đẹp đẽ đó, nơi những tia nắng rực rỡ xuyên qua, rồi tự hỏi Thánh Michael là ai. Bây giờ, tất nhiên, tôi biết đó là Thánh Michael, Tổng lãnh thiên thần, người đã trục xuất Satan khỏi thiên đường và là vị thánh bảo trợ cho những thầy trừ tà.”

Ed tiếp tục: “Một trong những điều khó hiểu nhất từng xảy ra khi tôi còn nhỏ là tôi có những giấc mơ kỳ lạ về một nữ tu đến và nói chuyện cùng tôi. Rõ ràng là tôi đã kể với cha tôi về người phụ nữ này và mô tả chi tiết về bà ấy. Một đêm nọ, cha tôi chết lặng và bảo rằng: Người đó là dì của con đấy. Tôi chưa bao giờ gặp dì của mình vì bà ấy đã qua đời trước khi tôi được sinh ra. Tôi được kể cho nghe rằng bà ấy là một nữ tu và đã phải trải qua những nỗi đau thể xác tột cùng. Cha tôi thường gọi bà ấy là một vị thánh vì ông muốn dùng những từ ngữ tốt đẹp nhất cho bà ấy. Trong một giấc mơ của tôi, bà ấy từng nói với tôi một điều mà mãi đến khi trưởng thành tôi mới hiểu được: ‘Edward, con sẽ dẫn dắt các linh mục đi trên con đường đúng đắn, nhưng con sẽ không bao giờ trở thành linh mục. Chà, hiện tại tôi không phải là một linh mục, nhưng công việc của tôi liên kết chặt chẽ với họ. Tôi giảng dạy cho những người được chỉ định làm việc trong lĩnh vực quỷ học và trừ tà. Vì vậy, thành thực mà nói, tôi không làm việc này vì một lời kêu gọi nào đó. Thay vì thế, tôi sẽ nói rằng tôi đơn giản là đang sống đúng với số mệnh của mình.”

Trong khi đó, khác xa với chồng tương lai của mình, Lorraine Moran lớn lên là cô con gái nhỏ thông minh và sớm hiểu chuyện trong một gia đình Ireland kiểu mẫu. Song, bà lại là một cô gái có giác quan vượt mức bình thường. Lorraine được sinh ra với món quà trời ban – khả năng nhìn thấy những điều vượt thời gian và không gian.

“Tôi đã từng không biết mình có khả năng ngoại cảm,” Lorraine nhớ lại. “Trước đây tôi chỉ nghĩ đơn giản rằng tất cả mọi người đều được Chúa trao cho những giác quan tương tự nhau – bạn biết đấy,” bà cười, “Cả sáu giác quan. Mãi đến khi chừng mười hai tuổi, tôi mới phát hiện ra điều khác biệt. Khi ấy tôi đang theo học ở một trường tư thục nữ sinh. Hôm đó là Ngày Cây Xanh, chúng tôi tập hợp ở sân cỏ phía trước, xếp một vòng tròn xung quanh cái hố đã được đào. Chà, khi họ đặt cây con vào trong hố, tôi đã nhìn thấy nó dưới hình dáng một cái cây trưởng thành. Tôi nhìn lên những nhánh cây to lớn, đầy lá xào xạc trong gió mà không nhận thức được rằng mình đang khởi phát khả năng thấu thị. Nữ tu đứng bên ghì lấy cánh tay tôi và nói bằng giọng nghiêm túc thường ngày của bà: ‘Cô Morran, sao con lại nhìn lên trời?” Tôi nói với bà ấy rằng tôi chỉ đang nhìn cái cây… ‘Con nhìn thấy được tương lai?” Bà ấy nghiêm giọng hỏi tôi. ‘Vâng, tôi thừa nhận, con nghĩ con có thể.”

“Chà, và câu nói đó để lại hậu quả vô cùng lớn tôi lập tức bị tống đến nhà cấm túc vào dịp cuối tuần. Tôi không thể nói, chơi hay làm bất kỳ điều gì, chỉ ngồi lì cả ngày trong nhà thờ và cầu nguyện. Sự việc đó đã dạy cho tôi một bài học. Sau đó, mỗi khi nhìn thấy những thứ liên quan đến thấu thị, tôi đều giữ kín miệng.”

Khi nhìn lại những gì đã qua, chính trải nghiệm của Lorraine trong Ngày Cây Xanh đã góp phần hướng khả năng của bà theo con đường đúng đắn, để sau này có thể giúp đỡ cho hàng nghìn người. Mặc dù Ed, cũng như hầu hết mọi người, không sở hữu năng lực ngoại cảm rõ ràng nào, nhưng việc liên tục thu nhận những dữ liệu tâm linh vào cuối những năm 1940 và đầu những năm 1950 (xuyên suốt những năm tháng “săn ma” của vợ chồng nhà Warren) khiến khả năng thấu thị của Lorraine phát triển đáng kể. Sau đó, vào những năm 1970, thông qua bài kiểm tra của Đại học California Los Angeles (UCLA), khả năng thấu thị của Lorraine được đánh giá là “vượt xa mức bình thường”.

Chuyện vợ chồng nhà Warren đến với nhau có thể coi là duyên phận. Ban đầu Ed và Lorraine không lựa chọn công việc tiếp xúc với những hiện tượng siêu nhiên. Nhưng theo như Lorraine giải thích, chính công việc đó đã tìm đến họ.

“Ed và tôi kết hôn lúc cả hai chỉ mới mười tám tuổi – khi ông ấy phục vụ trong Hải quân. Thực ra, đứa con gái duy nhất của chúng tôi, Judy, được sáu tháng tuổi thì Ed mới trở về từ trận chiến Thái Bình Dương và nhìn mặt con của mình lần đầu tiên. Khi Chiến tranh Thế giới Thứ hai kết thúc, chúng tôi xây dựng một cuộc sống bình thường như bao người khác. Cả hai chúng tôi đều có khả năng vẽ tranh phong cảnh, và trong lòng mỗi người vẫn nung nấu niềm khao khát được vẽ. Ed từng theo học một trường nghệ thuật ở New Haven trước chiến tranh, vì vậy chúng tôi đã bắt đầu cuộc sống hôn nhân của mình với dự định trở thành những họa sĩ.”

Tuy hướng đi của họ là nghệ thuật nhưng không ngờ điều đó lại là bước đệm đưa họ tiến gần đến con đường nghiên cứu về thế giới tâm linh. “Bạn thấy đấy,” Lorraine nói tiếp, “chúng tôi cần một chủ đề để vẽ – một chủ đề hay ho, thứ gì đó mà công chúng có thể liên tưởng đến. Và những ngôi nhà ma ám chính là chủ đề hoàn hảo. Ed tìm những ngôi nhà bị ma ám được đăng tin trên báo, hoặc lần theo những lời truyền miệng của dân bản địa trong thị trấn. Sau đó, chúng tôi sẽ lái chiếc Chevy cũ kỹ của mình tới đó. Ed sẽ lên một bản phác thảo hoàn chỉnh về ngôi nhà và cảnh trí xung quanh. Tất nhiên, khi đó chủ nhà sẽ trông ra từ cửa sổ và tự hỏi chúng tôi đang làm cái quái gì. Khi đó chúng tôi vẫn chỉ là những cô cậu thanh niên, nên một trong hai chúng tôi sẽ gõ cửa, cho họ xem bức vẽ của ngôi nhà để đổi lấy những thông tin về ma quỷ. Nếu câu chuyện đủ hấp dẫn, chúng tôi sẽ vẽ lại ngôi nhà và đưa bức tranh đó vào bộ sưu tập của mình, sau đó đem bán nó trong các buổi triển lãm.”

“Tóm lại, chúng tôi đã dành ra năm năm trời chu du khắp mọi miền đất nước để vẽ và điều tra về những ngôi nhà bị ma ám – và tôi có thể bổ sung thêm rằng, những chuyến đi của chúng tôi không hẳn là trùng hợp ngẫu nhiên. Trước khi chúng tôi kết hôn, Ed đã nghiền ngẫm tất cả những quyển sách thời bấy giờ về hiện tượng siêu nhiên trong khi tôi chẳng hay biết gì. Vì vậy, ngoài thời gian vẽ tranh, anh ấy dồn hết mọi công sức vào việc nghiên cứu và ghi chú lại những lỗi sai của những quyển sách đó.”

Trên thực tế, vợ chồng nhà Warren coi thế giới như trường đại học của họ, trau dồi bổ sung kiến thức phong phú trong quá trình hành nghề. Họ thường là những người đầu tiên, hoặc đôi khi là những nhà nghiên cứu duy nhất đến điều tra hiện trường của ngôi nhà ma ám. Từ khi còn nhỏ, Ed đã được chứng kiến những hiện tượng khiến người ta rợn tóc gáy xảy ra quanh mình, nhưng Lorraine không có bất kỳ trải nghiệm gì với ma quỷ và việc bị ma ám cả. Do đó, là một người trưởng thành, bà đương nhiên vẫn có những hoài nghi.

Lorraine hồi tưởng: “Thời gian đầu, tôi khá là đề phòng những người mà chúng tôi tiếp xúc. Tôi nghĩ họ bị tổn thương tinh thần cũng vì tưởng tượng thái quá hoặc chỉ đang làm quá lên để gây sự chú ý. Sự thật là nhiều điều mà họ nói với chúng tôi lúc đó vô cùng kỳ quặc. Nhưng thời gian qua đi, tôi bắt đầu bị thuyết phục. Chúng tôi xuất hiện ở rất nhiều nơi khác nhau, tuần này ở Iowa còn tuần sau đã ở Texas, nhưng trong những câu chuyện mà mọi người kể cho chúng tôi nghe, thường xuyên xuất hiện những điểm tương đồng, thậm chí đôi lúc còn giống hệt nhau. Tại những nơi đó, tôi và Ed, màu vẽ đọng khắp bàn tay và cánh tay, sẽ an ủi những người già gấp đôi số tuổi mình, kể cho họ nghe những gì chúng tôi biết về cách thế giới linh hồn vận hành.”

Vợ chồng nhà Warren đã nghiên cứu được những gì về ma quỷ trong suốt thời gian đó? Hiện tượng đó có phải là sự thật không? Và nếu có thật thì linh hồn đã xuất hiện như thế nào?

“Hầu hết mọi người nghĩ rằng những bóng ma ẩn nấp đâu đó trên gác của những ngôi nhà cũ kỹ trong trạng thái mờ ảo như những làn sương” Ed trả lời. “Không phải thế: để mắt thường có thể nhìn thấy, linh hồn hay ma quỷ cần có nguồn năng lượng vật lý để hiện hình. Chúng tôi đã phát hiện ra rằng có hai quá trình cơ bản mà linh hồn người có thể trải qua để hiện thân. Một cách cần có sự hiện diện của con người, cách còn lại thì không.”

Ed giải thích kỹ hơn: “Khi một linh hồn trên trái đất cần có sự hiện diện của con người để hiện hình, nó sẽ phải trải qua quá trình chuyển hóa năng lượng phức tạp để hấp thụ vật chất cho bản thân. Và thứ cần cho hầu hết mọi quá trình hiện thân của ma quỷ không gì khác ngoài hào quang tỏa ra từ con người. Bao bọc xung quanh cơ thể của mỗi sinh linh là một vầng hào quang được tạo nên bởi sự giải phóng nguồn năng lượng tự nhiên khỏi cơ thể. Những người sở hữu khả năng ngoại cảm như Lorraine, có thể nhìn thấy và đọc hào quang của con người, với ba tầng trạng thái phản ánh thể chất, cảm xúc và tinh thần mỗi người. Những linh hồn cũng đọc được các vòng hào quang,” ông nhấn mạnh, “và vòng hào quang của mỗi cá nhân có thể đẩy lùi hoặc thu hút những linh hồn khác. Tuy nhiên, từ vòng ánh sáng hào quang mạnh mẽ này, hồn ma sẽ hút một lượng năng lượng nhỏ để tụ lại thành một khối cầu hoặc những điểm sáng. Năng lượng ánh sáng này kết hợp với nhiệt lượng và điện lượng trong căn phòng sẽ giúp linh hồn hiện hình.”

Để giải thích một cách đơn giản hơn, Lorraine nói, “Hãy tưởng tượng bạn đang qua đêm ở nhà bạn mình. Một nơi đẹp đẽ và tràn ngập niềm vui đến nỗi những suy nghĩ về ma quỷ sẽ chẳng bao giờ xuất hiện trong đầu bạn. Đêm đó, bạn ở trong phòng ngủ dành cho khách, và nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. Bạn choàng tỉnh giấc vào một lúc nào đó giữa đêm. Dường như có một linh hồn đang tạo ra âm thanh cửa kính vỡ hoặc tiếng đóng sầm cửa để thu hút sự chú ý của bạn. Ngồi thẳng dậy trên giường, bạn có một cảm giác kỳ lạ – bạn biết có điều gì đó không đúng. Liếc nhìn quanh căn phòng tối om, bạn nhìn thấy hai quả cầu sáng xanh nhợt nhạt, xấp xỉ kích cỡ của quả bóng chơi gôn, đang lơ lửng cạnh nhau, cách sàn nhà tầm một mét rưỡi. Khi quan sát, bạn cũng có thể nhận thấy những vệt sáng lóe lên quanh người mình – đó là nguồn năng lượng điện từ bị hút ra khỏi cơ thể bạn. Rất nhanh, hai quả cầu ánh sáng này nhập lại thành một quả cầu lớn hơn, khoảng kích cỡ một quả bưởi. Quả cầu sẽ phát triển theo chiều dài như một điếu xì gà khổng lồ tựa hình dáng con người.”

“Nhưng có nhiều người nói rằng đó không phải là những quả cầu ánh sáng, mà là hàng trăm đốm sáng tụ lại thành cụm – giống như những khối cầu nhập lại thành một luồng sáng hình trụ. Ở cả hai trường hợp, trong phạm vi của trụ sáng phát quang này, những nét đặc trưng cụ thể của con người sẽ bắt đầu hình thành cho đến khi linh hồn hiện ra trọn vẹn. Nói một cách chính xác, nó sẽ được gọi là hồn ma nếu những đặc trưng này không nhìn thấy được bằng mắt thường; nếu những đặc trưng này nhìn thấy được, nó là hiện thân của ma quỷ. Dù là bằng cách nào thì cũng có một vị khách ghé thăm bạn đấy.”

“Cách thức hiện hình còn lại của hồn ma,” Ed giải thích, “vô cùng khác – và có chút vô thực. Vào những ngày trời ẩm ướt, mưa nặng hạt, sương mù, hoặc những đêm giông bão, khi năng lượng điện trong không khí được hình thành từ sấm chớp, một hồn ma sẽ tích tụ từ nguồn năng lượng có trong khí quyển. Khi hồn ma hoặc hiện thân của ma quỷ hiện hình theo cách này, thường sẽ xuất hiện mùi ozone trong phòng. Kết quả của quá trình vật chất hóa này là một luồng ánh sáng màu xanh nhạt – một cảnh tượng rất đáng kinh ngạc, tôi cam đoan với bạn đấy. Dù vậy, linh hồn nói chung có thể hiện hình trước cả khi bạn nhận thức được sự hiện diện của nó hoặc ngay trong lúc bạn đang quan sát. Điểm quan trọng là cách đầu tiên thì linh hồn cần có sự hiện diện của con người mới vật chất hóa được, còn cách còn lại thì chỉ cần dựa vào Mẹ Thiên nhiên thôi. Nhưng một hồn ma chắc chắn sẽ không hiện hình chỉ để hiện hình vì nó không tồn tại như một thực thể hữu hình. Hồn ma chắc chắn sẽ ở đó rồi; nó hiện hình đơn giản chỉ để xác minh sự hiện diện của nó với những người trong thế giới vật chất.”

Làm thế nào để một hồn ma có thể hiện hình là một chuyện - nhưng trông nó như thế nào lại là một chuyện khác. Tại sao có một số hồn ma không đầu, hoặc bị biến dạng?

Ed giảng giải rằng: “Ngoại hình của một hồn ma phụ thuộc hoàn toàn vào ý muốn hoặc trí tưởng tượng của nó. Đó là lý do vì sao các trải nghiệm gặp gỡ những linh hồn mắc kẹt trên trái đất thường khó khăn và chẳng mấy tích cực. Bi kịch xảy ra dưới nhiều hình thức, thường đi kèm với bạo lực, và ý nghĩ cuối cùng của một người có xu hướng chiếm lấy tâm trí của linh hồn người đó sau khi chết đi. Vì vậy, các hồn ma thường sẽ xuất hiện với bộ dạng kỳ quặc, biểu thị cho cách họ chết. Hơn thế nữa, một người có kết thúc bi thảm thường mang thái độ tiêu cực sang thế giới bên kia, đổ lỗi cho Chúa là người gây ra những rắc rối của mình. Kết quả là, có một số linh hồn rất quỷ quyệt, và trái ngược với những gì chúng ta có thể nghĩ tới – một linh hồn tà ác có thể gây ra nhiều tác động về mặt vật lý và tâm lý dẫn đến bệnh tật, thương tích hay thậm chí là tử vong. Về mặt tâm lý, sự áp bức của hồn ma có thể gây ra chứng trầm cảm khó chữa, những thói quen khó chịu như uống rượu hoặc mất ngủ, thậm chí khiến người ta có ý định tự sát. Những ảnh hưởng về thể chất có thể bao gồm từ những căn bệnh mãn tính cho đến những cơn đau cấp tính không có nguyên do trong cơ thể.”

Có ít nhất phân nửa số người liên hệ với Ed và Lorraine Warren mỗi năm không có mối liên hệ gì với các linh hồn hay những hiện tượng huyền bí. Họ là những người bình thường vô tình dính vào những tình huống mà các linh hồn đã hoạt động trước khi họ đến. Chuyện này đã xảy ra ở Amityville, nơi gia đình Lutz tốn cả mớ tiền và phải chịu đựng những ám ảnh về tinh thần. Một số người mua phải những chiếc xe bị ma ám, và bị những oan hồn ép buộc tái hiện lại nhiều tai nạn thương tâm. Còn một số khác thì thấy mình bị linh hồn của ai hoặc của thứ gì đó mà rõ ràng không phải họ chiếm hữu một cách không kiểm soát nổi. Và thường thì những người không ngờ tới nhất sẽ trở thành nạn nhân của các hiện tượng tâm linh. Đây chính xác là những gì đã xảy ra ở West Point.

Đó là vào tháng 10 năm 1972. Một sĩ quan tại Học viện Quân sự Hoa Kỳ đã gọi cho vợ chồng nhà Warren một ngày trước khi họ tiến hành buổi diễn thuyết cho các học viên ở đó. Dù sĩ quan đó rõ ràng đã cố ý diễn đạt một cách mơ hồ, nhưng ông ta vẫn tiết lộ với vợ chồng nhà Warren rằng một sự cố an ninh kỳ dị đã xảy ra, và ông ta muốn biết họ có sẵn lòng giúp đỡ - trong khả năng nghiệp vụ - trước khi họ thuyết giảng vào hôm sau không. Vợ chồng Warren nhận lời hỗ trợ ngay lập tức. Viên sĩ quan thở phào: “Vậy thì tốt quá! Tôi sẽ cho xe đến đón ông bà vào 3 giờ chiều ngày mai.”

Buổi chiều hôm sau, một chiếc Limousine đen bóng mang biển số chính phủ dừng lại trước cửa nhà Warren. Ed và Lorraine mặc dạ phục cho buổi thuyết giảng bước vào khoang ghế sau rộng rãi. Người lái xe, một trung sĩ thuộc quân đội, nói với họ rằng khoảng một tiếng nữa sẽ đến nơi, ngoài ra không đưa thêm bất kỳ thông tin nào khác.

Di chuyển về phía bắc dọc theo Đại lộ Taconic, xuyên qua màn mưa tuyết, chiếc Limousine vẫn giữ tốc độ ổn định sáu mươi dặm một giờ. Người trên đường cao tốc cứ liên tục liếc nhìn vào trong xe trong khi vợ chồng nhà Warren đang tự hỏi rằng “vấn đề an ninh” gì mà lại khiến cho chính phủ phải liên hệ với họ.

Hơn 4 giờ một chút, họ bước vào cổng Học viện Quân sự Hoa Kỳ. Vị trung sĩ cho xe dừng ở lối vào văn phòng trụ sở, mở cánh cửa và hộ tống vợ chồng nhà Warren đến chỗ viên sĩ quan quản lý.

Thiếu tá Donal Wilson, một người đàn ông cương trực và tốt bụng, mời Ed và Lorraine vào ngồi trong văn phòng của ông. Sau đó, ông tóm tắt ngắn gọn lịch trình được chuẩn bị sẵn cho họ: ăn tối với các sĩ quan lúc 6 giờ, tiếp đó là thuyết giảng chung cho tất cả các lớp vào lúc 8 giờ.

“Còn có một vấn đề nữa…” Thiếu tá Wilson bắt đầu giải thích về vụ xâm phạm an ninh không thể hiểu nổi đã xảy ra ở nhà của Giám đốc Học khu West Point – cũng là Tổng Tư lệnh. Ông cũng thừa nhận rằng cảnh sát quân đội đã tiến hành điều tra, nhưng không có kết quả. Ngược lại, vấn đề càng trở nên tồi tệ hơn. Do đó, họ quyết định sẽ tiếp nhận ý kiến bên ngoài cho vấn đề mà dường như không thể giải thích này. “Nếu hai vị không phản đối thì Tổng tư lệnh muốn nói chuyện với hai vị trước bữa tối.”

“Chúng tôi rất sẵn lòng giúp đỡ” Ed trả lời. “Nhưng trước hết thì ông có biết chính xác vấn đề rắc rối ở đây là gì không?”

“Chỗ chúng tôi…” vị thiếu tá suýt toét miệng cười, “có một con ma trong khu nhà của Tổng Tư lệnh.”

Sau khi tắt hết đèn, viên thiếu tá lấy mũ của mình, hộ tống vợ chồng nhà Warren ra khỏi văn phòng và giới thiệu họ với một nhiếp ảnh gia quân đội đang ngồi chờ trên hành lang. Những tài liệu liên quan đến ngày hôm đó đều là thông tin tuyệt mật – tất cả hồ sơ sẽ là tài sản riêng của chính phủ Hoa Kỳ.

Bên ngoài, những tiếng điểm binh nhịp nhàng của học viên phá vỡ sự yên tĩnh của buổi chiều ảm đạm. Cả nhóm thong thả tản bộ đến khu vực dành cho sĩ quan, một công trình kiến trúc bằng gạch rất ấn tượng.

Một phụ tá của Tổng Tư lệnh ra mở cổng dinh thự và dẫn cả nhóm vào bên trong. Một lúc sau, Tổng Tư lệnh và vợ ông ấy bước vào tiền sảnh và viên sĩ quan giới thiệu họ với vợ chồng nhà Warren. Tổng Tư lệnh để lại cho Lorraine ấn tượng là một người nhân từ với trí tuệ và sự thông thái tuyệt vời.

Vợ của Tổng Tư lệnh dẫn mọi người vào phòng khách được trang hoàng xinh đẹp với những món đồ cổ được lưu giữ qua các thời kỳ Tư lệnh trước đó trong suốt hai thế kỷ qua.

Tổng Tư lệnh ngồi xuống chiếc ghế có vẻ như là chiếc ghế yêu thích của ông và nói: “Không có gì rùng rợn xảy ra ở đây đâu. Tuy nhiên, một vài sự cố cứ liên tục xuất hiện trong ngôi nhà này, nhưng tới giờ, vẫn chưa có ai đưa ra được lời giải thích thỏa đáng. Một số thông tin cơ bản: dưới hầm có một phòng nghiên cứu riêng; căn phòng đó được khóa và bảo mật nghiêm ngặt. Nhưng chiếc giường ở trong đó, dù cho có được dọn dẹp không biết bao nhiêu lần, vẫn luôn trong tình trạng lộn xộn sau đó. Ở các tầng trên, người ta nhìn thấy những hồn ma lảng vảng xung quanh. Tôi thì chẳng thấy gì, nhưng những việc đó được báo cáo đến tại tôi nhiều năm qua, và cả yêu cầu điều tra về các vấn đề đó nữa. Hiện tại, tôi sẽ tạm thời không đề cập đến bất kỳ điều gì về chuyện này ngoại trừ việc chúng tôi có một vấn đề bất thường, dai dẳng: đồ dùng cá nhân và các giấy tờ quan trọng khác thường xuyên bị mất. Không phải bị đánh cắp,” ông nhấn mạnh, “mà là tạm thời biến mất.”

Tổng Tư lệnh dừng lại một chốc để chỉnh cặp kính rồi nói tiếp: “Tôi ủy thác cho hai người, không có điều nào trong số này là cực kỳ quan trọng trừ khi chúng được làm sáng tỏ. Một trong những trách nhiệm của Tổng Tư lệnh ở đây là phải xã giao. Gần đây, chúng tôi tiếp nhận một số chia sẻ từ các lãnh đạo và sĩ quan cấp cao. Một số sự kiện nghiêm trọng đã xảy ra vào những dịp đặc biệt. Ví tiền bị đánh cắp, túi bị lục tung, tiền bạc và đồ cá nhân của các vị quan khách cấp cao và phu nhân của họ bị đánh cắp. Sau đó, tất cả những thứ bị lấy cắp lại được tìm thấy trong tủ quần áo ở phòng ngủ của chúng tôi trên lầu.” Vợ chồng nhà Warren ngồi im lặng và nhìn nhận bản chất kỳ lạ của vấn đề.

“Chuyện ngu xuẩn này không thể tiếp diễn, Tổng Tư lệnh nói một cách quả quyết. “Tuy nhiên, chúng tôi biết rằng không một ai làm ra những hành động này. Vì vậy, câu hỏi của tôi dành cho hai người là: Nếu đây là một con ma tôi sẽ căng não đến phát điên mất, nếu thật là thế – thì hai người nói tôi xem: làm thế nào một con ma có thể tác động lên đồ đạc như thế?”

“Có chứ,” Ed đã trả lời, “một linh hồn hoàn toàn có thể dịch chuyển những đồ vật có trọng lượng không đáng kể, chẳng hạn như những thứ ông vừa mô tả.”

“Được rồi,” Tổng Tư lệnh nói, “vậy ông thấy chuyện này nghe có vẻ giống do một con ma làm ra hả?”

“Dựa trên những gì ông kể thì đúng là như vậy,” Ed trả lời. “Trong thực tế, rất có thể là do linh hồn của một người đã khuất gây ra vì những món đồ không biến mất hoàn toàn.”

Sửng sốt trước câu trả lời, Tổng Tư lệnh nhìn Ed một lúc lâu: “Sao ông biết những chiếc ví trong ngôi nhà này là do một hồn ma ăn cắp?”

Lorraine nhận thấy đây là lúc bà nên đáp lời: “Thưa ngài, tôi là một người có khả năng thấu thị. Cách tốt nhất là để chúng tôi đi dạo quanh ngôi nhà đã. Làm vậy sẽ cho phép chúng tôi xác định xem có đúng là một linh hồn đang gây rối không. Đó là cách kiểm tra tốt nhất.”

Tổng Tư lệnh và vợ ông ấy đồng ý, rồi mọi người ở đó cùng cất bước. Ed và Thiếu tá Wilson đi thẳng xuống tầng hầm với chiếc chìa khóa để mở cửa phòng nghiên cứu. Như thường lệ, chiếc giường đã bị xới tung lên, như thể có ai đã ngủ ở đây. Tuy nhiên, những thứ khác không hề bị xáo trộn. Họ đóng cửa phòng và quay trở lại tầng trên. Trong nhà bếp ở tầng một, Thiếu tá Wilson chỉ cho Ed một chiếc thớt bị ẩm một góc. “Nó hầu như khô ráo,” ông ấy nói, “nhưng cứ mỗi buổi chiều là nó lại ẩm ướt!”

Ở một nơi khác, đi chung với Tổng Tư lệnh và vợ ông ấy, Lorraine đứng nhắm mắt ở trung tâm của những căn phòng ở tầng dưới, bắt đầu với phòng khách, cố gắng để cảm nhận sự hiện diện vô hình nào đó.

Lorraine không cảm nhận được điều gì ở tầng một, mặc dù bà sững lại một chút trong phòng ngủ phía sau của dinh thự. “Phòng này,” bà nói, “căn phòng này là nơi cựu Tổng thống John Kennedy ở lại mỗi khi ông đến thăm học viện. Những rung cảm ở đây thực sự rất đẹp.”

Vợ của Tổng Tư lệnh có chút ngạc nhiên, nói với Lorraine rằng bà ấy đã đoán đúng: “Đây là phòng ngủ của Tổng thống: ông ấy không thể leo lên lầu vì chứng đau lưng.”

Sau khi rời khỏi tầng đầu tiên của dinh thự Thayer, vợ của Tổng Tư lệnh dẫn đường đi cầu thang lên tầng hai. Ở mỗi phòng, Lorraine đều thu được những ấn tượng mạnh mẽ của những nhân vật quyền lực đã từng dành thời gian ở đây, nhưng hầu như không cảm nhận được ác linh nào cả.

Trong một phòng ngủ trên lầu, Lorraine lần nữa dừng lại một lúc lâu, bà trầm ngâm: “Một người phụ nữ lớn tuổi đã sống trong căn phòng này trong một thời gian dài. Bà ấy thường đứng ngoài ban công và nhìn ra bãi tập.”

Lorraine bước đến bên cửa sổ. Từ khoảng cách này, bà nhìn thấy các học viên đang xếp thành hàng diễu hành ở phía dưới. Sau đó, bà quay trở lại căn phòng: “Đây là một người phụ nữ rất uyên bác, là người chia sẻ gánh nặng với một người đàn ông trong cuộc đời của bà ấy. Bà khuyên nhủ ông ta… nhưng người đàn ông này không phải chồng bà ấy.”

“Người đàn ông đó là Douglas MacArthur,” Tổng Tư lệnh nói. “Người phụ nữ kia là mẹ ông ấy. Đây là phòng ngủ của bà MacArthur khi con trai bà ấy là Giám đốc Học khu ở nơi này.”

Nhóm đi kiểm tra trên tầng cùng quay về phòng khách để họp bàn với nhóm còn lại. “Sau khi đi hết toàn bộ khu nhà,” Lorraine thừa nhận, “Tôi không cảm thấy sự hiện diện của bất kỳ ai có khả năng gây ra những hiện tượng mà mọi người mô tả. Mặt khác, rất có thể là linh hồn đó đã cố tình tránh chúng ta.”

“Có cách nào để tìm được không?” Viên thiếu tá hỏi.

“Có chứ,” Lorraine trả lời, “chuyện này có thể được xác định qua trạng thái xuất hồn.”

Một tia lo lắng vụt qua khuôn mặt của viên thiếu tá: “Tức là chúng ta phải tổ chức một buổi gọi hồn?”

Bà cười nói: “Không. Tôi sẽ chỉ phải ngồi một lúc vào buổi tối nay, khi sự náo nhiệt và chuyển động của ban ngày qua đi.”

Với sự đồng ý của Lorraine, mọi người quyết định tổ chức một cuộc họp ở dinh thự sau buổi thuyết giảng vào tối hôm đó. Nếu vấn đề có thể được giải quyết hết trong một lần thì ít nhất cách này cũng đáng để thử.

6 giờ tối hôm đó, trong bữa tối thân mật, vợ chồng nhà Warren được giới thiệu với các sĩ quan ở học khu West Point, họ cùng vợ của họ tỏ ra vô cùng tò mò về tất cả những chủ đề liên quan đến siêu nhiên. Lúc 8 giờ, Ed và Lorraine tiến hành bài thuyết giảng chung về linh hồn làm cho các binh lính tròn mắt ngạc nhiên. Như thường lệ, vợ chồng nhà Warren minh họa câu chuyện của họ thông qua các slide hình ảnh bóng ma, hiện thân của ma quỷ và các hiện tượng bất thường khác, khiến cho mọi người liên tục ồ lên kinh ngạc. Mặc dù bài thuyết giảng được đón nhận nhiệt tình, nhưng không ai trong các học viên nghĩ là những điều trên có thể xuất hiện ở học viện.

Trong phần hỏi đáp ở cuối buổi thuyết giảng, một phụ nữ trẻ tầm ba mươi tuổi đã đứng lên và nói với vợ chồng nhà Warren rằng cô cảm thấy đây là lúc để nói ra bí mật mà cô đã mang theo suốt những năm qua. Cô muốn mọi người hiểu rằng những gì vợ chồng nhà Warren nói đều là sự thật. Những điều bất thường đó đã xảy ra. Cha cô là chỉ huy của một phi đội máy bay chiến đấu đã mất tích ở Tam giác Bermuda vào năm 1945 và ông không bao giờ trở về nhà nữa. Ông và những người khác thực sự đã biến mất trên biển. Dù mọi người nghĩ rằng đó chỉ là một trò đùa, thì sự thật vẫn còn đó.

Khi cô ngồi xuống, toàn bộ khán giả đột nhiên hò hét và vỗ tay ầm ĩ. Nhận thấy đây là một cơ hội hoàn hảo để kết thúc buổi thuyết giảng, Ed chào các học viên và chúc mọi người ngủ ngon.

Năm phút sau, vợ chồng nhà Warren nhanh chóng lên đường trở lại dinh thự Thayer cùng một viên sĩ quan và thêm một nhóm sĩ quan chỉ huy cùng vợ của họ. Lorraine giải thích với thiếu tá rằng bà cảm thấy phòng ngủ của bà MacArthur là nơi thuận lợi để thử kết nối.

Thiếu tá nói với Lorraine rằng Tổng Tư lệnh và vợ của ông phải khởi hành đi New York bằng trực thăng lúc 10 giờ. Dù đang sống ở nơi khác trong khuôn viên, nhưng họ sẽ ghé qua dinh thự trước khi rời đi. “Như thế là được rồi,” bà đáp lời.

Sau khi viên trợ lý tập hợp mọi người ở cửa trước, cả nhóm cùng kéo nhau lên lầu tới phòng ngủ của MacArthur, các vị sĩ quan và vợ của họ tự tìm chỗ ngồi trên sàn nhà. Lorraine ngồi trên giường. (“Một chiếc giường” Lorraine nhấn mạnh, “nơi mà con người dành một phần ba cuộc sống của họ để ngủ trên đó, là một nguồn rung cảm tuyệt vời.”) Tất cả đèn đều đã tắt, chỉ để lại một ngọn đèn duy nhất, và Lorraine nhắm mắt lại.

“Tôi nhìn thấy một người đàn ông da đen đang đến gần,” bà nhanh chóng nói, giọng rõ ràng như một phát thanh viên. “Anh ấy mặc một bộ đồng phục đen không có viền hay họa tiết trang trí. Hiện tại, người đàn ông này đang ở với chúng ta.”

Những cặp mắt dò xét quét qua khắp phòng, nhưng không nhìn thấy bóng dáng ai.

“Người đàn ông này đã trải qua cảm giác sợ hãi, tội lỗi, và bị khước từ. Anh ấy rất nuối tiếc vì điều gì đó.” Lorraine dừng lại, cơ thể bà căng cứng, hai tay duỗi sang bên cạnh. “Anh ấy đang nói với tôi rằng anh ấy bị buộc tội giết người. Anh ấy từng bị giam dưới tầng hầm. Nhưng quân đội đã đổ oan cho anh ấy. Anh ấy vô cùng, vô cùng xin lỗi vì anh ấy không thể giữ nỗi đau khổ của mình được nữa. Đây là lý do vì sao anh ấy lấy đi những cái ví… anh ấy muốn quân đội biết đến nỗi khổ sở mà anh ấy phải trải qua.”

Mọi người trong phòng đều im lặng, chờ đợi được nghe nhiều hơn nữa.

“Tên của anh là gì, chàng trai trẻ?” Lorraine hỏi. “Nói cho tôi nghe tên của anh… anh ấy nói với tôi tên anh ấy là Greer. Anh ấy đánh vần nó là G-R-E- E-R. Khi ấy là năm nào?… mười tám - à không, là đầu những năm 1800. Anh ấy không biết chính xác ngày. Anh ấy nói anh ấy chỉ muốn nỗi đau khổ của mình được thấu hiểu. Anh ấy muốn biết tôi là ai.”

Lorraine, chìm sâu trong trạng thái xuất hồn, bắt đầu cong người về phía trước. Ed bảo bà ngả người ra sau.

“Anh Greer,” bà nói, “tôi đã được quân đội ủy thác đến để tìm hiểu về vấn đề của anh… Không, anh Greer, anh không hề bị coi thường,” bà đáp lời rõ ràng. “Nỗi oan của anh đã được giải. Hồ sơ đã ghi lại rằng cái chết mà anh gây ra không phải là giết người. Anh bị oan.”

“Nghe tôi này, anh Greer. Nỗi đau của anh đã được quân đội thấu hiểu. Nhưng sẽ là đúng đắn nhất khi nỗi đau của anh tiêu tan. Chúng tôi không thể làm gì cho anh. Anh phải tự giữ mình lại, anh phải minh oan cho chính mình. Thời gian qua là đủ rồi. Bây giờ đã là thế kỷ hai mươi, năm nay là năm 1970 rồi. Anh không thể hiểu được chuyện đang diễn ra ở hiện tại. Mỗi lần anh lấy đồ từ một nhân vật quan trọng, anh đặt quân đội vào một tình thế rất nguy hiểm… Anh ấy nói với tôi rằng anh ấy không còn cần phải làm việc này nữa. Anh ấy cảm thấy bối rối. Anh ấy muốn trở về với cuộc sống.”

Tay Lorraine nới lỏng, sau đó bà bắt đầu rời khỏi trạng thái xuất hồn.

“Lorraine,” Ed cứng rắn nói, “ở lại với anh ấy. Cố gắng tiếp tục trao đổi.”

Lorraine ngồi im một lúc lâu, và sau đó một lần nữa cất giọng. “Để sống một lần nữa, anh Greer, anh phải đi về phía ánh sáng. Đây là lúc để anh từ bỏ chính mình và bắt đầu một lần nữa. Mọi người đều phải làm điều này. Tập trung vào ánh sáng và bước về phía đó. Đi về phía gia đình và bạn bè của anh. Về nhà với ánh sáng, anh Greer. Tập trung vào ánh sáng và đi về phía đó.”

Lorraine đột nhiên bừng tỉnh, đôi mắt mở to, bà nói: “Anh ấy đã đi rồi. Tôi đã mất dấu anh ấy.”

Những bóng đèn được bật sáng trở lại, các sĩ quan và vợ của họ đồng loạt đứng dậy, thì thầm với nhau đầy lo lắng. Lorraine đứng ở giữa mọi người, đưa ra mô tả đầy đủ về người đàn ông và nói ở lúc cuối, Greer đã tan biến rồi.

Ngay sau đó, đoàn người luân phiên rời đi, trong khi vợ chồng nhà Warren và viên thiếu tá chờ ở phòng khách. Vài phút sau, Tổng Tư lệnh và vợ của ông đến. Lorraine tóm tắt lại những thông tin mà bà biết, sau đó đi đến kết luận: “Tôi không nghĩ rằng Greer thực sự muốn ở đây. Bằng cách nào đó, tôi nghĩ anh ấy chỉ chờ đợi để được rời đi. Sau lần này, tôi không nghĩ rằng sẽ có thêm nhiều chiếc ví bị đánh cắp. Nếu điều đó lại xảy ra, hãy liên hệ với tôi, có một số điều tôi có thể làm được từ xa.”

“Ông bà thật tử tế,” Tổng Tư lệnh nói. “Tuy nhiên, có một vấn đề nhỏ. Không có người đàn ông da đen nào từng phục vụ ở học viện từ trước cho đến nay. Nhưng tôi hứa với ông bà, thiếu tá sẽ điều tra toàn bộ chuyện này trong vài tuần tới.”

Khi họ nói chuyện trong phòng nghỉ, có thể nghe thấy tiếng trực thăng đáp xuống ở bên ngoài. Đã đến lúc rời đi. Sau khi tỏ lòng biết ơn và chào tạm biệt, Tổng Tư lệnh và vợ của mình băng qua bãi cỏ để lên chiếc chuyên cơ riêng đi New York. Vợ chồng nhà Warren bước vào khoang sau của chiếc Limousine đợi sẵn trước cổng, tự hỏi liệu Greer đã thực sự chấm dứt được nỗi thống khổ của mình sau nhiều thế kỷ hay chưa.

Vài tuần sau đó, khi đang thuyết giảng tại Đại học Boston, Ed và Lorraine nhận được cuộc gọi từ West Point. Quân đội muốn cho họ biết rằng một cuộc điều tra đầy đủ và toàn diện đã được thực hiện. Họ đã tìm ra việc từng có một người đàn ông da đen tên Greer làm phu khuân vác ở Point. Sau khi được phân về phục vụ tại Dinh thự Thayer vào đầu thế kỷ mười chín, anh ấy bị buộc tội giết người, nhưng quân đội đã minh oan cho anh. Hồ sơ của anh đã được thu hồi, hiện tại trong hồ sơ chỉ ghi là “Đã qua đời.”

“Và nhân tiện, lần tới khi ông bà đến thuyết giảng ở học viện, ông bà có thể vui lòng giúp chúng tôi giải quyết một hồn ma kỵ binh thời Nội chiến không chịu rời khỏi một trong các phòng ký túc xá không? Chúng tôi cần chỗ ở.”

Tất nhiên, quân đội không phải tổ chức lớn duy nhất gặp phải rắc rối với các hồn ma dạo gần đây. Sau sự kiện một trong những chiếc máy bay phản lực L-1011 rơi xuống vùng Everglades, hãng bay Eastern thường xuyên phải đối diện với những hiện tượng tâm linh trên máy bay của họ, như trong báo cáo về Bóng ma trên chuyến bay 401. Một năm sau thảm họa, hàng trăm người tuyên bố rằng họ đã nhìn thấy những linh hồn của phi hành đoàn thiệt mạng lên những chiếc máy bay phản lực Tristar khác. Có một lần, giọng nói của hồn ma Don Repo, người kỹ thuật viên máy bay qua đời trong vụ tai nạn, được ghi âm lại khi hồn ma của ông xuất hiện trong buồng lái và trò chuyện với các thành viên trong phi hành đoàn. Đôi khi, bạn hoàn toàn có thể phủ nhận hoặc phớt lờ những hiện tượng dị thường như vậy. Tuy nhiên, trong trường hợp của Học viện West Point, khi những hiện tượng đó không hề biến mất, con đường trực tiếp nhất là thừa nhận rằng có thứ gì đó đang ở đây – để ngăn chặn nó tiếp tục tiếp diễn.

“Thực ra,” Ed chỉ ra, “tôi mừng là quân đội tin tưởng rằng những hiện tượng siêu nhiên thực sự xảy ra. Trong những chuyến đi của tôi, tôi gặp không ít người không hề tin vào ma quỷ, và không chịu tin vào sự hiện diện của chúng. Họ coi hiện tượng siêu nhiên như một thứ gì đó mang tính đe dọa, do đó họ sẽ xóa hết mọi thông tin về chúng. May mắn thay, các sĩ quan quân đội không thay đổi thực tế theo ý họ. ý Thay vào đó, họ phân tích dữ liệu, cân nhắc xem xét bằng chứng với logic, và đi đến một kết luận hợp lý để tìm ra giải pháp cho vấn đề.”

Khi nhắc tới chủ đề ma quỷ, hầu như trong đầu ai cũng hiện lên hình ảnh về những tòa lâu đài ma ám và các trang viên cũ kỹ ở Anh.

Theo kinh nghiệm của vợ chồng nhà Warren thì ở nước Anh và nước Mỹ, nơi nào có nhiều ma hơn?

“Tôi đã nhận được câu hỏi tương tự ở Luân Đôn trên đài truyền hình BBC cách đây không lâu,” Ed đáp. “Có những nơi trên thế giới thật sự bị ma ám, và phần nhiều trong số đó ở Anh. Chẳng hạn như, nhà thờ Borley là cánh cửa kỳ ảo mở ra thế giới siêu hình trong hàng trăm năm qua. Ta chỉ cần đọc những quyển sách cuối cùng của Harry Price, như cuốn Những chuyện ma ám trên khắp nước Anh để thấy rõ điều đó. Nhưng đến nay, ở Mỹ vẫn xuất hiện nhiều ma quỷ hơn ở Anh. Nguyên nhân nằm ở các con số. Mặc dù mức độ hoạt động của hồn ma hàng ngày ở trên thế giới là giống nhau, nhưng ở Mỹ dân số động hơn. Nói cách khác, ở những nơi tập trung dân cư đông đúc, sẽ có nhiều khả năng một số người trong đó trở thành ma khi họ chết hơn.”

Một người có khả năng gặp phải ma nhất ở đâu trên đất Mỹ?

“Xét trên khía cạnh địa điểm thực,” Ed trả lời, “chúng tôi phát hiện ra rằng người ta sẽ dễ gặp hồn ma ở những tòa nhà cũ bỏ hoang. Trang trại hoặc những ngôi nhà gạch cũ được xây gần biển trong thời kỳ thuộc địa của Mỹ có khả năng bị ma ám lớn nhất bởi vì có nhiều thế hệ đã sinh sống và qua đời ở đó. Nhưng ma quỷ không chỉ xuất hiện ở những ngôi nhà bị ma ám. Chẳng hạn, gần đây một số người xung quanh, bao gồm cả trợ lý của chúng tôi là Judy, kể lại rằng họ nhìn thấy một người đàn ông trưởng thành mặc áo mưa lảng vảng trên con đường trước cửa nhà chúng tôi vào buổi tối – rồi ông ta biến mất mỗi khi có người tới gần! Hóa ra là vì một vài ngày trước, một chàng trai trẻ đã mang đến cho chúng tôi một số phụ tùng từ chiếc máy bay 401. Đó là chiếc máy bay phản lực đã xảy ra tai nạn ở vùng Everglades. Vào khoảnh khắc mà anh ta đưa phần đầu tiên cho Lorraine, người đàn ông trẻ ngồi cạnh bà đã nhìn thấy hồn ma của Don Repo – người kỹ thuật viên trên chiếc máy bay phản lực đó. Ông ấy và người được nhìn thấy trên đường là cùng một người. Ông ấy đi đi lại lại và chờ đợi bởi vì trùng hợp làm sao, chúng tôi có hẹn với họ hàng của gia đình ông ấy vào cuối tuần đó, và Lorraine đã nhìn thấy ông ấy cùng một hồn ma khác xuất hiện trong suốt khoảng thời gian chúng tôi thảo luận. Nhân tiện, tôi cũng nên đề cập đến cái tên Steward hay Stewart gì đó đã thoáng qua trong đầu Lorraine lúc bà chạm vào một phần của chiếc phản lực 401.

Câu trả lời đó lại dẫn đến những câu hỏi sâu xa hơn như tại sao hiện tượng này lại xảy ra? Liệu có lý do nào cụ thể khiến một người biến thành hồn ma nhưng người khác lại không không? Đây là loại câu hỏi mà Ed và Lorraine có thể đưa ra câu trả lời vô cùng chi tiết và phức tạp. Khi còn là những họa sĩ trẻ, họ biết được rằng linh hồn của những người đã khuất còn mắc kẹt trên trái đất cũng không khác gì những cá nhân mà thể xác bị loại trừ khỏi toàn bộ thực thể. Bị giam hãm trong trạng thái hoảng loạn về tinh thần, và bất hạnh thay, họ có linh hồn nhưng không có thể xác. Tuy nhiên, có thể xác hay không thì những linh hồn này cũng bị giam hãm trong một “nhà giam tạm thời” giữa kiếp này với kiếp sau. Rất nhiều yếu tố đã góp phần ngăn chặn những linh hồn này siêu thoát.

“Hội chứng ma quỷ,” Ed giải thích, “hình thành do những bi kịch trong cuộc đời của một cá nhân, có thể do cái chết xảy ra đột ngột hoặc phải chịu đựng những đau khổ tột cùng. Đôi khi, linh hồn sẽ nán lại vì sự nuối tiếc mạnh mẽ với thế giới này. Nhưng trong cả hai trường hợp, linh hồn mắc kẹt trên trái đất vẫn gắn bó với kiếp này hơn kiếp sau. Luật chung là những người hướng tới kiếp sau là những người ra đi đúng cách. Tuy nhiên, suy nghĩ của linh hồn vất vưởng có xu hướng bị bó buộc trong một trạng thái cảm xúc đặc biệt. Sâu thẳm bên trong linh hồn, họ vẫn muốn tìm cách giải quyết, nhưng họ bị cuốn vào sự tổn thương và đau khổ của riêng mình đến nỗi không còn gì có ý nghĩa với họ ngoại trừ việc suy ngẫm về trạng thái cảm xúc của bản thân. Đôi khi hồn ma không hề biết rằng họ đã chết. Đó là do cá nhân hồn ma không còn có nhận thức như lúc còn là con người máu thịt. Khi bạn giao tiếp với họ, bạn thường phải nói - trên thực tế là thuyết phục họ — rằng họ đã chết, và họ đã thoát ra khỏi thể xác của mình. Bạn biết đấy, khi con người chết đi, suy nghĩ không hề bị ảnh hưởng. Vì vậy, nếu cái chết đến đột ngột hoặc trong những chấn thương về cảm xúc thì linh hồn sẽ bị kẹt trong trạng thái bế tắc. Đây là lý do tại sao linh hồn trì hoãn đầu thai, đôi khi kéo dài trong nhiều năm. Thời gian không phải yếu tố ảnh hưởng tới linh hồn; họ có thể tồn tại bất diệt. Chính trí tuệ và nhận thức mới là thứ giúp linh hồn người có thể chấp nhận đi tiếp.

“Về cơ bản, khi một hồn ma gây ra hiện tượng ma ám,” Ed tiếp tục, “hoặc là có một tình huống liên quan đến tình cảm nào đó trong nhà gây ra sự xáo trộn, hoặc một linh hồn hiện diện đang cố truyền đạt vấn đề của nó đến cõi vật chất. Hãy cùng phân tích các tình huống liên quan đến tình cảm trước. Mọi người thường tự hỏi tại sao hai, ba hoặc nhiều gia đình cùng sống trong một căn nhà, nhưng chỉ có một người hay một gia đình nhìn thấy được hiện tượng tâm linh. Câu trả lời là giữa họ có một mối quan hệ ràng buộc nào đó về tình cảm.”

“Ví dụ, bạn sở hữu một ngôi nhà cổ từng có người tự tử ở đó hàng trăm năm trước. Đã có sáu, bảy gia đình từng sống ở đó và chưa có ai từng trải qua bất cứ điều gì kỳ lạ. Rồi một ngày nọ, một người có khuynh hướng tự sát chuyển đến. Mối liên kết về tình cảm bắt đầu nhen nhóm. Nó giống như việc lắp pin vào đèn pin: mối liên kết được tạo ra từ những cảm xúc tương thích.”

“Nhìn vào một ví dụ khác. Cho đến khoảng năm mươi năm trước, phụ nữ vẫn thường sinh nở tại nhà và có nguy cơ mất mạng trong lúc lâm bồn. Không người phụ nữ nào muốn sinh con và trở thành một người mẹ tốt lại muốn ra đi khi sinh nở cả. Vì vậy, linh hồn của cô ấy sẽ mãi mắc kẹt ở ngôi nhà ấy – cảm xúc gắn chặt với nơi này. Một trăm năm sau đó, một gia đình có con mới sinh chuyển đến. Người ta đột nhiên bắt đầu nhìn thấy hồn ma của một người phụ nữ thời Victoria xuất hiện trong phòng đứa trẻ. Sự hiện diện của đứa bé đã kích thích phản ứng cảm xúc. Hiện tượng ma ám kiểu này rất phổ biến và xảy ra nhiều hơn tôi có thể đếm được.”

“Một lý do khác khiến một hồn ma xuất hiện là nhu cầu giao tiếp. Trong những trường hợp này, linh hồn bị cuốn vào bi kịch hoặc tình trạng chưa được giải quyết của cá nhân họ đến mức họ phải xuất hiện trước mặt một người nào đó để bày tỏ nỗi niềm. Đây là lý do đèn tự bật tắt, hoặc bạn sẽ nghe thấy những tiếng gõ cửa, hay các đồ vật nhỏ sẽ di chuyển trong lúc bạn ở đó. Hồn ma đang cố gây sự chú ý. Đó là chuyện đã xảy ra ở West Point. Mặc dù vậy, đôi khi hồn ma cũng không biết họ đang ở đó. Tôi có một tấm hình chụp một trong số họ. Ông ấy là tu sĩ ở Anh và tôi vô tình chụp được ông ấy trong nhà thờ Borley khi ông đang đi xuyên qua một quyển sách khổng lồ.”

“Một ví dụ hay hơn,” Ed tiếp tục, “là một trường hợp xảy ra vài năm trước tại Mỹ. Một gia đình có bảy người con đã trưởng thành và một ông bố vừa góa vợ, có một hồn ma xuất hiện trong ngôi nhà của họ, nhưng đáng nói hơn là – linh hồn đó chính là hiện thân của người mẹ. Khoảng hai tháng trước khi gia đình họ gọi cho chúng tôi, người phụ nữ đã chở người mẹ sáu mươi lăm tuổi của mình về nhà sau khi đi mua sắm cho lễ Giáng sinh vào lúc tuyết bắt đầu rơi dày. Vì gấp gáp muốn về nhà trước khi cơn bão ập đến, người phụ nữ này đã va phải một điểm đen trên đường. Chiếc xe đâm sầm vào một cái cây, hai người phụ nữ trong xe thiệt mạng ngay lập tức. Người bà đã siêu thoát ngay lúc ấy, nhưng người mẹ thì không.”

“Tại sao bà ấy ở lại với hình dạng một hồn ma? Bởi vì điều cuối cùng đọng lại trong tâm trí của bà là về nhà: và đó cũng chính là nơi bà đã đến, nhưng dưới trạng thái của một linh hồn. Ngay sau vụ tai nạn, những vụ dịch chuyển bất thường bắt đầu xảy ra trong nhà. Sau một vài tháng, có thể thấy rõ ràng rằng nguồn gốc gây ra những hiện tượng tâm linh là linh hồn của người mẹ. Tôi nói rõ ràng là vì những đứa trẻ nhạy cảm hơn đã nhìn thấy bà ấy trong trạng thái trong suốt, tưới cây, dọn ga giường, đóng cửa tủ, đóng cửa sổ vào những đêm trời trở lạnh và làm những điều tương tự thế. Trong trạng thái nhận thức mới, người phụ nữ này hoàn toàn không nhận thức được là mình đã chết.”

Làm thế nào mà một người lại không biết họ đã trở thành một hồn ma?

“Chà, nó khá giống với việc phẫu thuật cắt bỏ chi. Một người có thể nghĩ rằng cái chân vẫn còn đó trong khi nó đã bị cắt bỏ. Đối với hồn ma cũng tương tự vậy, chỉ tồn tại phần hồn, còn phần xác đã không còn nữa.”

“Trong vụ đó, tôi phải sử dụng một thầy đồng trung gian xuất hồn sâu để giao tiếp với người phụ nữ này,” Ed kết luận. “Đó là một buổi gọi hồn dài đằng đẳng nhưng rất cảm động. Lúc đầu, tôi nhận được VÔ số câu ‘Không-phải-tôi-tôi-không-phải-ma, bởi vì bà ấy không chấp nhận sự thật rằng mình đã qua đời. Mặc dù vậy, đến cuối cùng, chiều hôm đó chúng tôi đã giúp người phụ nữ siêu thoát được. Từ đó, những hiện tượng tâm linh trong căn nhà cũng dừng lại ngay lập tức. Với một số người, việc siêu độ cho người phụ nữ này có thể là hành động tàn nhẫn, nhưng linh hồn con người không phải là thú cưng. Do đó, bắt buộc phải cho người phụ nữ này biết tình trạng của bản thân. Nếu không, trong tương lai, khi gia đình chuyển đi hoặc cũng qua đời, bà ấy vẫn sẽ bị giam hãm trong trạng thái này. Tôi xin nhắc lại, bi kịch và bế tắc lại là hai thứ dẫn đến hội chứng ma quỷ.”

Giao tiếp với một thực thể ma quái thường diễn ra thông qua thần giao cách cảm. Đây là phương pháp Lorraine sử dụng ở West Point. Greer không cần thiết phải hiện hình thì mới giao tiếp được; thần giao cách cảm hoàn toàn đủ khả năng hoàn thành việc này.

Thần giao cách cảm, khả năng tiềm ẩn trong mỗi người, là hình thức chuyển giao suy nghĩ. Thay vì truyền đạt ý tưởng bằng giọng nói, những suy nghĩ đó được gửi trực tiếp thông qua não bộ. Cũng giống như đôi mắt và đôi tai, bộ não cơ quan phức tạp nhất của cơ thể – cũng là một cơ quan của nhận thức. Nói cách khác, bộ não có thể xử lý dữ liệu cảm giác mà năm giác quan còn lại không thể làm được. Đối với các linh hồn, giác quan “thứ sáu” là kênh giao tiếp dễ sử dụng nhất. Tuy nhiên, việc chuyển giao suy nghĩ thường không được coi là một hiện tượng vật lý.

“Suy nghĩ cũng có tính chất,” Ed giải thích, “và tính chất của suy nghĩ là những rung động. Tất cả những dữ liệu cảm giác, bất kể loại nào, đều đến với chúng tôi thông qua những rung động. Cơ thể của chúng ta cũng giống như một cái ăng-ten khổng lồ với máy thu chuyên dụng để thu thập những rung động đặc biệt. Giống như sóng radio, những rung động này không thể thấy được, mặc dù chúng ở xung quanh chúng ta. Không chỉ suy nghĩ, tất cả mọi thứ trên thế giới đều có rung động và tần số đặc biệt của riêng nó. Vì mỗi tần số là khác nhau nên não có thể giúp phân loại từng tần số.”

“Một trở ngại là bộ não con người không thể phân biệt giữa âm thanh vật lý thực và ấn tượng do tâm linh tạo ra về âm thanh đó. Tần số của chúng giống hệt nhau. Vì vậy, khi một linh hồn giao tiếp bằng thần giao cách cảm, nghĩa là ta đang chuyển các rung động từ tâm trí này sang tâm trí khác. Và ta trao đổi thông tin thành công. Tất nhiên, chúng ta có thể sẽ không nhận được thông tin từ phía bên kia, trừ khi phía đó là một linh hồn có trí tuệ, có suy nghĩ, tạo ra được các rung động ngoại cảm đến thế giới vật chất.”

Khi còn là những họa sĩ trẻ, Ed và Lorraine đã khám phá ra rằng có rất nhiều hiện tượng xảy ra trong những ngôi nhà ma được cho là có liên quan đến những linh hồn mắc kẹt trên trái đất. Trong quãng thời gian đó, họ học được rằng những linh hồn đã lìa khỏi thể xác – mặc dù đôi khi gây ra những hiện tượng đáng sợ nhưng không thực sự tồn tại với mục đích nguy hiểm. Hơn nữa, mặc dù những hành động kỳ quái đều do những linh hồn người mắc kẹt lại trái đất gây ra, nhưng họ không thực sự có quyền năng bí ẩn.

Tuy nhiên, trong một số trường hợp hiếm hoi, rõ ràng có tồn tại một loại hiện tượng khác hoàn toàn. Những hoạt động trong những ngôi nhà này mang sức mạnh thực sự thần bí. Lorraine nói: “Nhiều lần, chúng tôi đến hiện trường trong lúc hỗn loạn. Cả hai được tận mắt chứng kiến những điều đang diễn ra. Nhưng trên hết, tôi phải nói rằng chỉ cần nhìn thái độ của những người trong nhà là hiểu. Chúng tôi bước vào nhà và gia đình nạn nhân vẫn còn trong trạng thái hoảng sợ đến mất tri giác bởi những gì họ nhìn thấy hoặc trải nghiệm. Trong những ngày đó, có rất ít tổ chức hoặc người hỗ trợ để người dân có thể cầu cứu, rất nhiều lần các gia đình phải đơn độc vượt qua những cuộc tấn công khó tin từ những linh hồn quỷ dữ. Vào thời điểm chúng tôi đến, họ hầu như đã mỏi mệt rã rời, bởi những hiện tượng tâm linh không ngừng diễn ra xung quanh. Mặc dù nhiều người bị đả kích một phần tâm trí, rất nhiều lần họ không nhận ra rằng những linh hồn – chứ chưa nói đến là những linh hồn quỷ dữ – thường là thủ phạm gây ra những vụ việc này. Chẳng có gì để tranh cãi về những gì xảy đến với những người này: họ đã bị ma ám.

Cuối cùng, điều Ed và tôi rút ra được sau những trải nghiệm ban đầu ấy là luôn có một linh hồn đứng đằng sau những hiện tượng tâm linh, nhưng linh hồn đó còn tồi tệ và đáng sợ hơn là một con ma bình thường.”

“Bản chất của hồn ma là một thực thể thụ động với sức mạnh và năng lực hạn chế. Thường thì nó sẽ xuất hiện một cách ngẫu nhiên, cố gắng để giao tiếp và sau đó tan biến. Nó hoạt động theo chu kỳ: hiện ra, giao tiếp, biến mất,” Ed nói. “Và ngoài việc để chứng minh sự hiện diện của bản thân, hồn ma hiếm khi làm điều gì khác. Chúng tôi phát hiện ra rằng những linh hồn con người bị mắt kẹt trên trái đất thường là những linh hồn cô độc, bị cuốn vào vấn đề cá nhân và đang tìm kiếm hướng giải quyết cho căn nguyên của chính mình. Hồn ma thường cư xử rất dễ đoán, hoặc mong muốn bày tỏ hoàn cảnh của mình, hoặc bị bỏ lại một mình để gặm nhấm nỗi bất hạnh của bản thân. Tuy nhiên, có những trường hợp không có dấu hiệu nào của những linh hồn mắc kẹt. Những biến động lớn, các hiện tượng tiêu cực, những cú sốc và nỗi kinh hoàng chỉ ra rằng có thứ gì đó khác thường đang hoành hành.”

Trong những trường hợp xấu nhất, vợ chồng nhà Warren phải can thiệp vào những tình huống đã vượt ngoài tầm kiểm soát. Trong khi một linh hồn người đã khuất tương đối hiền hòa chỉ có thể nâng một cây bút chì lên hoặc đánh vỡ một tách trà quý giá, thì trong trường hợp này toàn bộ ngôi nhà sẽ bị hủy hoại một cách có chủ ý và có trật tự. Thỉnh thoảng, mọi người trong nhà sẽ bị tấn công cả tinh thần lẫn thể xác. Ban đầu vợ chồng nhà Warren cho những xung động đó là do một nhóm linh hồn gây ra, có lẽ là do thói quen cướp bóc trước khi chết của họ. Nhưng lời giải thích này còn nhiều lỗ hổng, vì đây là hiện tượng tâm linh có chủ đích – thứ gì đó thuộc về một trí tuệ bí ẩn – một linh hồn mưu mô và giảo hoạt.

Nếu một con ma có thể xuất hiện vào bất kỳ thời điểm nào, dù ngày hay đêm, thì loại hiện tượng này lại xảy ra thường xuyên nhất vào lúc khuất hẳn ánh mặt trời. Sự hỗn loạn có xu hướng bắt đầu sau khi mặt trời lặn và kết thúc trước khi mặt trời mọc. Và không giống như những hồn ma, thứ cần năng lượng ánh sáng để hiện hình, thực thể này chỉ là một khối đen dưới mắt thường và sẽ biến mất khi có sự hiện diện của ánh sáng. Nó có dạng khối lớn, không có hình thù cụ thể, thường được các nhân chứng mô tả là “đen hơn cả màu đen”.

Hơn nữa, mọi thứ liên quan đến linh hồn thường mang lại cảm giác đáng sợ và tiêu cực. Khá khác biệt với một hồn ma, thứ mà sẽ biến mất nếu nỗi sợ bị đánh thức, linh hồn càng mạnh hơn trong bầu không khí sợ hãi. Sự xuất hiện của nó thường mang đến dự cảm kinh hoàng và những linh tính về điềm xấu; cảm giác về sự thù hận và hoang dại sẽ lấp đầy căn phòng. Thường thì một mùi hôi thối kinh tởm của lưu huỳnh, phân hoặc thịt thối sẽ tràn ngập ở khu vực mà nó xuất hiện; nhiều khi còn để lại vết máu và các chất dịch cơ thể khác. Và như một ngọn hải đăng, nó phóng chiếu cái cảm giác căm ghét và ghen tuông tàn phá; mọi hành động của nó đều độc ác, tàn bạo và lệch lạc. Hơn nữa, vợ chồng nhà Warren cũng nhấn mạnh rằng khi các thực thể kỳ quái hiện diện, chúng chơi những trò bẩn thỉu, dùng ngôn từ thô tục, và có thể gây hại cho con người.

Hết trường hợp này đến trường hợp khác, những hiện tượng tâm linh mà vợ chồng nhà Warren gặp phải đều mang dấu ấn đáng sợ và tồi tệ. Điều gì đã khiến chúng trở nên thù hận và bạo lực như thế? Tuy nhiên, cuối cùng họ cũng không cần phải suy đoán nhiều, vì để làm mọi người biết đến sự hiện diện của nó, những linh hồn này thường cố ý để lại các manh mối thẳng thừng: những dấu thánh giá ngược, nhiều đống phân kèm nước tiểu. Thật vậy, nó thường bạo gan viết ra những thứ cho thấy nó là ai, thường là trên mặt gương – viết ngược, từ phải sang trái:

Ỷ U Q C Á

Hoặc thẳng thừng hơn:

C H Ế T Đ I C H Ú A

“Khi nó ngưng nguệch ngoạc phạm thượng” Ed nói, “nó sẽ chốt hạ bằng những lời tục tĩu và thô bỉ. Lần đầu khi tôi nhìn thấy những dấu hiệu bẩn thỉu ấy, tôi đã nghĩ ai đó trong nhà thực sự có tư tưởng bệnh hoạn. Tôi lúc đó cũng ngây thơ, cố gắng lau chùi những hình vẽ bậy trên tường và gương để Lorraine không phải nhìn thấy chúng. Nhưng ngay sau khi tôi lau sạch sẽ thì chúng lại xuất hiện trở lại ngay trước mắt tôi. Rất nhanh sau đó, tôi đã hiểu là đây không phải là hành động mà một người sống hay một linh hồn người đã khuất gây ra.”

Ed thừa nhận: “Lúc đầu, toàn bộ khái niệm về những hiện tượng ma quỷ đều khó hiểu đối với tôi, và tôi chắc chắn rằng bất kỳ ai rơi vào tình trạng tương tự cũng sẽ cảm thấy như vậy. Tuy nhiên, tôi nhận ra rằng sự hỗn loạn đó hoàn toàn không giống với sự hỗn loạn mà những linh hồn người đã khuất còn mắc kẹt trên trái đất gây ra. Không chỉ viết trên tường, trong những trường hợp hiếm gặp, chúng còn có thể nói được. Tuy vậy, cả tôi và Lorraine đều không thể tiếp nhận nó. Những sức mạnh tiêu cực này mạnh mẽ và đe dọa đến mức chúng tôi đã phải cố gắng hết sức để tránh né chúng trong lúc làm việc. Chỉ cần ở trong khu vực xung quanh hiện tượng này là đủ để khiến mọi người rơi vào vực thẳm cảm xúc tôi tệ. Mặc dù tôi biết chúng tôi đã có những bước tiến thực sự lớn trong việc phân loại hành vi của linh hồn người còn mắc kẹt trên trái đất, nhưng đây là thứ mà chúng tôi không bao giờ lường trước được.”

Đối với Ed Warren, việc khám phá thế giới ma quỷ không phải là điểm cuối nào đó trong cuộc viễn chinh tôn giáo bị thổi phồng quá mức. Ông ấy không xông pha ra ngoài và tìm kiếm “những con quỷ” chỉ để thỏa mãn sở thích của mình. “Trong quá trình điều tra, chúng tôi đã vô tình trải qua những hoạt động này. Linh hồn vốn ở đó khi chúng tôi đến. Nhưng không giống với linh hồn người đã khuất, những thứ này thật không nên động vào. Chúng tôi giữ khoảng cách và nghiên cứu hành vi của chúng nhiều nhất có the trong lúc giúp đỡ những cá nhân hoặc gia đình đang vướng vào rắc rối. Mãi đến sau này chúng tôi mới biết những thực thể ma quỷ này đã tấn công các biểu tượng tôn giáo bạo lực đến thế nào – và ma quỷ thực sự là một vấn đề nghiêm trọng đến thế nào đối với các giáo sĩ ngoan đạo.”

Có phải niềm tin vào tôn giáo của vợ chồng nhà Warren ảnh hưởng đến những gì họ nhìn thấy không? Có vẻ như một người sẽ dễ cảm nhận được các hoạt động siêu nhiên hơn nếu họ tin vào nó từ đầu.

“Điều đó nghe có vẻ hợp lí,” Ed đồng tình, “nhưng những gì chúng tôi đã thấy trong khi làm việc không bị ảnh hưởng bởi những gì chúng tôi tin tưởng. Chúng tôi không có lý do gì để điều hướng kết quả của những sự việc đó theo ý muốn của chính mình: chúng tôi không phải là người truyền bá Thánh Kinh, chúng tôi không giúp đỡ vì tiền; và cả hai chúng tôi đều khỏe mạnh cả về thể chất lẫn tinh thần. Bạn phải hiểu rằng chúng tôi được những người đang phải trải qua những chuyện rắc rối cầu cứu. Những đứa con của họ đột nhiên thực hiện những hành động kỳ quái, hoặc đồ đạc bay khắp nhà và họ không biết tại sao nó lại xảy ra cũng như làm thế nào để chấm dứt mọi chuyện. Vì vậy, những người này cuối cùng phải gọi cho chúng tôi để nhờ giúp đỡ. Thời điểm Lorraine và tôi can dự vào là sau khi sự hỗn loạn nổ ra, không phải trước đó – chúng tôi đến để xác định nguồn gốc của sự hỗn loạn, và tìm ra biện pháp phù hợp để ngăn chặn nó, hoặc nhờ những người có khả năng giúp đỡ.

“Ngày nay,” Ed nói, “người không am hiểu về vấn đề này thích triết lý hóa ma quỷ như một sự kiện mang tính tâm lý thuần túy, một số thậm chí còn nói rằng chúng không hề tồn tại. Nhưng những người này chưa bao giờ được chứng kiến tận mắt những hiện tượng tâm linh, vì nếu đã từng nhìn thấy thì họ đã không đưa ra những tuyên bố sáo rỗng như vậy. Họ cần một lần bước chân vào ngôi nhà có những linh hồn quỷ dữ xuất hiện.

“Bên ngoài, những người hàng xóm sẽ lảng vảng trên vỉa hè. Họ biết có gì đó sai trái bằng bản năng. Khi bạn bước vào bên trong, gia đình chủ nhà rất có khả năng đang nức nở hoặc túm tụm lại với nhau trong sợ hãi, hoàn toàn hóa đá trước những thứ kinh hoàng mà họ vừa trải qua. Quần áo của họ cũng có thể bị xé rách. Trong không khí bốc lên mùi thối nồng nặc của lưu huỳnh, ozone hoặc chất thải. Nếu có người bị ám, người đó có khả năng sẽ lao vào bạn như một con quái vật. Đồ đạc sẽ bị nhấc bổng lên. Bên trong ngôi nhà có thể sẽ bị những thế lực vô hình phá tan hoang. Mọi thứ, từ lớn tới nhỏ, đều bị quật ngã và vỡ nát. Thường thì những điều ma quái nhất sẽ đến từ những bức tường. Và trên những bức tường đó, những ngôn từ ghê tởm nhất được viết ra bởi những bàn tay vô hình bằng hàng tá ngôn ngữ khác nhau. Những thực thể ma quỷ thoắt ẩn thoắt hiện ngay trước mắt bạn. Chúng xúc phạm hoặc treo ngược những đồ vật tôn giáo ở nơi dễ nhìn thấy. Những đốm lửa nhỏ lập lòe ở các góc ghế; màn cửa có thể chìm trong ánh lửa bập bùng. Tàn phá đến cùng cực! Hơn thế nữa, bầu không khí ma quỷ bao trùm đặc quánh lại đến độ tưởng chừng như bạn có thể rạch được nó với một con dao. Những tiếng la hét thất thanh, những tiếng rên rỉ thảm thiết hay tiếng cười điên dại sẽ nổi lên, đủ để dòng máu đang chảy trong người bạn đồng cứng lại. Rồi đến một thời điểm nào đó – nếu bạn không may mắn – linh hồn có thể sẽ đi xuyên qua các ô cửa, hoặc những bức tường, hoặc hiện ra ngay sau lưng bạn và bất thình lình ập đến như để chứng minh nó không phải là sản phẩm của trí tưởng tượng vặn vẹo. Đây là một cuộc tấn công trực tiếp vào thể xác con người mà chúng đã toan tính từ trước.”

Kỳ lạ là vợ chồng nhà Warren đã phát hiện ra rằng những hiện tượng tâm linh do linh hồn quỷ dữ gây nên xảy ra theo từng giai đoạn. Ban đầu, hoạt động của chúng tương đối nhẹ nhàng, linh hồn chỉ phá phách thận trọng để không gây hoang mang. Tuy nhiên, không phải ai cũng có khả năng trở thành đối tượng. Thường sẽ có một vài cá nhân cụ thể bị chọn làm đối tượng để chúng nhập vào hoặc tấn công thể xác. Và có những lý do khiến họ trở thành mục tiêu mà gần đây hai vị y tá trẻ đã phát hiện ra được.


Mục lục

13,071 từ

Kỳ Án Săn Ma
Kỳ Án Săn Ma

Gerald Brittle

11 chương · Full

Truyện được đọc nhiều

Đệ Nhất Kiếm ThầnĐang ra
Đệ Nhất Kiếm Thần

Thanh Phong

11778 chương6.5
Thần Y Trở LạiĐang ra
Thần Y Trở Lại

Tiểu Tinh

6863 chương6.4
Thiên Đạo Đồ Thư QuánĐang ra
Thiên Đạo Đồ Thư Quán

Hoành Tảo Thiên Nhai

3577 chương7.1