
Giới thiệu
Giới thiệu:
Mười hai năm trước, Tô Bùi tung hoành trong Câu lạc bộ Kịch như cá gặp nước.
Lần đầu gặp Hạ Nhất Minh là khi anh mặc chiếc váy tiểu thơ, đầu đội tóc giả, trang điểm cầu kỳ và đôi mắt sáng ngời lấp lánh, anh cười toe toét nhét tờ rơi vào tay Hạ Nhất Minh và rằng, “Cậu có muốn tham gia câu lạc bộ Kịch với chúng tôi không? Hãy đến trải nghiệm vở kịch mới của chúng tôi nhé.”
Hạ Nhất Minh chỉ lạnh lùng từ chối, “Không cần, cảm ơn.”
Rồi sau đó cậu ta lén lút mò đến phòng tập luyện của câu lạc bộ Kịch mỗi ngày.
*
Mười hai năm sau, Tô Bùi mệt mỏi viết kịch bản cho đoàn làm phim, đạo diễn giục bản thảo còn diễn viên thì chỉ trỏ, “Sư phụ Tô này, anh có viết được kịch bản không vậy?”.
Hạ Nhất Minh trăm phương ngàn kế xuất hiện, tuyên bố với mấy kẻ đó rằng, “Sư phụ Tô là đàn anh của tôi.”, khi ấy cậu đã là đại gia trẻ tuổi rủng rỉnh tiền tài, nổi rần rần trên truyền thông, ai sẽ nghĩ cậu vừa cất lời đã trở thành chỗ dựa cho biên kịch thấp cổ bé họng Tô Bùi.
*
Sau đó, Hạ Nhất Minh chặn Tô Bùi trong phòng khách sạn, giọng điệu lạnh lùng hệt như lần đầu tiên họ gặp gỡ, “Trong cái đoàn làm phim rách rưởi này thì anh viết được kịch bản tử tế gì hả Tô Bùi?” – họ xứng ư?
Tô Bùi nhìn Hạ Nhất Minh, cậu không còn là cậu đàn em năm đó nữa rồi.
Hạ Nhất Minh nhìn Tô Bùi, chẳng ai biết kể cả Tô Bùi, rằng không đêm dài ngày rộng nào là cậu không mơ tưởng về anh, chỉ mình anh, Tô Bùi của cậu mới thực sự là ánh hào quang rực rỡ nhất.
Mười hai năm trước, Tô Bùi tung hoành trong Câu lạc bộ Kịch như cá gặp nước.
Lần đầu gặp Hạ Nhất Minh là khi anh mặc chiếc váy tiểu thơ, đầu đội tóc giả, trang điểm cầu kỳ và đôi mắt sáng ngời lấp lánh, anh cười toe toét nhét tờ rơi vào tay Hạ Nhất Minh và rằng, “Cậu có muốn tham gia câu lạc bộ Kịch với chúng tôi không? Hãy đến trải nghiệm vở kịch mới của chúng tôi nhé.”
Hạ Nhất Minh chỉ lạnh lùng từ chối, “Không cần, cảm ơn.”
Rồi sau đó cậu ta lén lút mò đến phòng tập luyện của câu lạc bộ Kịch mỗi ngày.
*
Mười hai năm sau, Tô Bùi mệt mỏi viết kịch bản cho đoàn làm phim, đạo diễn giục bản thảo còn diễn viên thì chỉ trỏ, “Sư phụ Tô này, anh có viết được kịch bản không vậy?”.
Hạ Nhất Minh trăm phương ngàn kế xuất hiện, tuyên bố với mấy kẻ đó rằng, “Sư phụ Tô là đàn anh của tôi.”, khi ấy cậu đã là đại gia trẻ tuổi rủng rỉnh tiền tài, nổi rần rần trên truyền thông, ai sẽ nghĩ cậu vừa cất lời đã trở thành chỗ dựa cho biên kịch thấp cổ bé họng Tô Bùi.
*
Sau đó, Hạ Nhất Minh chặn Tô Bùi trong phòng khách sạn, giọng điệu lạnh lùng hệt như lần đầu tiên họ gặp gỡ, “Trong cái đoàn làm phim rách rưởi này thì anh viết được kịch bản tử tế gì hả Tô Bùi?” – họ xứng ư?
Tô Bùi nhìn Hạ Nhất Minh, cậu không còn là cậu đàn em năm đó nữa rồi.
Hạ Nhất Minh nhìn Tô Bùi, chẳng ai biết kể cả Tô Bùi, rằng không đêm dài ngày rộng nào là cậu không mơ tưởng về anh, chỉ mình anh, Tô Bùi của cậu mới thực sự là ánh hào quang rực rỡ nhất.
Danh sách chương (75)
Chương 1Chương 2Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 7Chương 8Chương 9Chương 10Chương 11Chương 12Chương 13Chương 14Chương 15Chương 16Chương 17Chương 18Chương 19Chương 20Chương 21Chương 22Chương 23Chương 24Chương 25Chương 26Chương 27Chương 28Chương 29Chương 30Chương 31Chương 32Chương 33Chương 34Chương 35Chương 36Chương 37Chương 38Chương 39Chương 40Chương 41Chương 42Chương 43Chương 44Chương 45Chương 46Chương 47Chương 48Chương 49Chương 50