
Giới thiệu
Thời điểm chín muồi đã đến, Hoa Hướng Vãn nghe sư phụ mình dặn dò: Bởi vì công pháp tương hợp, để có thể tiến nhanh trên con đường tu luyện ắt phải bắt được một vị Đạo Quân từ Thiên Kiếm Tông về Tây Cảnh. Thế nhưng nhớ kỹ, chỉ ôm Đa Tình Kiếm, không động Vấn Tâm Kiếm.
Người luyện Vấn Tâm Kiếm, theo sư phụ nàng nói, tuy mạnh nhưng cũng rất lạnh, không hiểu tình cảm là gì.
Thế nhưng người nàng bắt gặp đầu tiên khi đến Vân Lai, oái oăm thay chính là Đạo quân tu Vấn Tâm Kiếm - Tạ Trường Tịch.
Nàng như con thiêu thân lao vào lửa, biết rõ Tạ Trường Tịch là người không nhiễm hồng trần mà vẫn vào sinh ra tử vì hắn, không tiếc bất cứ giá nào.
Nhưng cho đến khi họ chính thức thành phu thê, gân mạch nàng đứt hết, máu chảy đầm đìa, hắn cũng chỉ nói hai tiếng “Xin lỗi” với nàng bằng một giọng câm, nàng mới biết, Đạo quân tu Vấn Tâm Kiếm, thật sự là người không hiểu yêu hận tình thù.
Vì thế, nàng giả chết ngay trước mặt hắn để thoát thân, hủy bỏ đi thân phận được gọi là “Vãn Vãn” kia, một lần nữa trở về làm Thiếu chủ Hợp Hoan Cung vui vẻ sung sướng của nàng.
Nàng bỏ lại Tạ Trường Tịch nơi Sinh Tử Giới một mình canh giữ nấm mồ cô độc, từ biệt suốt hai trăm năm.
Người luyện Vấn Tâm Kiếm, theo sư phụ nàng nói, tuy mạnh nhưng cũng rất lạnh, không hiểu tình cảm là gì.
Thế nhưng người nàng bắt gặp đầu tiên khi đến Vân Lai, oái oăm thay chính là Đạo quân tu Vấn Tâm Kiếm - Tạ Trường Tịch.
Nàng như con thiêu thân lao vào lửa, biết rõ Tạ Trường Tịch là người không nhiễm hồng trần mà vẫn vào sinh ra tử vì hắn, không tiếc bất cứ giá nào.
Nhưng cho đến khi họ chính thức thành phu thê, gân mạch nàng đứt hết, máu chảy đầm đìa, hắn cũng chỉ nói hai tiếng “Xin lỗi” với nàng bằng một giọng câm, nàng mới biết, Đạo quân tu Vấn Tâm Kiếm, thật sự là người không hiểu yêu hận tình thù.
Vì thế, nàng giả chết ngay trước mặt hắn để thoát thân, hủy bỏ đi thân phận được gọi là “Vãn Vãn” kia, một lần nữa trở về làm Thiếu chủ Hợp Hoan Cung vui vẻ sung sướng của nàng.
Nàng bỏ lại Tạ Trường Tịch nơi Sinh Tử Giới một mình canh giữ nấm mồ cô độc, từ biệt suốt hai trăm năm.
Danh sách chương (97)
Chương 1Chương 2Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 7Chương 8Chương 9Chương 10Chương 11Chương 12Chương 13Chương 14Chương 15Chương 16Chương 17Chương 18Chương 19Chương 20Chương 21Chương 22Chương 23Chương 24Chương 25Chương 26Chương 27Chương 28Chương 29Chương 30Chương 31Chương 32Chương 33Chương 34Chương 35Chương 36Chương 37Chương 38Chương 39Chương 40Chương 41Chương 42Chương 43Chương 44Chương 45Chương 46Chương 47Chương 48Chương 49Chương 50