
Giới thiệu
Con đường lữ hành đôi khi cô độc.
Có lúc là cái giường thoải mái nghỉ ngơi, có lúc cũng phải tạm thời ngoài trời chắp vá.
Đồng ruộng mênh mông dần lùi về sau, cuối cùng ta cũng vào thành.
Nhìn người qua lại tấp nập, hàng hoá tứ phương di động, ta chậm rãi tiến vào, hỏi thăm quán trọ.
Tiếc thay, không còn phòng trống.
Thôi thì trước hết đến một bình rượu, sau đó lại đi tìm yêu ma.
Rượu nóng vào bụng, ta nhìn sang chủ quán, hỏi nhẹ:
“Gần đây phải chăng có việc gì kỳ lạ? Lá xuân héo tàn, hoặc có chuyện giết người cướp của gì không?”
“Ban đêm mười hai giờ luôn có một cô gái thướt tha xách đèn từ đường xa đi vào ngõ cuối.
Lại có trai tráng đa tình bỏ thân trên núi.
Sợ rằng cô gái thướt tha kia đã dụ khách vào rừng sâu không về.”
…
Trời đổ mưa, sương mù dần che phủ xung quanh ngọn núi.
Người lữ khách đến nghỉ ngơi bên cạnh miếu thờ.
Trong ánh nến u ám, lữ khách tựa ghế ngồi xuống.
Bỗng nhiên một trận cuồng phong nổi lên, quỷ dị đột nhiên xuất hiện.
Trong phút chốc, mặt tường trở nên loang lổ, cũ kỹ.
Lữ khách giờ mới hay hắn đang đứng dưới mái nhà lụp xụp muốn đổ.
Lữ khách thờ ơ quát mắng: “Các ngươi là yêu ma phương nào? Dám can đảm đến đây thách thức ta, muốn chết!”
Nội lực lữ khách lưu chuyển toàn thân, khắp thân thể ánh lên ánh lửa vàng bất diệt.
Nội lực như bão táp lao về bàn tay phải, tụ thành một dấu ấn lửa.
“Chấn Kinh Bách Lý.” – Lữ khách đẩy tới một chưởng, dấu ấn lửa tỏa ra, một luồng lửa đỏ đánh tan bầu trời u ám, chiếu sáng khu vực có bán kính năm dặm.
…
Từng dùng khinh công bay qua trăm dặm, xuyên thẳng qua trăm nghìn quân địch.
Một tiếng thét chấn động núi sông, một chưởng ra đánh tan quần hùng.
Lữ khách vừa xuất Chấn Kinh Bách Lý, quỷ quái, tà mị, kỳ dị... cùng nhau tan thành bọt nước.
Có lúc là cái giường thoải mái nghỉ ngơi, có lúc cũng phải tạm thời ngoài trời chắp vá.
Đồng ruộng mênh mông dần lùi về sau, cuối cùng ta cũng vào thành.
Nhìn người qua lại tấp nập, hàng hoá tứ phương di động, ta chậm rãi tiến vào, hỏi thăm quán trọ.
Tiếc thay, không còn phòng trống.
Thôi thì trước hết đến một bình rượu, sau đó lại đi tìm yêu ma.
Rượu nóng vào bụng, ta nhìn sang chủ quán, hỏi nhẹ:
“Gần đây phải chăng có việc gì kỳ lạ? Lá xuân héo tàn, hoặc có chuyện giết người cướp của gì không?”
“Ban đêm mười hai giờ luôn có một cô gái thướt tha xách đèn từ đường xa đi vào ngõ cuối.
Lại có trai tráng đa tình bỏ thân trên núi.
Sợ rằng cô gái thướt tha kia đã dụ khách vào rừng sâu không về.”
…
Trời đổ mưa, sương mù dần che phủ xung quanh ngọn núi.
Người lữ khách đến nghỉ ngơi bên cạnh miếu thờ.
Trong ánh nến u ám, lữ khách tựa ghế ngồi xuống.
Bỗng nhiên một trận cuồng phong nổi lên, quỷ dị đột nhiên xuất hiện.
Trong phút chốc, mặt tường trở nên loang lổ, cũ kỹ.
Lữ khách giờ mới hay hắn đang đứng dưới mái nhà lụp xụp muốn đổ.
Lữ khách thờ ơ quát mắng: “Các ngươi là yêu ma phương nào? Dám can đảm đến đây thách thức ta, muốn chết!”
Nội lực lữ khách lưu chuyển toàn thân, khắp thân thể ánh lên ánh lửa vàng bất diệt.
Nội lực như bão táp lao về bàn tay phải, tụ thành một dấu ấn lửa.
“Chấn Kinh Bách Lý.” – Lữ khách đẩy tới một chưởng, dấu ấn lửa tỏa ra, một luồng lửa đỏ đánh tan bầu trời u ám, chiếu sáng khu vực có bán kính năm dặm.
…
Từng dùng khinh công bay qua trăm dặm, xuyên thẳng qua trăm nghìn quân địch.
Một tiếng thét chấn động núi sông, một chưởng ra đánh tan quần hùng.
Lữ khách vừa xuất Chấn Kinh Bách Lý, quỷ quái, tà mị, kỳ dị... cùng nhau tan thành bọt nước.
Danh sách chương (187)
Chương 150: Cẩu tặc vô sỉChương 151: Đừng làm khó tại hạChương 152: Mụ thối thaChương 153: Quyết cùng sống chếtChương 154: Không được loạn độngChương 155: Ngươi là phường súc sinhChương 156: Giang hồ Lùm cỏ và Yếu quyếtChương 157: Hy vọng không phảiChương 158: Lại có thêm một thi thể nữaChương 159: Dừng lại điChương 160: Địa chấnChương 161: Nhập môn (1)Chương 162: Bị bắtChương 163: Buộc phải ở trong nàyChương 164: Chỉ có sự yên lặngChương 165: Có sự khác biệt, phải không?Chương 166: Thất nghiệpChương 167: Chẳng có đâuChương 168: Ông không nghe à?Chương 169: Số điện thoạiChương 170: Nhịp độ của hoạt động điều traChương 171: Nữ cảnh sátChương 172: Kích độngChương 173: Có kinh nghiệmChương 174: Sợ láng giềng trông thấyChương 175: Đừng làm khó chúng tôiChương 176: Cười khúc khíchChương 177: Cơ thể to lớnChương 178: Tự rước chuyện này vào thânChương 179: Câu trả lời hợp lý duy nhấtChương 180: Mới là điều tôi lo lắngChương 181: Vẫn tiếp tụcChương 182: Có thể bị giếtChương 183: Tên bịaChương 184: Rõ rành rànhChương 185: Sạch bóngChương 186: Chủ đề chúng tôi không thích bàn luận