
Giới thiệu
Văn án:
Cuối năm 2010, trước khi ra nước ngoài Trần Ngật nhận được tin nhắn từ một dãy số xa lạ —
“Yêu thầm thật khổ, tựa như gió mùa hạ, nghe thì có vẻ thích, nhưng mang đến toàn là gió nóng. Vì thế mùa hè đi qua, tôi cũng không thích cậu nữa.”
“Trần Ngật, chúc cậu lên đường bình an, tiền đồ như gấm.”
Khi ấy, Trần Ngật 17 tuổi, sinh ra trong gia đình thư hương thế gia, đẹp trai ngang tàn, là nhân vật phong vân của trường Trung học số Tám, ở trường được vô số bạn nữ theo đuổi.
Đối với tin nhắn này, anh chưa từng để tâm, chỉ coi như tin rác rồi tiện tay xoá đi.
Mãi đến thật lâu về sau, Trần Ngật nhìn thấy tin nhắn này một lần nữa trong điện thoại cũ của vợ chưa cưới của mình.
Anh mới nhận ra rằng, tin nhắn rác lúc trước mình tiện tay xoá bỏ ấy, đối với Nguyễn Miên năm 17 tuổi, chính là dấu chấm hết của một thời thanh xuân.
“Không có người như anh / Một câu có thể mang đến / Thiên đường hay địa ngục.”
Cuối năm 2010, trước khi ra nước ngoài Trần Ngật nhận được tin nhắn từ một dãy số xa lạ —
“Yêu thầm thật khổ, tựa như gió mùa hạ, nghe thì có vẻ thích, nhưng mang đến toàn là gió nóng. Vì thế mùa hè đi qua, tôi cũng không thích cậu nữa.”
“Trần Ngật, chúc cậu lên đường bình an, tiền đồ như gấm.”
Khi ấy, Trần Ngật 17 tuổi, sinh ra trong gia đình thư hương thế gia, đẹp trai ngang tàn, là nhân vật phong vân của trường Trung học số Tám, ở trường được vô số bạn nữ theo đuổi.
Đối với tin nhắn này, anh chưa từng để tâm, chỉ coi như tin rác rồi tiện tay xoá đi.
Mãi đến thật lâu về sau, Trần Ngật nhìn thấy tin nhắn này một lần nữa trong điện thoại cũ của vợ chưa cưới của mình.
Anh mới nhận ra rằng, tin nhắn rác lúc trước mình tiện tay xoá bỏ ấy, đối với Nguyễn Miên năm 17 tuổi, chính là dấu chấm hết của một thời thanh xuân.
“Không có người như anh / Một câu có thể mang đến / Thiên đường hay địa ngục.”
Danh sách chương (72)
Chương 1: Nhĩ Đông Trần [1], Ngật trong Tháp Phật sừng sững hái được sao [2]Chương 2: Nguyễn trong Nguyễn điêu hoán tửu [1], Miên trong giấc ngủChương 3: 31/08/2008? Chuyện gì đã xảy ra vậy?Chương 4: Cô ấy là bạn cùng bàn của emChương 5: “Trông cậu căng thẳng thế, sợ tôi à?”Chương 6: Ho đến nỗi mặt mũi đỏ bừngChương 7: Nói một câu tôi cũng đâu có ăn thịt cậuChương 8: Chàng trai cất giấu trong lòng ấyChương 9: Tại sao lại khóc?Chương 10: Khoảng cách mấy trăm mét, lại vẽ nên vui buồn của hai thế giớiChương 11: “Tấm ảnh” đầu tiên của cô và Trần NgậtChương 12: Hết thảy sự điên cuồng nơi đây đều chẳng liên quan gì đến anhChương 13: Cô là người hèn nhát đến nỗi dũng khí để tiến thêm nửa bước cũng không cóChương 14: Năm mới vui vẻChương 15-2: Chỉ cần liếc mắt một cái đã thích đến nỗi khắc vào trong tim (2)Chương 15-1: Chỉ cần liếc mắt một cái đã thích đến nỗi khắc vào trong timChương 16: Nguyện hằng năm vẫn mong gặp người*Chương 17: Khiến Nguyễn Miên nhớ mãi không quênChương 18: Hai cái bóng như vô tình môi chạm môiChương 19: Thiên đường và địa ngục chỉ cách nhau một khoảnh khắcChương 20: Không có bắt đầu cũng chẳng có kết thúcChương 21: Người thích trước sẽ luôn là người thua cuộcChương 22: Nguyễn Miên rơi vào tình cảnh rối rắm, đong đưa qua lại trên cán cân mang tên Trần NgậtChương 23: Mang tinh thần thiếu niên hăng háiChương 24: Cậu ấy tốt hay không không liên quan gì đến người khácChương 25: Mỗi người có một con đường riêng phải điChương 26-1: Chúc cậu lên đường bình an, tiền đồ Như gấm (1)Chương 26-2: Chúc cậu lên đường bình an, tiền đồ Như gấm (2)Chương 27: Nguyễn Miên chợt nhớ đến Trần NgậtChương 28: Ngày 04 tháng 03, Trần Ngật trở về Bình ThànhChương 29: Khắc cốt ghi tâm như lần đầu họ gặp gỡChương 30: Nguyễn Miên như nhìn thấy anh hồi trung họcChương 31: Có lẽ chính là bỏ lỡ cả đờiChương 32: Bỗng liên tưởng đến chàng trai trong trí nhớChương 33: Gửi bác sĩ Nguyễn Miên của bệnh viện Hiệp HòaChương 34: Đúng là chẳng có xíu lương tâm nàoChương 35: Anh cảm thấy hình như mình đã bỏ qua điều gì đóChương 36: Nguyễn Miên đã lưu tấm ảnh kia lạiChương 37: Cả hai người đều lập tức rút tay vềChương 38: Thậm chí cả ý cười mãi không tan trong mắt côChương 39: Nếu người đó không phải là Nguyễn MiênChương 40: Like một cái có qua có lạiChương 41: Sự rung động chẳng thể giấu nổiChương 42: Cứ tạm thời để ở chỗ cậu điChương 43: Đó là lần gặp gỡ đầu tiên giữa anh và Nguyễn MiênChương 44: Còn hy vọng năm nào anh cũng vạn sự như ýChương 45: Có phải trước đây cô ấy từng thích em không?Chương 46: Anh thật sự đã bỏ lỡ quá nhiềuChương 47: Em có muốn cân nhắc đối tượng xem mắt như anh không?Chương 48: Hình như cô còn thích anh hơn cả năm ấy