TruyenVip
Kết Hôn Cùng Tổng Tài Dịu Dàng

Kết Hôn Cùng Tổng Tài Dịu Dàng

Tác giả: Sênh Sênh

📚 100 chương👁 0 lượt xem6.8/10Full
Đọc từ đầu

Giới thiệu

Lục Tấn Uyên bị tai nạn xe hôn mê 3 năm. Thân thể đã sớm khôi phục.

Nhưng có làm thế nào cũng không tỉnh. Lục gia không đã tìm bao nhiêu bác sĩ danh tiếng trong ngoài nước nhưng cũng bó tay

Có thầy tướng số nói phải tìm một cô gái bát tự thích hợp xung hỉ cho Lục Tấn Uyên.

Cô gái có bát tự phù hợp lại chính là Ôn Ninh – người được định tội danh gây tai nạn cho Lục Tấn Uyên

Bi kịch bắt đầu.

Danh sách chương (100)

Chương 1: Gả cho người thực vậtChương 2: Xung HỉChương 3: Ngày Vui LớnChương 4: Anh là ai!Chương 5: Lúc Đầu Nên Để Cô TaChương 6: Nghe TôiChương 7: Giao DịchChương 8: Về NhàChương 9: Cái gọi là tình thânChương 10: Năm Vạn Tệ Bán Đứt Đau KhổChương 11: Cái Gọi Là Tình YêuChương 12: Cũng Chỉ Như VậyChương 13: Giúp Cô Trút GiậnChương 14: Nhớ Tôi KhôngChương 15: Lời Đe Dọa Của Anh TaChương 16: Anh làm ơn tha cho tôiChương 17: Anh ấy tỉnh rồi!Chương 18: Ác mộng lại xuất hiện lần nữa.Chương 19: Hèn Hạ Vô SỉChương 20: Sao cô còn chưa chết!Chương 21: Cô chính là kẻ trộm.Chương 22: Sự xuất hiện của anh ta chỉ là sự trùng hợp?Chương 23: Tôi thỏa mãn anhChương 24: Tại sao lại là anh ta.Chương 25: Thế giới này đều đầy rẫy những toan tínhChương 26: Kích thíchChương 27: Không cần đi đâu cảChương 28: Chụp ảnhChương 29: Không nói một lời đã muốn điChương 30: Hiểu lầm anh taChương 31: Đây là khuất phục rồiChương 32: Coi như tôi xin anhChương 33: Sớm chiều bên nhauChương 34: Nghe không hiểu tiếng người saoChương 35: Đâm vào lòng Ôn LamChương 36: Đã chịu rất nhiều khổ cựcChương 37: Giống như là đang quản lý vợ mìnhChương 38: Không thể gánh chịu đượcChương 39: Tâm địa gian xảoChương 40: Làm chủ giúp côChương 41: Chỉ tôi mới có thể phạt cô ấyChương 42: Không xứng với conChương 43: Hoàn toàn bị rối tung.Chương 44: Lục Tấn Uyên giúp cô rồi!Chương 45: Chỉ là đồ chơi thôiChương 46: Không cần quay về nữaChương 47: Mày nên chết trong tù rồiChương 48: Nghi ngờChương 49: Không đơn giản như vậyChương 50: Thật xấu hổ