TruyenVip

Kẻ Mù – Người Điếc - Chương 6

Chương 6

Bạn đang đọc truyện Kẻ Mù – Người Điếc chương 6 tại Truyenvip. Nội dung chương được cập nhật liên tục, giúp bạn theo dõi câu chuyện một cách trọn vẹn và nhanh nhất.


.

.

Miêu tiên sinh rất ít khi nói chuyện trước mặt người lạ. Mấy năm trước, y còn hay thử nói chuyện, nhưng do vấn đề truyền âm từ máy trợ thính, cách y nói chuyện rất lạ, người ta nghe không hiểu. Riết rồi, y cũng không muốn nói nữa.

Gần đây, Miêu tiên sinh mới đổi cho mình một cái máy trợ thính chất lượng hơn, thi thoảng y còn trò chuyện với cô bé trông tiệm, hiệu quả cũng tốt lắm. Nhưng lâu rồi không mở miệng, giờ muốn nói chuyện cũng có chút khó khăn.

Cậu nhóc số 86, dường như tên là Tiểu Trương. Lúc cậu tới, Miêu tiên sinh đang ở sau nhà chuẩn bị cơm chiều. Giờ nếu khách đã tới, lại là Tết Trung Thu, Miêu tiên sinh cho cô bé về nhà trước, cũng treo tấm bảng nghỉ bán trước nhà. Y gác phần thức ăn đã chuẩn bị được một nửa sang bên, mở cửa phòng sấy ra, kéo Tiểu Trương vào phòng mình.

Tiểu Trương hít một hơi, trong nhà Miêu tiên sinh có một mùi hương khiến cậu phải hoài niệm. Đó là hơi thở của gia đình, một mái nhà chân chính mà bầu không khí ở ký túc hội sở không thể nào có được. Cậu nghiêng tai nghe thử, ngoài hai người bọn họ ra, còn có mấy người, rất nhỏ, cơ hồ nghe không được tiếng bước chân.

Trong lúc Tiểu Trương còn đang phân biệt tiếng bước chân ấy, Cà Phê đã cọ cọ vào chân cậu. Cậu dừng bước, không thể phân biệt được là mình đã đụng vào thứ gì. Miêu tiên sinh chậm rãi nói: “Không…cắn người, nó muốn, thân thiết với cậu!”

Cà Phê ngưỡng mặt lên, meo một tiếng với người khách lạ.

Tiểu Trương nở nụ cười, hỏi thử: “Là mèo sao?”

“Ưm, vuốt…vuốt nó!”

Tiểu Trương ngồi xổm xuống, v**t v*. Đầu ngón tay cậu đã chạm vào một vật bé nhỏ, lông xù.

“A…” Cậu hô lên một tiếng, thì ra mèo là một vật mềm mại, đáng yêu như vậy. Cậu bạo gan, thử sờ lên lưng Cà Phê, lại sờ đầu, chạm vào hai lỗ tai hình tam giác. Sau đó lại sờ sờ bốn chân, cảm nhận hình dạng của nó. Con mèo nhỏ cũng ngồi xuống, hưởng thụ v**t v*, còn quay đầu l**m l**m tay cậu.

Tiểu Trương đỏ mặt, da mặt cậu mỏng lắm, chỉ cần thẹn thùng một chút đã đỏ mặt, kích động một chút cũng đỏ mặt. Cậu v**t v* mấy cái, lưu luyến không rời.

“Nó tên…Cà Phê. Một con khác…tên, Trà Sữa!” Miêu tiên sinh lại nắm tay Tiểu Trương, dẫn cậu tới sô pha trong phòng khách.

“Ngồi,” Y nói: “Tôi đi, nấu cơm!”

Tiểu Trương rất muốn hỏi có cần giúp gì không, nhưng cậu sợ càng giúp lại càng phiền, nên ngoan ngoãn ngồi yên đó, gật đầu. Miêu tiên sinh rót cho cậu tách trà, mở radio, sau đó, ôm một con mèo khác tới, đặt vào lòng cậu.

“Cà Phê?”

“Trà Sữa,” Miêu tiên sinh nói, “Trà Sữa lười lắm, không thích đi đâu! Cậu ôm, sẽ tốt hơn!”

Trà Sữa béo hơn Cà Phê một chút, tròn tròn, mập mập. Tiểu Trương sợ dọa chạy bé mèo, ngồi ngay ngắn cẩn thận nghiên cứu. Sinh vật được gọi là mèo ấy ngoan ngoãn ngồi trên đùi cậu không nhúc nhích, cậu chờ khoảng nửa giờ, Miêu tiên sinh mới mời cậu ngồi vào bàn ăn.

Đoán chắc sức ăn của Tiểu Trương không bao nhiêu, Miêu tiên sinh xới cho cậu nửa chén cơm và một tá đồ ăn. Vừa ăn, hai người vừa nói cho nhau nghe cuộc sống của hai người, cả hai đều thấy đồng cảm với nhau.

Bữa cơm này, Tiểu Trương nói chuyện rất vui, nhưng ăn thì rất vất vả. Trước lúc tới đây, ông chủ đã mời bọn họ ăn một bữa rồi. Mọi người đều là những kẻ tật nguyền ra ngoài làm việc kiếm sống, Tiểu Trương rất xem trọng tình nghĩa với họ, cho nên bữa cơm ấy cậu nhất định phải ăn. Chẳng qua là chỉ mới ăn được một nửa, cậu đã xin lui, rồi chạy tới nhà Miêu tiên sinh. Đến hiện tại, bụng cậu đã no căng rồi. Nhưng mà, ý tốt của người ta, không thể tùy tiện lãng phí nha. Tiểu Trương kiên trì, ăn hết mớ đồ ăn y gắp, cậu thấy no lắm. Cho nên, ngay khi Miêu tiên sinh xới thêm cho cậu một chén, cậu đã lộ vẻ mặt khó xử.

“A…” Miêu tiên sinh chần chờ, “Không hợp khẩu vị của cậu sao?” Đây là lần đầu tiên y thấy người ta ăn thức ăn do mình nấu mà lộ ra vẻ mặt này.

Tiểu Trương vừa nghe, lập tức phân bua, “Không không, ngon lắm, chỉ là tôi ăn hơi ít…” Cậu dừng một chút, thấy Miêu tiên sinh không đáp, cậu hối hận, cắn răng, nói: “Vậy…Tôi muốn ăn thêm nửa bát, có được không?”

“Ưm!”

Miêu tiên sinh trả lời thật vui vẻ.

Đọc full truyện Kẻ Mù – Người Điếc

846 từ

Xem đầy đủ truyện Kẻ Mù – Người Điếc

Danh sách chương

20 chương đầu — xem toàn bộ trên trang truyện.

Truyện cùng thể loại

Kẻ Mù – Người Điếc
Đọc truyện Kẻ Mù – Người Điếc

Quỷ Thủ Thư Sinh

26 chương · Full

Truyện được đọc nhiều

Đệ Nhất Kiếm ThầnĐang ra
Đệ Nhất Kiếm Thần

Thanh Phong

Đệ Nhất Kiếm Thần — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.

11778 chương6.5
Phong Thần ChâuĐang ra
Phong Thần Châu

Oa Ngưu Cuồng Bôn

Phong Thần Châu — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.

10919 chương7.2
Chàng Rể Quyền ThếĐang ra
Chàng Rể Quyền Thế

N-H

Chàng Rể Quyền Thế — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.

8001 chương6.6
Thần Y Trở LạiĐang ra
Thần Y Trở Lại

Tiểu Tinh

Thần Y Trở Lại — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.

6863 chương6.4
Vạn Cổ Đệ Nhất ThầnĐang ra
Vạn Cổ Đệ Nhất Thần

Phong Thanh Dương

Vạn Cổ Đệ Nhất Thần — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.

6037 chương8.4
Xuyên Nhanh: Nữ Phối, Bình Tĩnh Một ChútĐang ra
Xuyên Nhanh: Nữ Phối, Bình Tĩnh Một Chút

Đỗ Liễu Liễu

Xuyên Nhanh: Nữ Phối, Bình Tĩnh Một Chút — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.

5818 chương8.6