TruyenVip
Hồng Sắc Sĩ Đồ

Hồng Sắc Sĩ Đồ

Tác giả: Hồng Mông Thụ

📚 1,076 chương👁 2 lượt xem6.5/10Đang ra
Đọc từ đầu

Giới thiệu

Tác giả: Hồng Mông Thụ

Thể loại: Đô Thị, Võng Du

Nhóm dịch: Hoa Hướng Dương

Giới thiệu:

Các fan của thể loại Đô thị - Quan trường chắc hẳn không ai xa lạ với tác giả Hồng Mông Thụ với tác phẩm Quan Khí. Sau khi hoàn thành Quan Khí, tác giả Hồng Mông Thụ sang viết một bộ thể loại Tiên hiệp nhưng đã không thành công và quay trở lại viết thể loại Đô thị - Quan trường với tác phẩm “Hồng sắc sĩ đồ”.
Dù mới ra đời nhưng “Hồng sắc sĩ đồ” thường xuyên đứng top bảng xếp hạng Đô thị - Quan trường của qidian.com

Lời tâm sự của tác giả:

Quyển sách “Hồng sắc sĩ đồ” là một quyển sách rất gần với cuộc sống. Tôi gửi gắm rất nhiều hy vọng vào trong quyển sách đó. Nên tôi cũng hy vọng mọi người sau khi đã trở thành VIP rồi thì sẽ muốn đọc nó mãi.

Đại đa số chúng ta đều là những người dân bình thường, là những ngọn cỏ nhỏ bé. Chúng ta không có hậu thuẫn, không có thế lực, không có tiền. Thế nhưng chúng ta vẫn phải dùng đôi tay để xây dựng gia đình của chúng ta!

Chúng ta là những người khát vọng tương lai, không thể thực hiện được những ước mơ của mình, chỉ có thể tìm tương lai qua từng trang sách!

Chúng ta không cần sự tái sinh!

Chúng ta không cần phải xuyên qua không gian và thời gian!

Chúng ta cũng không cần những khả năng đặc biệt.

Chúng ta chỉ là những người dân bình thường, những ngọn cỏ nhỏ bé! Chúng ta là chủ nhân của mảnh đất rộng này, là chủ nhân của bầu trời xanh này!

Chúng ta có thể gửi ước mơ của mình vào trong một quyển sách hay!

Hồng Sắc Sĩ Đồ chính là quyển sách sẽ truyền tải ước mơ của chúng ta.

Chúng ta đã cùng nhau kề vai sát cánh chiến đấu đã lâu, qua từng câu chuyện đã trở thành bằng hữu!

Con đường làm quan của một ngọn cỏ (dân đen) đã bắt đầu được triển khai. Rất yếu! Rất chậm!

Trông thấy sự trưởng thành của một ngọn cỏ, bạn có thấy đành lòng không?

Thế thì hà tất phải làm cho ngọn cỏ đó bị hằn những vết tích?

Hãy đưa đôi tay của bạn ra để đỡ lấy ngọn cỏ này.

Để tất cả chúng ta cùng nhau bước đi đến một vùng trời mới!

Quyển sách “Quan Khí” cũng vẫn còn đôi chỗ tôi vẫn chưa hài lòng. Trong thời gian viết quyển sách này, tôi đã cố gắng hết mình, nỗ lực hết mình, tôi muốn lay động trái tim người đọc. Thế thì đầu tiên phải lay động được chính mình đã, trong rất nhiều tình tiết, tôi đã vừa rơi lệ vừa viết. Tôi luôn nhủ phải thật sự cố gắng qua từng chương truyện, từng tình tiết. Dùng một góc nhìn độc đáo để viết về những đắng cay ngọt bùi của nhân sinh!

Tôi luôn có một hy vọng, đó là ngọn cỏ có thể bay lượn trên trời xanh!

Ngọn cỏ cũng có cuộc sống huy hoàng!

Không dùng đến khả năng đặc biệt cũng là sự khiêu chiến với chính bản thân tôi! Có như vậy mới càng chân thực, càng gần với cuộc sống của chúng ta.

Tôi đã khiêu chiến với chính tôi, tôi vẫn luôn cố gắng!

Muốn nói, nhưng tôi cứ nhìn chăm chăm vào cái máy vi tính, trong lòng tràn ngập những cảm xúc lo sợ mà chỉ dân thường mới có. Con người dũng cảm dám đạp lên mọi chuyện là tôi đây không biết sẽ phải đối diện với những gì?

Hỡi các bạn! Tôi rất cần sự ủng hộ của các bạn!

Thật sự hy vọng những ngày tháng sắp tới các bạn sẽ sánh vai cùng tôi chiến đấu!

Danh sách chương (1,076)

Chương 101: Ngọn lửa đầu tiên thiêu cháy lòng ngườiChương 102: Chủ tịch xã bận đến mức rối tinh rối mù cả lênChương 103: Cục diện mới ở huyệnChương 104: - Bè cánh của Thôi Vĩnh ChíChương 105: Gia nhập bè pháiChương 106: Chú Mạnh lại đến nữa rồi!Chương 107: Phải ghi lạiChương 108: Cha con họ VệChương 109: Vệ Hùng Phi giật mìnhChương 110: Một dự án lớnChương 111: Việc lớnChương 112: Lưu Mộng Y muốn tới.Chương 113: Sự nóng lòng của các đại lão huyện ủyChương 114: Lưu Mộng Y gặp Vệ Vũ HinhChương 115: Mũi tên ngầm đang ngắmChương 116: Mưu mô gặp đàn bàChương 117: Quyết không nương tayChương 118: Thể nghiệm cuộc sốngChương 119: – Tin tức lan raChương 120: Đoàn trung ương đến.Chương 121: Chủ tịch xã luôn dứng đầu danh hiệu.Chương 122: Địa vị của Chủ tịch xã vẫn không thay đổiChương 123: Chuyển chính thứcChương 124: Sự kỳ vọng của chủ tịch xã.Chương 125: – Muốn tạo ra điều kiện thì phải lên tỉnhChương 126: Cuộc sống của các học sinhChương 127: Đối với một số người mà nói thì đó là cơ hộiChương 128: Nguy cơ từ người của bọn Cao Chấn SơnChương 129: Những vòng tròn nhỏChương 130: Cơ hội lớnChương 131: Tin tức lan thật nhanh.Chương 132: Không chờ đợi, không dựa dẫmChương 133: Xảy ra chuyện rồi.Chương 134: Sự việc có chút phức tạpChương 135: Không có gì quan trọng hơn chuyện thoát nghèoChương 136: Đã có hy vọngChương 137: Đột nhiên xảy đếnChương 138: Nhất định phải phát triển nơi nàyChương 139: Hứa Phu Kiệt đã gặpChương 140: Phải quan tâm, ủng hộ công tác của xã Xuân TrúcChương 141: Trách nhiệm của các ban ngànhChương 142: Phó Chủ tịch huyện thường vụ biểu hiện rất tích cực.Chương 143: Đãi ngộ dành cho cấp phó Chủ tịch huyệnChương 144: Chỉ là đãi ngộ.Chương 145: Bận rộn thu hút đầu tưChương 146: Nhắm vào hội nghị động viênChương 147: Tác dụng của việc tuyên truyềnChương 148: Đều rất náo nhiệtChương 149: Hiện tượng kỳ quáiChương 150: Trụ không vững nữa rồi