TruyenVip
Hôm Nay Ông Chủ Lại Ghen

Hôm Nay Ông Chủ Lại Ghen

Tác giả: Nhất Bả Sát Trư Đao

📚 90 chương👁 63 lượt xem8.6/10Full
Đọc từ đầu

Giới thiệu

Editor: Bưởi xanh
Thể loại: hiện đại, tình hữu độc chung, ngọt, lãnh khốc ngọt ngào tiểu ca thụ x người đẹp thiện tâm ông chủ công, HE

Văn án

Hôm nay, tại nhà hàng Tây, hơn một nửa nữ phục vụ đều thất tình!

Bởi vì boss của các cô, người đàn ông độc thân hoàng kim đang để ý một tên nhóc phụ bếp. Hừ! Nói phụ bếp cho kêu, chứ tên nhóc đó chỉ có thể gọt khoai tây. Vì sao á? Vì nhóc đó không có vị giác aaaa! Đã vậy lại còn bị chướng ngại giao tiếp nữa chứ!

Từ đây ông chủ trở thành chủ bếp.

Bên bàn xử lý ở bếp sau.

Chủ bếp mới đè nhóc học việc run lẩy bẩy bị bịt mắt lên bàn, không nói lời gì hôn một cái, hôn xong còn không biết xấu hổ mà hỏi: “Vị gì đây?”

Nhóc học việc liếm môi, ngập ngừng nói: “Vị… vị cay à?”

Chủ bếp hôn thêm cái nữa: “Đoán lại.”

Nhóc học việc sắp bị dọa khóc: “Ngọt?”

Chủ bếp hừ một tiếng, lập tức cúi đầu hôn tiếp, sau đó nói: “Người đàn ông vừa nãy nói chuyện với em là ai?”

Nhóc học việc: “Khách… khách hàng.”

Chủ bếp nghe vậy mất lý trí: “Khách hàng là ai!”

Nhóc học việc liếm môi thêm cái nữa, yên lặng nói trong lòng: Hóa ra là vị chua…

Danh sách chương (90)

Chương 1: “Tôi muốn đi vệ sinh ư?” Hoắc Sơ hơi sững sờChương 2: “Ý tôi là tay cậu ta rất đẹp.”Chương 3: Cậu biết mình sợ hãiChương 4: Chỉ để lại Mẫn Đăng mặt đỏ tới mang taiChương 5: Khôn ngoan cướp lời: €�Tôi sẽ không báo cảnh sát!”Chương 6: Tổ hợp bần cùng bị tiền làm mờ mắtChương 7: “Ngầu thật, để ông chủ ở lại đây rửa bát.”Chương 8: “Lưu manh…” Mẫn Đăng run rẩy đánh trảChương 9: “Buông… buông tôi ra…” Mẫn Đăng siết chặt nắm đấm, đầu óc cũng rối loạnChương 10: Hoắc Sơ ôm người, chuẩn bị gọi 120Chương 11: Lấy thân báo đáp để gán nợChương 12: “Thật ra thì tính cách của tôi cũng không phải tốt lắm đâu.” Hoắc Sơ bỏ thêm chữ “đâu” vào cuối câuChương 13: Ông chủ Hoắc trúng “đạn dấm” phát thứ nhấtChương 14: Vả một phát lên mông Hoắc SơChương 15: Phóng túng một chút cũng là tình thúChương 16: Mẫn Đăng ngây người trọn vẹn bốn năm ở bệnh viện, ai đề xuất đến bệnh viện, Mẫn Đăng cũng sẽ không đề xu�Chương 17: Cậu có bạn gái không?Chương 18: Toàn thân Mẫn Đăng khô khốc, giơ tay cởi áo khoác raChương 19: “. . . Tôi còn biết nhào lộn ngang.”Chương 20: Mẫn Đăng ôm áo khoác âu phục của anh cuộn lại với nhau, co rúc trong góc ghếChương 21: Anh cảm thấy mình quả thực chịu khổ, nằm gai nếm mậtChương 22: “. . . Đừng đụng vào tôi.” Mẫn Đăng cắn răng khốn khổ nóiChương 23: Mẹ kiếp sau này ai thích uống thuốc thì người đó uốngChương 24: Thật ra cậu vừa ý kiểu tóc của Chương Khâu rất lâu rồiChương 25: Mẫn Đăng cảm thấy mình rất giống đàn ông xấu giấu vợ đi ra ngoàiChương 26: Mẫn Đăng, tối nay cậu tiêu đời rồiChương 27: “Muốn nhìn à?” Hoắc Sơ làm bộ lại muốn mở khuy áo sơ miChương 28: Nếu không thì tặng một xấp đồ Lót cho xongChương 29: Tối hôm nay tôi chính là con chóChương 30: Anh sẽ nắm chặt tay Mẫn Đăng, chuyện này người khác không xen vào đượcChương 31: Chúng ta lén lút đi, không nói cho bác sĩChương 32: Bọn họ cảm thấy hai chúng ta thích hợp ngủ chung trên một giườngChương 33: Cậu đừng cắn tôi.” Hoắc Sơ đột nhiên khóc, “Đừng. . .”Chương 34: Nhưng đây không phải lý do cậu nằm mơ thấy loại giấc mơ này giữa ban ngàyChương 35: Những ngày này Hoắc Sơ gầy đi một ít, quầng thâm dưới mắt nghiêm trọngChương 36: “Bánh ngọt ăn hết rồi, anh không làm nữa ư. . .” Mẫn Đăng cứng cổ, lau nước mắt một cáiChương 37: “Tôi có thể… thơm cậu không?”Chương 38: Nhìn lén hắn tắm rửaChương 39: “… Tôi cởi giúp cậu nhé.” Hoắc Sơ bất đắc dĩ đứng dậyChương 40: Mèo rừng nhỏ cay đến nỗi anh quỳ xuốngChương 41: Hoắc Sơ đột nhiên cúi đầu hôn nhẹ một cái lên xương quai xanh của cậuChương 42: Bắt đầu từ ngày mai, cậu cũng chỉ có thể thích chủ bếp Hoắc SơChương 43: Mẫn Đăng chỉ đang cầu cứuChương 44: Tôi là cậu nhóc đầu húi cua đáng yêu… ư?Chương 45: Chúng ta đều là nam, tôi có thể hiểu được anh có những nhu cầu kiaChương 46: “Tôi cũng không cần…” Hoắc Sơ chần chừ nóiChương 47: “… Một cây gậy.” Hoắc Sơ chần chừ mở miệngChương 48: Hoắc Sơ hất tay cậu ra, biểu cảm trở nên ghét bỏ, “Nhưng mà cậu bị bệnh.”Chương 49: Tôi vừa rời khỏi một ngày, ai nhân lúc tôi không ở đây bắt nạt cậuChương 50: Một nụ hôn