
Giới thiệu
Chiều hôm đó, trong lúc trời chạng vạng, tại nơi đầu phố Luân Đôn.
Có một cô gái mặc chiếc váy trắng, mang đôi giày múa ba lê thiết kế đế bằng, cổ cao thanh mảnh, đẹp tựa thiên nga.
Giữa màn mưa phùn lất phất, cô khẽ nhấc gót chân bắt đầu múa. Váy cô xoay nhẹ theo từng bước, thướt tha cao quý như một con thiên nga trắng thanh nhã.
Hai tay cô mở ra trong không trung, xoay tròn cho đến khi lọt dưới chiếc dù của một chàng trai.
Chàng trai tỉ mỉ lau nhẹ những giọt nước mưa trên tóc cô.
Hạ Tĩnh Sinh ngồi trong xe tối đen, hình ảnh bên ngoài lướt qua, nhưng anh vẫn nhìn chằm chằm không nhúc nhích, ngón tay dài thò ra khỏi cửa sổ, chạm vào cơn mưa lành lạnh.
Lần sau gặp lại, trong nhà hát lớn, ánh đèn chiếu sáng thiên nga trắng đang nhảy múa trên sân khấu, dưới khán đài chỉ có mình anh.
Trong hậu trường, tại một căn phòng đầy hoa hồng. Hạ Tĩnh Sinh mặc vest lịch lãm, ánh mắt đen u ám ngưng đọng trên người cô, anh nói bằng tiếng phổ thông vì muốn làm hài lòng cô: “Cô Thẩm, tôi thích em.”
Thẩm Tường Ý run rẩy từ chối: “Anh Hạ, tôi đã có bạn trai…”
Anh chỉ mỉm cười nhẹ nhàng, lịch sự: “Không sao.”
Sau này, trong biệt thự xa hoa trên đỉnh núi Hồng Kông, vẫn là một đêm mưa ẩm ướt.
Hạ Tĩnh Sinh ôm cô gái mệt mỏi ngủ thiếp đi, nhẹ nhàng lau đi vệt nước mắt chưa khô của cô. Khuôn mặt anh ẩn trong ánh sáng mờ, ánh mắt vẫn cháy bỏng.
Anh đã nói.
“Không sao.”
—
Thiên nga trắng nên nở rộ dưới hoa hồng.
Hạ Tĩnh Sinh đã tỉ mỉ tạo ra một chiếc lồng cho Thẩm Tường Ý, nhưng không ngờ một ngày, người bị giam trong đó không phải là cô, mà là chính anh.
Hiệu ứng cánh bướm mà anh mang đến cho cô, cuối cùng lại quay về đâm vào chính anh.
Có một cô gái mặc chiếc váy trắng, mang đôi giày múa ba lê thiết kế đế bằng, cổ cao thanh mảnh, đẹp tựa thiên nga.
Giữa màn mưa phùn lất phất, cô khẽ nhấc gót chân bắt đầu múa. Váy cô xoay nhẹ theo từng bước, thướt tha cao quý như một con thiên nga trắng thanh nhã.
Hai tay cô mở ra trong không trung, xoay tròn cho đến khi lọt dưới chiếc dù của một chàng trai.
Chàng trai tỉ mỉ lau nhẹ những giọt nước mưa trên tóc cô.
Hạ Tĩnh Sinh ngồi trong xe tối đen, hình ảnh bên ngoài lướt qua, nhưng anh vẫn nhìn chằm chằm không nhúc nhích, ngón tay dài thò ra khỏi cửa sổ, chạm vào cơn mưa lành lạnh.
Lần sau gặp lại, trong nhà hát lớn, ánh đèn chiếu sáng thiên nga trắng đang nhảy múa trên sân khấu, dưới khán đài chỉ có mình anh.
Trong hậu trường, tại một căn phòng đầy hoa hồng. Hạ Tĩnh Sinh mặc vest lịch lãm, ánh mắt đen u ám ngưng đọng trên người cô, anh nói bằng tiếng phổ thông vì muốn làm hài lòng cô: “Cô Thẩm, tôi thích em.”
Thẩm Tường Ý run rẩy từ chối: “Anh Hạ, tôi đã có bạn trai…”
Anh chỉ mỉm cười nhẹ nhàng, lịch sự: “Không sao.”
Sau này, trong biệt thự xa hoa trên đỉnh núi Hồng Kông, vẫn là một đêm mưa ẩm ướt.
Hạ Tĩnh Sinh ôm cô gái mệt mỏi ngủ thiếp đi, nhẹ nhàng lau đi vệt nước mắt chưa khô của cô. Khuôn mặt anh ẩn trong ánh sáng mờ, ánh mắt vẫn cháy bỏng.
Anh đã nói.
“Không sao.”
—
Thiên nga trắng nên nở rộ dưới hoa hồng.
Hạ Tĩnh Sinh đã tỉ mỉ tạo ra một chiếc lồng cho Thẩm Tường Ý, nhưng không ngờ một ngày, người bị giam trong đó không phải là cô, mà là chính anh.
Hiệu ứng cánh bướm mà anh mang đến cho cô, cuối cùng lại quay về đâm vào chính anh.
Danh sách chương (103)
Chương 51Chương 52Chương 53Chương 54Chương 55Chương 56Chương 57Chương 58Chương 59Chương 60Chương 61Chương 62Chương 63Chương 64Chương 65Chương 66Chương 67Chương 68Chương 69Chương 70Chương 71Chương 72Chương 73Chương 74Chương 75Chương 76Chương 77Chương 78Chương 79Chương 80Chương 81Chương 82Chương 83Chương 84Chương 85Chương 86Chương 87Chương 88Chương 89Chương 90Chương 91Chương 92Chương 93Chương 94Chương 95Chương 96Chương 97Chương 98Chương 99Chương 100