TruyenVip
Giở Trò - Thuần Bạch

Giở Trò - Thuần Bạch

Tác giả: Thuần Bạch

📚 109 chương👁 116 lượt xem7.2/10Full
Đọc từ đầu

Giới thiệu

Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Song khiết, Hào môn thế gia, Gương vỡ lại lành, Thiên chi kiêu tử, 1v1, Thị giác nữ chủ

VĂN ÁN:

Ngày đó khi bước vào nhà họ Kỳ, Kỳ Tỉnh dựa ở trên cao nhìn chằm chằm. Chỉ một cái liếc mắt của anh cũng làm cho Diệp Phục Thu sợ tới mức không dám thở.

Anh có đôi mắt phượng sắc bén khiến người khác sợ hãi, nhưng lại luôn nở nụ cười mang vẻ bí ẩn khó đoán.

Khiến cô vô cớ lạnh cả sống lưng.

Kỳ Tỉnh là con trai trưởng gia đình giàu nhất Tiêu Việt Loan, Diệp Phục Thu chỉ là một cô gái nghèo được tài trợ ở trọ đến từ phía Bắc.

Anh trời sinh là một kẻ xấu xa, cô thì ngây thơ lương thiện.

Hai người vị trí đối lập trong xã hội, anh khinh thường cô, cô thì sợ anh.

Mối quan hệ này chấm dứt vào đêm đó—— Khi Diệp Phục Thu lẻn vào phòng làm việc thì bị anh bắt gặp.

Cô cả gan đối đầu với anh, nhưng sau khi nghe xong tất cả lời đe dọa, Kỳ Tỉnh chỉ nhếch môi.

Sắc mặt Diệp Phục Thu tái nhợt.

Kỳ Tỉnh nghiêng người về phía trước, mỉm cười: "Diệp Phục Thu, lần này hai ta chơi đùa một chút.”

2-

Đêm trước khi rời khỏi nhà họ Kỳ, trong cơn mưa bão, cô ngồi phịch xuống thảm ở phòng làm việc. Cho dù cô có lùi về phía sau thế nào cũng không thể kéo dài khoảng cách với anh.

Kỳ Tỉnh nắm lấy cổ tay nhỏ nhắn của cô, Diệp Phục Thu giương đôi mắt ướt át vùng vẫy mắng chửi anh.

Nghe xong, Kỳ Tỉnh mạnh mẽ đặt tay cô lên cổ áo anh.

Anh nhếch môi: "Dạy em làm chuyện xấu, được không?”

Trái tim Diệp Phục Thu run rẩy mãnh liệt.

3-

Diệp Phục Thu vốn tưởng rằng Kỳ Tỉnh sẽ không còn xuất hiện trong cuộc đời cô nữa.

Cho đến Bốn năm sau, trong trận bão tuyết Tân Dương, anh xuất hiện trước mặt cô vào đêm lúc bạn trai vừa tỏ tình với cô.

Trên vai người sợ lạnh phủ đầy tuyết, anh đứng dựa chặt lưng vào phía đầu con hẻm mà cô chắc chắn phải đi qua, đôi mắt anh đen như mực, vừa sâu vừa đầy vẻ dò xét.

Diệp Phục Thu bị anh túm lấy không thể động đậy, cô giãy dụa: "Là ai đã nói, khi gặp lại tốt nhất là tôi phải tránh xa anh ra, bây giờ là có ý gì đây?".

Kỳ Tỉnh chậm rãi hạ tầm mắt, nhìn chằm chằm hoa hồng đỏ tươi trong tay cô, nở nụ cười: "Anh đã từng nói như vậy, thì sao."

 "Cứ cho là anh giở trò đi."

■ Gương vỡ lại lành | Cửu biệt gặp lại | Song hướng cứu rỗi | Chênh lệch 6 tuổi.

■ Phản diện Chàng trai giàu có đào hoa × Cô gái nghèo bướng bỉnh thẳng thắn như bông hoa trắng nhỏ.

Danh sách chương (109)

Chương 1: Giới thiệu – Quên anh ấy điChương 2: Con ngõ nhỏ năm 1983Chương 3: Tháng 12 đầy nắngChương 4: Đêm – chương thứ bảyChương 5: Chiếc máy đánh chữ tiếp tục phát triểnChương 6: Dòng tiếp theo gần kề sự thậtChương 7: Khói của tẩu thuốc cây đỗ quyênChương 8: Lay động về phía cây khôChương 9: Im lặng khóc lóc với tôiChương 10: Quảng trường hình tròn bên cạnh phố BakerChương 11: Trên cánh tay của kỵ sĩ mang áo giápChương 12: Ánh sáng mong manh của huy hiệu hoa diên vĩChương 13: [Canh hai] – Âm thanh của cỗ xe ngựa không người láiChương 14: Chuyến viếng thăm lúc nửa đêmChương 15: Ác ma dưới ánh trăng VictoriaChương 16: Mở màn đẫm máuChương 17: Khẩu súng lục biến mấtChương 18: Gậy ba toong cháy sémChương 19: Tượng sáp tan chảy (1)Chương 20: Tượng sáp tan chảy (2)Chương 21: Ai vắng mặtChương 22: Trên chiếc hộp trang sứcChương 23: Giả tưởng của ký hiệuChương 24: Mâu thuẫn dẫn đến ngõ cụt do anh dựng nênChương 25: Bằng chứng được chôn giấu một cách hoàn mỹChương 26: Nhếch môi cười nhạo sở cảnh sát ScotlandChương 27: Nếu cái ác là một bản nhạc hoa lệ và tàn khốcChương 28: Vậy thì chính nghĩa là nỗi buồn u uất và bất lựcChương 29: Tôi sẽ tự tay viết phần kết cho nóChương 30: Vậy thì tôi sẽ thắp lên ánh sáng le lói trong tro tànChương 31: Ánh sáng bình minh hong khô dòng u sầu cuối cùngChương 32: Vậy thì những giọt mưa sẽ gột rửa sạc bức tường đen tốiChương 33: Mực đen nhuốm màu an lànhChương 34: Đèn tắt rạp tan, tấm màn đỏ từ từ hạ xuốngChương 35: Sự thật chỉ có một hướng điChương 36: Vùng đất chưa từng có dấu chânChương 37: Mùi hương hoa thoang thoảng đầy bất ngờChương 38: Trang phục được thiết kế để gây ấn tượngChương 39: Mỗi người đều đeo mặt nạ và nói dối vì những lý do khác nhauChương 40: Động cơ cũng chỉ có một cái tên, đó là d.ục vọ.ngChương 41: Vượt qua vũng lầy của nhân tínhChương 42: Ai thực sự có thể không bị vấy bẩnChương 43: Chúng ta có thể quên đi và tha thứChương 44: Nhưng nhất định phải biết sự thậtChương 45: Chiếc giường sắt bị di chuyểnChương 46: Mảnh ghép cuối cùng đã được đặt vàoChương 47: Tôi nghe thấy tiếng bước chânChương 48: Gót giày da mềm trong dự liệuChương 49: Anh mở cửa, gió đêm lay động đèn dầuChương 50: Tôi quay người khi máy đánh chữ dừng lại ở tên hung thủ