TruyenVip
Gió Lớn Có Chốn Về

Gió Lớn Có Chốn Về

Tác giả: Ngữ Tiếu Lan San

📚 134 chương👁 0 lượt xem8.8/10Full
Đọc từ đầu

Giới thiệu

【Tóm tắt】
Lương Thú phái thân tín đến Bạch Hạc sơn trang muốn thăm dò cho rõ ràng, thứ Liễu Huyền An ghét nhất là gì.Mấy ngày sau, thân tín gửi tin về bẩm, Liễu nhị công tử ghét nhất là chép sách, ghét nhì là Vương gia ngài.
【Tóm tắt trong một câu】: Mau đứng dậy vận động đi.
- ------------------
Đại từ nhân xưng đặt theo tổ tiên mách bảo, xưng hô 100% cảm tính, truyện cổ trang nhưng vibe tùy hỉ do editor bất tài, lỡ thấy cấn chỗ nào xin góp ý nhẹ nhàng để từ từ sửa chữa.

Danh sách chương (134)

Chương 1: Sống có gì vui, chết có gì khổ, sao phải phí sứcChương 2: Có thể thấy là chải chuốt ở trình độ đi xem mắt cầu thânChương 3: Y cười khiến khung cảnh như bừng sángChương 4: Trong thế giới của y có một con bạch hạc nâng được cả trời trăngChương 5: Đạo đức giữa người với người sao có thể kém xa đến mức này?Chương 6: Phía trước là Bồ Tát áo trắng, đằng sau là Sát thần áo đenChương 7: Có cả phương pháp ôm nhau xem bệnh thế này à?Chương 8: Vương gia không sao đâu, chỉ rảnh đến phát sảng thôiChương 9: Lương Thú khẽ gật đầu, bày ra phong phạm kim tôn ngọc quýChương 10: Thánh nhân ôm thần cầu tĩnh, Liễu nhị công tử kéo Vương gia để đứng yênChương 11: “Trong thế giới kia chỉ có mình ngươi thôi sao?”Chương 12: Nếu có thể nảy sinh tình cảm thì mới thật là gặp ma giữa ban ngàyChương 13: Trình cô nương: Đàn ông thật sự rất biết diễnChương 14: Lương Thú không tin nổi, nhìn chằm chằm thứ kia mà vẫn đói được sao?Chương 15: Trong mơ đến một bộ quần áo còn tiếc không đưa cho người taChương 16: Liễu Huyền An buông tay: “Ta về nhà vận động cũng được vậy.”Chương 17: Thế có lẽ là công tử thật sự muốn nhìn cảnh hắn tắm gội!Chương 18: Trình Tố Nguyệt mang vẻ mặt “Ta không hiểu, ta chấn động”Chương 19: Bằng hữu nào đáng cho Vương gia phải thay y phục long trọng đến thếChương 20: “Ta nói, ta muốn đi Tây Bắc du ngoạn.”Chương 21: Thảo luận về Thiên đạo còn chưa đủ thỏa đáng hay sao?Chương 22: Nếu Kiêu Vương điện hạ không phiền còn có thể tắm cùng cá CônChương 23: Hắn thật sự là yêu, hoặc là quỷChương 24: Trên đời làm gì có đại phu nào khuyên người ta đi chếtChương 25: Đổi sang chỗ khác, tiếp tục nằmChương 26: Vương gia lại muốn thay quần áoChương 27: Gặp lạiChương 28: “Nhưng Vương gia không giống kiểu người đi không nổi.”Chương 29: “Nghe giọng ta đi, cổ họng đau quá”Chương 30: Có người dâng ngàn vàng cũng khó cầu một tấc vải cho mỹ nhânChương 31: Đôi môi run rẩy tựa như chạm vào một mảnh băng tuyếtChương 32: Có thể nằm sẽ không ngồi, cực kỳ lười biếngChương 33: Theo ta trở về Kinh thànhChương 34: Thật đúng là lợi hại!Chương 35: Liễu Huyền An: Tốt nhất là đừng bị thương!Chương 36: Hậu duệ thiên hoàng quý tộc sẽ không tự rót nướcChương 37: “Ném toàn bộ cho sói ăn”Chương 38: Giống như cái mũi con mèo nhỏChương 39: Không cần tự mình động tay, rất tốtChương 40: Nạn nhân đầu tiên trong chuyện tình của Kiêu Vương điện hạChương 41: Nhất định sẽ có một ngày như vậyChương 42: Vương gia lại là kẻ thất học!Chương 43: Thế này còn không mau về Vương thành chuẩn bị hỉ sự?Chương 44: Liễu Huyền An nghĩ, vì ta không có tâm trạngChương 45: Liễu nhị công tử lần đầu mất ngủChương 46: Miệng linh quá, lần sau đừng nói nữaChương 47: Đến chim tước mùa xuân tìm phối ngẫu còn biết khoe cái đuôi diễm lệChương 48: “Ta là đại phu, nhưng không hoàn toàn là đại phu”Chương 49: Vững vàng đón được người đáp vào lòng mìnhChương 50: Kỳ tích Tiểu Lương, thay đồ chớp nhoáng