TruyenVip

Gia Hữu Linh Hồ: Chỉ Là Ngàn Năm - Chương 1

Chương 1: Hồ Trắng biến hóa

Bạn đang đọc truyện Gia Hữu Linh Hồ: Chỉ Là Ngàn Năm chương 1 tại Truyenvip. Nội dung chương được cập nhật liên tục, giúp bạn theo dõi câu chuyện một cách trọn vẹn và nhanh nhất.


Một ngàn ba trăm năm trước, Huyền Nguyệt đạp trên hoa lê tuyết trắng từ xa mang theo ánh sáng chậm rãi đi tới, y phục đỏ rực như lửa bàn thiêu đốt tới tận nơi sâu thẳm nhất linh sơn, ta thống khổ nằm trên đóa hoa, thật đáng giận, đan dược biến hóa này làm cho ta suy yếu vô cùng, ta cúi đầu, kêu to cầu xin hắn.

Ánh mắt hắn chứa đầy sự thương tiếc làm cho lòng ta hơi hơi động, hắn nhẹ nhàng ôm lấy ta đang nằm dưới mặt đất lạnh lẽo, cái ôm của hắn thật ấm áp lại bình thản, chỉ nghe thấy hắn nhẹ giọng trấn an, tiểu tử, an tâm ngủ, ta sẽ chiếu cố ngươi. Lúc này ta mới dám nhắm mắt tiến vào giấc ngủ say.

Lại một lần nữa tỉnh lại, đó là thời điểm ta đã hóa thành hình người, khi ta mở đôi mắt đã giống như con người trên thế gian, phản chiếu trong tầm nhìn chính một dung mạo tuấn tú đẹp tựa thanh sơn thủy mặc đứng giữa một rừng hoa rực đỏ.

Hắn lẳng lặng nhìn ta, nhẹ nhàng khoác lên thân thể trắng noãn không tỳ vết của ta một kiện y bào màu đỏ, trong nháy mắt, ta liền đỏ mặt.

Hắn lại như cố ý không nhìn thấy, mỉm cười nói, ta là Huyền Nguyệt, chủ nhân Phi Nguyệt Cư này.

Ta lặng yên nhìn hắn, cũng không dự tính đáp lại lời.

Huyền Nguyệt cười cười nói, ngươi vừa mới hai trăm tuổi sao đã có thể hóa thành hình người? Là ăn trộm đan dược biến hóa của Lão quân?

Lòng ta cả kinh, Huyền Nguyệt này rốt cục có thân phận gì?

Hắn thở dài, lại nói, ngươi đã ăn đan dược, thành công biến hóa, chuyện này cũng coi như là thiên ý đi.

Ta có chút bình tĩnh, nhẹ giọng nói cảm tạ với hắn.

Huyền Nguyệt đứng lên, từ trên cao nhìn xuống ta, nói, ngươi có nơi nào để đi không?

Ta nghĩ nghĩ rồi lắc đầu.

Huyền Nguyệt lại bất đắc dĩ thở dài, vậy ngươi lưu lại đây làm tiểu đồng trồng hoa cho ta đi, yên tâm, không có ai dám đến linh sơn Phi Nguyệt Cư bắt nạt ngươi đâu.

Ta gật gật đầu không một chút nghi ngờ lời hắn nói.

Hắn mỉm cười, nụ cười hắn đẹp tựa tiên hoa thật muốn làm đui mù con mắt, hắn nói, từ nay về sau ngươi gọi là Phi Lê.

Sau đó ta biết được, ngọn núi linh sơn này nơi nơi đều là hoa lê, cho dù là bên ngoài Phi Nguyệt Cư sắc đỏ bao trùm nhưng vẫn là hoa lê. Hoa lê ở đây cũng thật kỳ quái, cư nhiên lại là màu đỏ, tựa như giống với tên của ta, Phi Lê, Phi Lê.

(“Phi” là màu đỏ tươi, đỏ rực)

Đương nhiên còn có Huyền Nguyệt, Huyền Nguyệt hắn cũng rất kỳ quái, hắn ở Phi Nguyệt Cư thì chỉ mặc đồ màu trắng nhưng lại chỉ cho phép ta mặc đồ màu đỏ. Mà hắn mỗi tháng sẽ rời núi một ngày, lúc đó lại chỉ mặc y phục đỏ rực, y phục đỏ rực giữa một rừng hoa lê trắng trông hết sức chói mắt.

Ta một bên cảm thán hắn cũng thật xấu tính, một bên vẫn giúp hắn cắt tỉa những nhánh cây thừa, thời gian hai tháng nhanh chóng trôi đi sớm đã làm cho ta trở thành trợ thủ tốt của hắn.

Hoa lê ở Phi Nguyệt Cư vĩnh viễn chỉ nở mà không tàn, những người thế tục dưới nhân gian cũng vĩnh viễn không thể đặt chân đến đây, thường xuyên đứng ở Phi Nguyệt Cư này cho ta có một loại ảo tưởng vô tận.

Ta dựa vào một gốc lê ngủ gật, quần áo đỏ rực cùng sắc hoa dường như hợp lại làm một, ta nghĩ nếu như không phải ta có một mái tóc đen thì tuyệt đối không người nào phát hiện ra ta được. Đáng tiếc nơi này trừ ta và Huyền Nguyệt ra thì cũng chỉ có hoa lê, ta còn chưa từng được nhìn qua những sinh vật khác.

“Phi Lê.”

Thanh âm huyền ảo từ đâu truyền đến, ta giương đôi mắt nhìn về phía Phi Nguyệt Cư.

“Phi Lê, ta phải ra ngoài, ngươi phải chăm sóc tốt cho đám hoa lê trong Phi Nguyệt Cư đấy, nghe chưa?”

Sao? Kỳ quái, hôm nay không phải ngày rời núi sao hắn lại đi ra ngoài? Ta nghi hoặc hỏi hắn ngươi muốn đi đâu? Đi bao lâu?

Hắn không trả lời, ta sốt ruột chạy về Phi Nguyệt Cư, chưa được bao xa thì trông thấy hắn chậm rãi từ trong rừng hoa đi tới, hắn một thân hoa bào đỏ nâu, vẫn như cũ làm cho người ta kích động trước dung nhan đẹp tựa thanh sơn thủy mặc này.

“Tạm thời ta cũng không rõ khi nào sẽ trở về, nhiều nhất là một tháng sau.” Huyền Nguyệt cười, trên khuôn mặt vẫn là nét dịu dàng.

Aii, hắn nhất định đối với ai cũng mỉm cười nho nhã như thế. Ta bất đắc dĩ nói: “Nếu đã như vậy ngươi đi sớm về sớm.”

“Được.” Huyền Nguyệt gật đầu, lại dặn dò: “Nhất định phải chăm sóc tốt hoa lê ở nơi này đấy.”

“Đi đi, ta biết rồi, ngươi cứ yên tâm.”

Ta nhìn theo bóng dáng Huyền Nguyệt dần dần đi xa, một cảm giác tịch liêu hoang vắng tràn vào lồng ngực, cảm giác như vậy thật không tốt chút nào.

Ở Phi Nguyệt Cư chăm coi hoa lê quả thực là một việc nhàm chán, bởi vì nơi này ngoài hoa lê bất cứ thứ gì khác cũng đều không có. Ta tính ngày, hôm nay đã là ngày thứ hai mươi chín, Huyền Nguyệt chắc ngày mai sẽ trở về. Nghĩ như vậy ta liền trở nên vui vẻ, nghiêng đầu nhìn một khoảng trời đỏ rực, đột nhiên ta nghĩ Huyền Nguyệt đã trông coi hoa lê này bao nhiêu năm rồi?

Đọc full truyện Gia Hữu Linh Hồ: Chỉ Là Ngàn Năm

1,017 từ

Xem đầy đủ truyện Gia Hữu Linh Hồ: Chỉ Là Ngàn Năm

Danh sách chương

9 chương đầu — xem toàn bộ trên trang truyện.

Truyện cùng thể loại

Truyện được đọc nhiều

Phong Thần ChâuĐang ra
Phong Thần Châu

Oa Ngưu Cuồng Bôn

Phong Thần Châu — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.

10919 chương7.2
Đệ Nhất Kiếm ThầnĐang ra
Đệ Nhất Kiếm Thần

Thanh Phong

Đệ Nhất Kiếm Thần — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.

11778 chương6.5
Chàng Rể Quyền ThếĐang ra
Chàng Rể Quyền Thế

N-H

Chàng Rể Quyền Thế — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.

8001 chương6.6
Xuyên Nhanh: Nữ Phối, Bình Tĩnh Một ChútĐang ra
Xuyên Nhanh: Nữ Phối, Bình Tĩnh Một Chút

Đỗ Liễu Liễu

Xuyên Nhanh: Nữ Phối, Bình Tĩnh Một Chút — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.

5818 chương8.6
Thần Y Trở LạiĐang ra
Thần Y Trở Lại

Tiểu Tinh

Thần Y Trở Lại — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.

6863 chương6.4
Vô Thượng Thần ĐếĐang ra
Vô Thượng Thần Đế

Oa Ngưu Cuồng Bôn

Vô Thượng Thần Đế — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.

6340 chương7.4