
Giới thiệu
TÊN KHÁC: GẢ CHO NHÂN VẬT PHẢN DIỆN / CỨU VỚT THIẾU NIÊN TÀI HOA BẠC MỆNH
Đời trước, Ngu Linh Tê từ chúng tinh phủng nguyệt ngã xuống bụi bặm, bị bắt hiến cho Nhiếp Chính vương Ninh Ân.
Nhiếp Chính vương sinh ra tuấn mỹ chưa có gia thất, đáng tiếc bị què một chân, là một người vặn vẹo hung ác, kẻ điên giết huynh giết cha.
Ngu Linh Tê sợ nhất chính là hắn vừa lau vết máu mới dính lên tay, vừa cười nói với nàng: “Linh Tê, đến đây.”
Gả qua chưa được hai năm, Ngu Linh Tê đột nhiên qua đời.
Sau khi nàng chết, Ninh Ân không lập linh đường, không lập tang hạ táng, thậm chí còn điên cuồng hơn trước, tàn sát toàn thành ngập trong mưa máu.
Bỗng một ngày sống lại năm mười lăm tuổi, lúc này nàng vẫn còn là quý nữ cao cao tại thượng của phủ Tướng quân, Ninh Ân vẫn chưa phải Nhiếp Chính vương có thể một tay che trời.
Nuốt không trôi được cơn tức này, Ngu Linh Tê mang theo thị vệ tìm được Ninh Ân đang lưu lạc đầu đường, định nặc danh đánh hắn một trận để báo thù cho oán lữ kiếp trước.
Ai ngờ nổi giận đùng đùng đuổi tới nơi lại thấy thiếu niên gầy yếu đang nằm cuộn tròn bị người ta ấn trên mặt đất, sắp bị đánh gãy chân trái. Nước bùn hòa với máu loãng chảy xuống tí tách tí tách, nhuốm đỏ đôi mắt phẫn hận hung ác nham hiểm của hắn…
Nhưng giờ nàng mới biết, Ninh Ân đã từng có quá khứ đáng thương đến mức nào.
Ngu Linh Tê trời xui đất khiến thế nào lại từ xông đến đánh người biến thành xông lên cứu người.
Nàng không còn cách nào khác nên đành phải thu lưu tiểu đáng thương này, cũng nỗ lực dạy dỗ hắn thành một thanh niên thể xác và tinh thần khỏe mạnh chính trực.
Ai ngờ dạy dỗ thế nào, ánh mắt tiểu đáng thương nhìn nàng càng âm u kỳ quái hơn.
Đời trước, Ngu Linh Tê từ chúng tinh phủng nguyệt ngã xuống bụi bặm, bị bắt hiến cho Nhiếp Chính vương Ninh Ân.
Nhiếp Chính vương sinh ra tuấn mỹ chưa có gia thất, đáng tiếc bị què một chân, là một người vặn vẹo hung ác, kẻ điên giết huynh giết cha.
Ngu Linh Tê sợ nhất chính là hắn vừa lau vết máu mới dính lên tay, vừa cười nói với nàng: “Linh Tê, đến đây.”
Gả qua chưa được hai năm, Ngu Linh Tê đột nhiên qua đời.
Sau khi nàng chết, Ninh Ân không lập linh đường, không lập tang hạ táng, thậm chí còn điên cuồng hơn trước, tàn sát toàn thành ngập trong mưa máu.
Bỗng một ngày sống lại năm mười lăm tuổi, lúc này nàng vẫn còn là quý nữ cao cao tại thượng của phủ Tướng quân, Ninh Ân vẫn chưa phải Nhiếp Chính vương có thể một tay che trời.
Nuốt không trôi được cơn tức này, Ngu Linh Tê mang theo thị vệ tìm được Ninh Ân đang lưu lạc đầu đường, định nặc danh đánh hắn một trận để báo thù cho oán lữ kiếp trước.
Ai ngờ nổi giận đùng đùng đuổi tới nơi lại thấy thiếu niên gầy yếu đang nằm cuộn tròn bị người ta ấn trên mặt đất, sắp bị đánh gãy chân trái. Nước bùn hòa với máu loãng chảy xuống tí tách tí tách, nhuốm đỏ đôi mắt phẫn hận hung ác nham hiểm của hắn…
Nhưng giờ nàng mới biết, Ninh Ân đã từng có quá khứ đáng thương đến mức nào.
Ngu Linh Tê trời xui đất khiến thế nào lại từ xông đến đánh người biến thành xông lên cứu người.
Nàng không còn cách nào khác nên đành phải thu lưu tiểu đáng thương này, cũng nỗ lực dạy dỗ hắn thành một thanh niên thể xác và tinh thần khỏe mạnh chính trực.
Ai ngờ dạy dỗ thế nào, ánh mắt tiểu đáng thương nhìn nàng càng âm u kỳ quái hơn.
Danh sách chương (110)
Chương 1: Kẻ điênChương 2: ChếtChương 3: Trọng sinhChương 4: Chó ngoanChương 5: Trằn trọcChương 6: Tính sổChương 7: Chó liệtChương 8: Mềm lòngChương 9: Sinh bệnhChương 10: Cởi áoChương 11: Tiết SầmChương 12: Dao độngChương 13: Xuân TiêuChương 14: Đứng thứ nhấtChương 15: Ngựa điênChương 16: Đơn độc ở cùng nhauChương 17: TênChương 18: Giày daChương 19: Hôn sựChương 20: Bại lộChương 21: Trừng phạtChương 22: Giết sao?Chương 23: Cứu sao?Chương 24: Phòng tốiChương 25: Hương thơm ngọt ngàoChương 26: Nói lời cảm ơnChương 27: Vòng chỉChương 28: Đường mạch nhaChương 29: Phát tác…Chương 30: Công cụ ghen tuông sẽ không động tìnhChương 31: Tặng bútChương 32: Thật là một câu hỏi độc ácChương 33: Tiểu kẻ điên chua ngoa có thể ghi thù rồiChương 34: Tóc ướtChương 35: Dạ vũChương 36: Tát taiChương 37: Xếp hạngChương 38: Giải độcChương 39: Mộng cảnhChương 40: Đút thuốcChương 41: Ngả bàiChương 42: Con diềuChương 43: Theo đuôiChương 44: Miệng ngọtChương 45: Ăn cayChương 46: Làm maiChương 47: Món quàChương 48: Điên rồiChương 49: Mứt hoa quảChương 50: Thổi thổi