
Giới thiệu
Một đạo thánh chỉ đã đem đệ nhất mỹ nhân thành Biện Kinh, Liễu Ngân Tuyết, chỉ hôn cho Thế tử phủ Kỳ vương bệnh tật cả năm nằm trên giường sống dở chết dở.
Người đời truyền nhau rằng Thế tử bộ dạng xấu xí, võ công cực cao, giết người không chớp mắt, trong viện không chỉ dưỡng vô số tiểu thiếp cùng trắc phi, mà còn có cả hai tiểu quan tuấn mỹ. Mọi người đều nói hắn vì trầm mê tửu sắc nên cơ thể mục ruỗng, bệnh tật triền miên chỉ có thể nằm trên giường.
Mỹ nhân tài đức dịu dàng như Liễu Ngân Tuyết thế nhưng phải gả cho người như vậy, mọi người đều thở dài thườn thượt, thật sự là trời cao đố kỵ hồng nhan, hồng nhan đương nhiên bạc mệnh.
Nhưng mà, sau đó --
Liễu Ngân Tuyết đem Kỳ vương phủ làm cho chướng khí mù mịt, gà chó không yên.
Mọi người: "Chúng ta có lẽ chưa hiểu hết về Liễu Ngân Tuyết dịu dàng hiền thục."
Lại sau đó –
Những kẻ chờ xem Liễu Ngân Tuyết bị Thế tử Kỳ vương tra tấn ngày đêm, lại chỉ thấy nàng được Thế tử nâng trên tay mà cưng chiều.
Mà nữ nhân nào đó lại bi phẫn lên án: "Lâu Duẫn, lúc trước ngươi nói thế nào? Ngươi nói tuyệt đối sẽ không yêu nàng ta!"
Lâu Duẫn: "Tâm ta không nghe lời, ta chính là cứ thế mà yêu."
Lâu Duẫn đời này, trước khi yêu Liễu Ngân Tuyết là cẩu nam nhân cặn bã, sau khi yêu Liễu Ngân Tuyết, cuồng vọng ngạo mạn đâu không thấy, chỉ thấy yêu đến mức hèn mọn, chỉ muốn làm nàng vui, trăm phương nghìn kế khiến nàng thích mình, chỉ muốn đem nàng dính chặt bên người, không mưu cầu gì thêm.
Chỉ mong nàng có thể an an ổn ổn mà lưu lại bên người hắn, đời đời kiếp kiếp, không rời không tiêu tan.
Người đời truyền nhau rằng Thế tử bộ dạng xấu xí, võ công cực cao, giết người không chớp mắt, trong viện không chỉ dưỡng vô số tiểu thiếp cùng trắc phi, mà còn có cả hai tiểu quan tuấn mỹ. Mọi người đều nói hắn vì trầm mê tửu sắc nên cơ thể mục ruỗng, bệnh tật triền miên chỉ có thể nằm trên giường.
Mỹ nhân tài đức dịu dàng như Liễu Ngân Tuyết thế nhưng phải gả cho người như vậy, mọi người đều thở dài thườn thượt, thật sự là trời cao đố kỵ hồng nhan, hồng nhan đương nhiên bạc mệnh.
Nhưng mà, sau đó --
Liễu Ngân Tuyết đem Kỳ vương phủ làm cho chướng khí mù mịt, gà chó không yên.
Mọi người: "Chúng ta có lẽ chưa hiểu hết về Liễu Ngân Tuyết dịu dàng hiền thục."
Lại sau đó –
Những kẻ chờ xem Liễu Ngân Tuyết bị Thế tử Kỳ vương tra tấn ngày đêm, lại chỉ thấy nàng được Thế tử nâng trên tay mà cưng chiều.
Mà nữ nhân nào đó lại bi phẫn lên án: "Lâu Duẫn, lúc trước ngươi nói thế nào? Ngươi nói tuyệt đối sẽ không yêu nàng ta!"
Lâu Duẫn: "Tâm ta không nghe lời, ta chính là cứ thế mà yêu."
Lâu Duẫn đời này, trước khi yêu Liễu Ngân Tuyết là cẩu nam nhân cặn bã, sau khi yêu Liễu Ngân Tuyết, cuồng vọng ngạo mạn đâu không thấy, chỉ thấy yêu đến mức hèn mọn, chỉ muốn làm nàng vui, trăm phương nghìn kế khiến nàng thích mình, chỉ muốn đem nàng dính chặt bên người, không mưu cầu gì thêm.
Chỉ mong nàng có thể an an ổn ổn mà lưu lại bên người hắn, đời đời kiếp kiếp, không rời không tiêu tan.
Danh sách chương (146)
Chương 101: Chương 101Chương 102: Chương 102Chương 103: Chương 103Chương 104: Chương 104Chương 105: Chương 105Chương 106: Chương 106Chương 107: Chương 107Chương 108: Chương 108Chương 109: Chương 109Chương 110: Chương 110Chương 111: Chương 111Chương 112: Chương 112Chương 113: Chương 113Chương 114: Chương 114Chương 115: Chương 115Chương 116: Chương 116Chương 117: Chương 117Chương 118: Chương 118Chương 119: Chương 119Chương 120: Chương 120Chương 121: Chương 121Chương 122: Chương 122Chương 123: Chương 123Chương 124: Chương 124Chương 125: Chương 125Chương 126: Chương 126Chương 127: Chương 127Chương 128: Chương 128Chương 129: Chương 129Chương 130: Chương 130Chương 131: Chương 131Chương 132: Chương 132Chương 133: Chương 133Chương 134: Chương 134Chương 135: Chương 135Chương 136: Chương 136Chương 137: Chương 137Chương 138: Chương 138Chương 139: Chương 139Chương 140: Chương 140Chương 141: Chương 141Chương 142: Chương 142Chương 143: Chương 143Chương 144: Chương 144Chương 145: Chương 145Chương 146: C146: Chương cuối