Gả Cho Địch Tướng - Miêu Nhất Thanh - Chương 5 Chương 5: Động phòng
Bạn đang đọc truyện Gả Cho Địch Tướng - Miêu Nhất Thanh chương 5 tại Truyenvip. Nội dung chương được cập nhật liên tục, giúp bạn theo dõi câu chuyện một cách trọn vẹn và nhanh nhất.
Chương 1: Đại tướng quân xuất giá Chương 2: Nhục nhã Chương 3: Hầu hạ cô đi vào giấc ngủ Chương 4: Chén rượu Chương 5: Động phòng Chương 6: Lâm hạnh Chương 7: Biến thành người của cô Chương 8: Cắt đứt đầu lưỡi ngươi Chương 9: Trở thành đồ chơi Chương 10: Vả miệng một trăm cái Chương 11: Huỷ hoại gương mặt này Chương 12: Hủy hôn Chương 13: Ngoan ngoãn bị cô ôm trở về Chương 14: Bắt giữ người làm chuyện vui Chương 15: Thật làm người khác ghê tởm Chương 16: So với hạ nhân ngươi càng thấp kém hơn Chương 17: Sau này cô sẽ càng làm ngươi thẹn hơn bây giờ Chương 18: Trốn không thoát khỏi lòng bàn tay hắn Chương 19: Đắm mình trong trụy lạc Chương 20: Thực tủy biết vị Chương 21: Thế giới của hai người Chương 22: Phu quân là trời của phu nhân Chương 23: Cô giúp ngươi thoát Chương 24: Cầu xin ngươi Chương 25: Cô thích thân thể này của ngươi Chương 26: Dấu vết Chương 27: Nam sủng Chương 28: Ngươi cũng biết tội Chương 29: Chậm rãi tra tấn ngươi Chương 30: Cô vẫn sẽ chạm vào ngươi Chương 31: Ghét bỏ Chương 32: Vật sở hữu của hoàng đệ Chương 33: Ta nhớ em Chương 34: Tự dâng bản thân em cho ta đi Chương 35: Cầu xin cô sủng hạnh Chương 36: Ban hình phạt Chương 37: Tội chết Chương 38: Ngươi đê tiện Chương 39: Thân mình không sạch sẽ Chương 40: Chết thì quá tiện nghi cho ngươi Chương 41: Phục vụ cô tận tình sung sướng Chương 42: Thưởng ngươi cho bọn người hầu hưởng thụ Chương 43: Bị cô chơi chán rồi Chương 44: Nai con chạy loạn Chương 45: Khoái cảm vô thượng Chương 46: Cô tự mình tới giúp ngươi cởi Chương 47: Đảng phái tranh quyền Chương 48: Đừng dẫn Thái Tử Phi ra ngoài kẻo mất mặt Chương 49: Vật quý trong ao Chương 50: Cô theo ý ngươi Chương 51: Mượn người của hoàng huynh Chương 52: Ngươi sẽ không yêu cô đúng chứ? Chương 53: Ti chức đã sớm dâng thân thể này cho Nhị hoàng tử Chương 54: Thư tình Chương 55: Ngươi mà đòi đấu với ta Chương 56: Muốn ở bên điện hạ nhiều hơn Chương 57: Hưởng thụ Thái Tử Phi thật tốt Chương 58: Rơi đầu Chương 59: Khai trai Chương 60: Hưởng thụ sự ban ân của chúng ta Chương 61: Đừng chạm vào ta Chương 62: Rất bẩn Chương 63: Vẫn chưa chơi chán đâu! Chương 64: Ngươi muốn ta hầu hạ ngươi như thế nào Chương 65: Ngoan ngoãn làm món đồ chơi của cô Chương 66: Một lần nữa chiếm hữu lại một lần nữa Chương 67: Dạy dỗ Chương 68: Hầu rượu Chương 69: Bọn ta trong sạch Chương 70: Tín vật đính ước Chương 71: Ân nhân cứu mạng Chương 72: Ngươi sờ đủ chưa? Chương 73: Xem cô thu thập ngươi như thế nào Chương 74: Tròng lồng heo Chương 75: Tặng Thái Tử Phi cho Bổn Vương Chương 76: Nếm thử hương vị trước Chương 77: Sủng vật đắc ý nhất Chương 78: Để ta chết đi Chương 79: Cút cho cô! Chương 80: Ta không nên ôm ảo tưởng đối với ngươi Chương 81: Chơi một trò chơi thú vị Chương 82: Cô muốn ngươi trả hết thảy những gì ngươi thiếu Chương 83: Dùng thủ đoạn uy hiếp khiến ta khuất phục Chương 84: Bạo lực lạnh Chương 85: Cô muốn ngươi Chương 86: Nếm thử hương vị của Thái Tử Phi Chương 87: Sinh nhật điện hạ Chương 88: Tâm tư tà ác Chương 89: Đây là một vòng tròn Chương 90: Đánh tên yêu nghiệt vào tử lao chịu hình Chương 91: Giam lỏng trong phòng cô Chương 92: Chân ái cầu mà không được Chương 93: Làm mấy chuyện vừa đau đớn vừa kích khích Chương 94: Các ngươi không được chạm vào em ấy Chương 95: Yêu Tô Khanh Hàn Chương 96: Để cô yêu thương ngươi thật tốt Chương 97: Nếu ngươi thích Phạm Thừa Ngọc... Chương 98: Điện hạ hôm nay muốn nếm thử vị tiểu quan nào Chương 99: Gọi hai tiếng cha nghe một chút Chương 100: Ý loạn tình mê Chương 101: Quyết không để bất kỳ ai biết việc này ta nói cho ngươi Chương 102: Sao phải đối xử với ta như vậy Chương 103: Mất Tô Khanh Hàn Chương 104: Ta thích ngươi Chương 105: Tất cả mọi thứ cùng lắm chỉ là một vở kịch Chương 106: Ngươi đã yêu cô Chương 107: Không biết xấu hổ Chương 108: Hắn không thật sự thích Tô Khánh Hàn Chương 109: Lại muốn làm loại chuyện kia sao? Chương 110: Có thể giao thể xác và tinh thần của mình cho ngươi sao? Chương 111: Hắn cũng xứng để cô yêu hắn Chương 112: Ngay trong ngày khởi biếm thành nam sủng Chương 113: Ta Tô Khanh Hàn đời này bị mù mới yêu ngươi Chương 114: Vĩnh viễn không gặp lại nhau Chương 115: Không nhớ rõ Tô Khanh Hàn là ai Chương 116: Chỉ riêng không muốn gặp người Chương 117: Ta trước nay chưa từng chân chính yêu ngươi Chương 118: Bởi vì ngươi thông đồng với tên Bạch Mạnh Chương 119: Trước mặt mọi người nhận thua Chương 120: Bị giam giữ Chương 121: Ta sẽ không đi cứu người Chương 122: Em trốn không thoát khỏi lòng bàn tay ta Chương 123: Tuyệt đối không thể tái tục tiền duyên Chương 124: Ta đã có người mình yêu Chương 125: Chắp tay nhường cho người khác Chương 126: Vì một người đã không còn yêu thương Chương 127: Người thích ta sao Chương 128: Ta cũng thật khó coi Chương 129: Ta đã bị hưu Chương 130: Tự nguyện hiến dâng thân thể Chương 131: Tuẫn tình Chương 132: Người thật sự rất phiền Chương 133: Ngay cả làm bằng hữu cũng không thành Chương 134: Người huynh thích kia chính là đệ Chương 135: Lâu như vậy không chạm vào ngươi Chương 136: Ta mới không muốn làm bằng hữu với ngài Chương 137: Chú định đời này chỉ có thể làm bằng hữu Chương 138: Cưới ngươi Chương 139: Tự biên tự diễn Chương 140: Người không nên sinh ra ở trên đời này Chương 141: Cởi y phục Chương 142: Ngươi muốn phản bội ta sao Chương 143: Chết cùng một chỗ Chương 144: Đại kết cục chính văn Nữ (Bắc) Nam (Bắc) Nữ (Nam) Nam (Nam) Nữ HD (Bắc) Nam HD (Bắc) Nữ HD (Nam) Nam HD (Nam) Cánh môi bị Đoạn Càn Mục dùng sức cạy ra, dòng rượu nóng bỏng chảy vào trong cổ họng, Tô Khanh Hàn nhịn không được phát ra tiếng r*n r* thống khổ. Không khí nháy mắt ngưng kết, ai cũng chưa từng nghĩ, Hoàng Thái Tử hận người đến thấu xương, thế nhưng lại dùng miệng để đút rượu "Ban thưởng". "Ai? Đại ca đúng là rất có khí phách!" Một tay chống cằm, Đoạn Càn Thuần một bên nói một bên cố ý liếc mắt với Lâm Vân bên kia, chỉ thấy Lâm Vân nắm chặt cây kiếm bên hông, quay mặt đi, không muốn nhìn thấy Đoạn Càn Mục làm gì với Tô Khanh Hàn. Tô Khanh Hàn cảm giác như đầu óc sắp bị nổ tung. Vô luận cậu giãy giụa như thế nào cũng tránh không thoát được cái ôm ấp của Đoạn Càn Mục, chỉ có thể mặc kệ để Đoạn Càn Mục thô bạo mà hôn môi ép cậu uống rượu. "Khụ! Khụ khụ khụ......" Thẳng đến khi Tô Khanh Hàn ho khan đến sặc sụa không ngừng, Đoạn Càn Mục mới cảm thấy mỹ mãn mà buông cậu ra. "Thế nào? Rượu cô đút có ngon không?" Dùng sức ma sát miệng mình, Tô Khanh Hàn không tiếc chà sát đôi môi đến mức rách da. Nhìn Tô Khanh Hàn như vậy, sắc mặt Đoạn Càn Mục càng ngày càng âm trầm, sâu trong nội tâm hắn lại không muốn thấy Tô Khanh Hàn xúc động như vậy. Nhận thấy ánh mắt Đoạn Càn Mục nhìn mình có chút khác thường, Tô Khanh Hàn cắn chặt răng, trong cơn giận dữ. Môi đã bị cậu chà xát đến máu chảy ra, nhưng cậu vẫn không chịu dừng lại, thấy thế Đoạn Càn Mục nhanh chóng giữ cậu lại. Tô Khanh Hàn ngực thở phập phồng, hận không thể băm thây Đoạn Càn Mục thành trăm đoạn. Nhưng mà bây giờ ngay cả võ công tự vệ còn không có, đừng nói là giết Đoạn Càn Mục, ngay cả Đoạn Càn Mục cưỡng hôn hắn cũng không thể cự tuyệt. Tô Khanh Hàn thống hận tại sao bản thân lại vô năng đến vậy, thống hận đôi tay trói gà cũng không chặt của mình. Trong kính phòng im lặng như tờ, không khí dường như không thể di chuyển. Tô Khanh Hàn càng muốn phản kháng, Đoạn Càn Mục càng muốn thuần phục hoàn toàn Tô Khanh Hàn. Ta có phải điên rồi hay không? Đoạn Càn Mục tùy tay cầm lên một chén rượu, uống một hơi cạn sạch. Rượu nóng bỏng lướt qua yết hầu, không chỉ không dập tắt được ngọn lửa trong lòng của Đoạn Càn Mục, ngược lại càng làm cho nó cháy mãnh liệt hơn. "Người đâu!" Đoạn Càn Mục ra lệnh gọi hạ nhân tới, quay đầu vứt cho Tô Khanh Hàn một ánh mắt châm biếm, "Ái phi về phòng trước chờ ta, chờ cô uống cạn rượu cùng các khách nhân, rồi mới suy xét có nên động phòng với một tên nam tử hay không." Vừa dứt lời, Tô Khanh Hàn nghe được có vài tên khách khứa nhịn không được bật cười, trên mặt tức khắc nóng lên. "Trong khoảng thời gian này ái phi có thể nhìn qua vài bức tranh đặt ở trên bàn, cẩn thận nghiên cứu một chút nên hầu hạ phu quân của ngươi như thế nào mới có thể làm phu quân vừa lòng......" vừa nói, Đoạn Càn Mục xoay người, quay đầu đối mặt với Tô Khanh Hàn nói: "À không đúng, cô đã quên mất ái phi rất am hiểu sâu việc này, nếu không làm sao có thể leo nổi lên chức Đại tướng quân của Cung quốc!" Đoạn Càn Mục nói xong cất tiếng cười to, mặt khác khách khứa cũng nở nụ cười. Trong yến hội không khí rốt cuộc cũng trở nên hòa hoãn, nhưng sắc mặt Tô Khanh Hàn lại khó coi giống như người chết. Bị hạ nhân mang về trong phòng, Tô Khanh Hàn ngồi ở mép giường nhắm chặt hai mắt, một lòng vẫn hồi hộp như cũ. Kế tiếp hắn nên làm cái gì bây giờ? Chẳng lẽ nói...... Hắn thật sự phải bị Đoạn Càn Mục lâm hạnh?! Suy nghĩ một chút rồi đứng lên, Tô Khanh Hàn sắc mặt trầm xuống, theo bản năng muốn thoát khỏi căn phòng này. Nhưng mà ở trong phòng quay vài vòng, hắn lại bất đắc dĩ mà trở lại mép giường ngồi xuống. Hắn trốn không thoát. Cũng không thể trốn. Đôi tay gắt gao nắm tay, Tô Khanh Hàn nắm chặt đến mức chảy máu. Bóng đêm thâm trầm, ánh nến lay động. Chính phòng to như vậy chỉ có một người Tô Khanh Hàn, hắn không biết đã đợi bao lâu, đột nhiên nghe được tiếng kẽo kẹt vang lên. Cửa mở, Đoạn Càn Mục uống đến say mèm lảo đảo đi đến, một đôi mắt sáng trên người đậm đặc mùi rượu.
Đọc full truyện Gả Cho Địch Tướng - Miêu Nhất Thanh
Chương 1: Đại tướng quân xuất giá Chương 2: Nhục nhã Chương 3: Hầu hạ cô đi vào giấc ngủ Chương 4: Chén rượu Chương 5: Động phòng Chương 6: Lâm hạnh Chương 7: Biến thành người của cô Chương 8: Cắt đứt đầu lưỡi ngươi Chương 9: Trở thành đồ chơi Chương 10: Vả miệng một trăm cái Chương 11: Huỷ hoại gương mặt này Chương 12: Hủy hôn Chương 13: Ngoan ngoãn bị cô ôm trở về Chương 14: Bắt giữ người làm chuyện vui Chương 15: Thật làm người khác ghê tởm Chương 16: So với hạ nhân ngươi càng thấp kém hơn Chương 17: Sau này cô sẽ càng làm ngươi thẹn hơn bây giờ Chương 18: Trốn không thoát khỏi lòng bàn tay hắn Chương 19: Đắm mình trong trụy lạc Chương 20: Thực tủy biết vị Chương 21: Thế giới của hai người Chương 22: Phu quân là trời của phu nhân Chương 23: Cô giúp ngươi thoát Chương 24: Cầu xin ngươi Chương 25: Cô thích thân thể này của ngươi Chương 26: Dấu vết Chương 27: Nam sủng Chương 28: Ngươi cũng biết tội Chương 29: Chậm rãi tra tấn ngươi Chương 30: Cô vẫn sẽ chạm vào ngươi Chương 31: Ghét bỏ Chương 32: Vật sở hữu của hoàng đệ Chương 33: Ta nhớ em Chương 34: Tự dâng bản thân em cho ta đi Chương 35: Cầu xin cô sủng hạnh Chương 36: Ban hình phạt Chương 37: Tội chết Chương 38: Ngươi đê tiện Chương 39: Thân mình không sạch sẽ Chương 40: Chết thì quá tiện nghi cho ngươi Chương 41: Phục vụ cô tận tình sung sướng Chương 42: Thưởng ngươi cho bọn người hầu hưởng thụ Chương 43: Bị cô chơi chán rồi Chương 44: Nai con chạy loạn Chương 45: Khoái cảm vô thượng Chương 46: Cô tự mình tới giúp ngươi cởi Chương 47: Đảng phái tranh quyền Chương 48: Đừng dẫn Thái Tử Phi ra ngoài kẻo mất mặt Chương 49: Vật quý trong ao Chương 50: Cô theo ý ngươi Chương 51: Mượn người của hoàng huynh Chương 52: Ngươi sẽ không yêu cô đúng chứ? Chương 53: Ti chức đã sớm dâng thân thể này cho Nhị hoàng tử Chương 54: Thư tình Chương 55: Ngươi mà đòi đấu với ta Chương 56: Muốn ở bên điện hạ nhiều hơn Chương 57: Hưởng thụ Thái Tử Phi thật tốt Chương 58: Rơi đầu Chương 59: Khai trai Chương 60: Hưởng thụ sự ban ân của chúng ta Chương 61: Đừng chạm vào ta Chương 62: Rất bẩn Chương 63: Vẫn chưa chơi chán đâu! Chương 64: Ngươi muốn ta hầu hạ ngươi như thế nào Chương 65: Ngoan ngoãn làm món đồ chơi của cô Chương 66: Một lần nữa chiếm hữu lại một lần nữa Chương 67: Dạy dỗ Chương 68: Hầu rượu Chương 69: Bọn ta trong sạch Chương 70: Tín vật đính ước Chương 71: Ân nhân cứu mạng Chương 72: Ngươi sờ đủ chưa? Chương 73: Xem cô thu thập ngươi như thế nào Chương 74: Tròng lồng heo Chương 75: Tặng Thái Tử Phi cho Bổn Vương Chương 76: Nếm thử hương vị trước Chương 77: Sủng vật đắc ý nhất Chương 78: Để ta chết đi Chương 79: Cút cho cô! Chương 80: Ta không nên ôm ảo tưởng đối với ngươi Chương 81: Chơi một trò chơi thú vị Chương 82: Cô muốn ngươi trả hết thảy những gì ngươi thiếu Chương 83: Dùng thủ đoạn uy hiếp khiến ta khuất phục Chương 84: Bạo lực lạnh Chương 85: Cô muốn ngươi Chương 86: Nếm thử hương vị của Thái Tử Phi Chương 87: Sinh nhật điện hạ Chương 88: Tâm tư tà ác Chương 89: Đây là một vòng tròn Chương 90: Đánh tên yêu nghiệt vào tử lao chịu hình Chương 91: Giam lỏng trong phòng cô Chương 92: Chân ái cầu mà không được Chương 93: Làm mấy chuyện vừa đau đớn vừa kích khích Chương 94: Các ngươi không được chạm vào em ấy Chương 95: Yêu Tô Khanh Hàn Chương 96: Để cô yêu thương ngươi thật tốt Chương 97: Nếu ngươi thích Phạm Thừa Ngọc... Chương 98: Điện hạ hôm nay muốn nếm thử vị tiểu quan nào Chương 99: Gọi hai tiếng cha nghe một chút Chương 100: Ý loạn tình mê Chương 101: Quyết không để bất kỳ ai biết việc này ta nói cho ngươi Chương 102: Sao phải đối xử với ta như vậy Chương 103: Mất Tô Khanh Hàn Chương 104: Ta thích ngươi Chương 105: Tất cả mọi thứ cùng lắm chỉ là một vở kịch Chương 106: Ngươi đã yêu cô Chương 107: Không biết xấu hổ Chương 108: Hắn không thật sự thích Tô Khánh Hàn Chương 109: Lại muốn làm loại chuyện kia sao? Chương 110: Có thể giao thể xác và tinh thần của mình cho ngươi sao? Chương 111: Hắn cũng xứng để cô yêu hắn Chương 112: Ngay trong ngày khởi biếm thành nam sủng Chương 113: Ta Tô Khanh Hàn đời này bị mù mới yêu ngươi Chương 114: Vĩnh viễn không gặp lại nhau Chương 115: Không nhớ rõ Tô Khanh Hàn là ai Chương 116: Chỉ riêng không muốn gặp người Chương 117: Ta trước nay chưa từng chân chính yêu ngươi Chương 118: Bởi vì ngươi thông đồng với tên Bạch Mạnh Chương 119: Trước mặt mọi người nhận thua Chương 120: Bị giam giữ Chương 121: Ta sẽ không đi cứu người Chương 122: Em trốn không thoát khỏi lòng bàn tay ta Chương 123: Tuyệt đối không thể tái tục tiền duyên Chương 124: Ta đã có người mình yêu Chương 125: Chắp tay nhường cho người khác Chương 126: Vì một người đã không còn yêu thương Chương 127: Người thích ta sao Chương 128: Ta cũng thật khó coi Chương 129: Ta đã bị hưu Chương 130: Tự nguyện hiến dâng thân thể Chương 131: Tuẫn tình Chương 132: Người thật sự rất phiền Chương 133: Ngay cả làm bằng hữu cũng không thành Chương 134: Người huynh thích kia chính là đệ Chương 135: Lâu như vậy không chạm vào ngươi Chương 136: Ta mới không muốn làm bằng hữu với ngài Chương 137: Chú định đời này chỉ có thể làm bằng hữu Chương 138: Cưới ngươi Chương 139: Tự biên tự diễn Chương 140: Người không nên sinh ra ở trên đời này Chương 141: Cởi y phục Chương 142: Ngươi muốn phản bội ta sao Chương 143: Chết cùng một chỗ Chương 144: Đại kết cục chính văn 813 từ