
Giới thiệu
Văn án:
Bữa tiệc sinh nhật của người bạn thân Liễu Tư Gia rất hoành tráng, được tổ chức trong biệt thự rực rỡ ánh đèn. Đại tiểu thư chắp tay cầu nguyện, hai gò má ửng hồng: “Hi vọng cậu ấy có thể đến.”
Bạn bè xung quang đều biết cậu ấy ở đây là ai, những tiếng ồ vang lên không ngừng. Nhưng mà, có đến hay không, phải xem tâm trạng của hắn.
Sinh nhật qua được một nữa, Ban Thịnh cầm một phần bánh kem đi vào, mở miệng nói: “Sinh nhật vui vẻ.”
Đại tiểu thư kinh ngạc không thôi, sai bảo mọi người phải thổi nến ước nguyện lại một lần nữa.
Sau khi thổi xong, mọi người cùng nhau náo loạn, Lâm Vi Hạ xuống bếp lấy hoa quả giúp. Vừa quay người, Lâm Vi Hạ gần như va vào ngực của người đằng trước, lùi về phía sau theo bản năng.
Bên ngoài vô cùng náo nhiệt, chỉ có không gian của hai người lại rất yên tĩnh.
Ban Thịnh một tay bỏ vào túi quần, từ từ bước đến gần, bóng người hằn xuống, nhìn thấy lớp kem dính trên đầu mũi cô, ánh mắt liền thay đổi, nhìn thẳng hỏi:
“Cậu hoảng cái gì?”
–
Ở lễ hội long trọng trong khuôn viên nhà trường, năm người trốn ra bãi biển chơi trò bóc thăm, Lâm Vi Hạ bóc trúng thẻ hỏi Ban Thịnh một câu:
“Cậu muốn trở thành gì?”
“Cá mập”. Cậu ngừng lại một lát, hỏi ngược lại: “Còn cậu?”
“Bể cá”.
Ai cũng biết, cá mập và bể cá không bao giờ có thể ở cùng nhau.
Nam sinh chán đời X Thiếu nữ yên tĩnh.
Bữa tiệc sinh nhật của người bạn thân Liễu Tư Gia rất hoành tráng, được tổ chức trong biệt thự rực rỡ ánh đèn. Đại tiểu thư chắp tay cầu nguyện, hai gò má ửng hồng: “Hi vọng cậu ấy có thể đến.”
Bạn bè xung quang đều biết cậu ấy ở đây là ai, những tiếng ồ vang lên không ngừng. Nhưng mà, có đến hay không, phải xem tâm trạng của hắn.
Sinh nhật qua được một nữa, Ban Thịnh cầm một phần bánh kem đi vào, mở miệng nói: “Sinh nhật vui vẻ.”
Đại tiểu thư kinh ngạc không thôi, sai bảo mọi người phải thổi nến ước nguyện lại một lần nữa.
Sau khi thổi xong, mọi người cùng nhau náo loạn, Lâm Vi Hạ xuống bếp lấy hoa quả giúp. Vừa quay người, Lâm Vi Hạ gần như va vào ngực của người đằng trước, lùi về phía sau theo bản năng.
Bên ngoài vô cùng náo nhiệt, chỉ có không gian của hai người lại rất yên tĩnh.
Ban Thịnh một tay bỏ vào túi quần, từ từ bước đến gần, bóng người hằn xuống, nhìn thấy lớp kem dính trên đầu mũi cô, ánh mắt liền thay đổi, nhìn thẳng hỏi:
“Cậu hoảng cái gì?”
–
Ở lễ hội long trọng trong khuôn viên nhà trường, năm người trốn ra bãi biển chơi trò bóc thăm, Lâm Vi Hạ bóc trúng thẻ hỏi Ban Thịnh một câu:
“Cậu muốn trở thành gì?”
“Cá mập”. Cậu ngừng lại một lát, hỏi ngược lại: “Còn cậu?”
“Bể cá”.
Ai cũng biết, cá mập và bể cá không bao giờ có thể ở cùng nhau.
Nam sinh chán đời X Thiếu nữ yên tĩnh.
Danh sách chương (95)
Chương 1Chương 2Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 7Chương 8Chương 9Chương 10Chương 11Chương 12Chương 13Chương 14Chương 15Chương 16Chương 17Chương 18Chương 19Chương 20Chương 21Chương 22Chương 23Chương 24Chương 25Chương 26Chương 27Chương 28Chương 29Chương 30Chương 31Chương 32Chương 33Chương 34Chương 35Chương 36Chương 37Chương 38Chương 39Chương 40Chương 41Chương 42Chương 43Chương 44Chương 45Chương 46Chương 47Chương 48Chương 49Chương 50