TruyenVip

Đông Chí Chưa Tới - Chương 18

Chương 18: 18: Em Muốn Lấy Chồng Chị Sao

Bạn đang đọc truyện Đông Chí Chưa Tới chương 18 tại Truyenvip. Nội dung chương được cập nhật liên tục, giúp bạn theo dõi câu chuyện một cách trọn vẹn và nhanh nhất.



“Con đã ký vào đơn ly hôn rồi.

Bây giờ chỉ còn chờ Trác Diệu hoàn thành thủ tục, sau đó bọn con sẽ lên tòa.”
“Trịnh Lam, hôn nhân không phải trò chơi.

Không phải thích thì kết, hôn thích thì ly.

Con hiểu rồi chứ?”
Sắc mặt Trịnh Kiều Tư vô cùng khó coi, da mặt ông đỏ bừng lên, thậm chí hai tai cũng đỏ lựng, nhìn thôi cũng đủ thấy ông đang tức giận thế nào.
“Còn con nữa, Trác Diệu.

Lẽ nào con bé đòi ly hôn con liền thuận theo con bé sao? Hai đứa cũng đã qua tuổi dậy thì nổi loạn rồi mà, làm sao không có chút chín chắn nào vậy?”
“Trời ơi, anh chị định ly hôn thật sao?”
Trịnh Vân vừa nói vừa đưa tay lên che miệng.


Mặc dù cố tỏ ra bản thân cũng kinh ngạc và sửng sốt, thế nhưng hai mắt cô ta thì lại đang lóe sáng lên, ngay cả miệng cũng đang ngoác ra cười.
“Hôm nay con đến đây chỉ là để thông báo cho bố mẹ biết ý định của con thôi, còn những gì con đã quyết, con quyết sẽ không thay đổi.

Bố, mẹ, như hai người nói.

Con cũng đã là người lớn rồi.

Chuyện ly hôn này không phải là tự phát trong ngày một ngày hai, mà con đã suy nghĩ rất lâu mới dám đưa ra đáp án cuối cùng.”
Trịnh Lam cũng đã lường trước được phản ứng của bố mẹ khi cô nói ra chuyện mình và Trác Diệu sẽ ly hôn.

Cho nên dù cho hai ông bà có tức giận đến thế nào, cô cũng sẽ không sợ hãi trốn tránh mà chọn thẳng thắn đối mặt.
Từ trước đến nay cô đã sống như một con rùa rụt cổ rồi.

Hôm nay cô quyết định sẽ không hèn nhát nữa, dù có chuyện gì cũng phải mạnh mẽ tiến về phía trước.
“Con vẫn chưa ký vào đơn ly hôn.”
Trác Diệu tất nhiên sẽ không đứng yên chịu trận.

Hơn nữa những gì anh nói cũng không phải là nói phét.

Ít nhất là cho đến thời điểm hiện tại, anh vẫn chưa có ý định sẽ chấm dứt cuộc hôn nhân đã trải qua ba năm với cô.
“Cho nên đây là trò đùa do một mình con tự biên tự diễn sao?”
Bởi vì tức giận nên âm lượng giọng nói của Trịnh Lão Gia càng lúc càng lớn, khiến cho mọi người đứng xung quanh vừa nghe thấy đã giật thót tim.
“Con không nói đùa.”
Từ trước đến nay, Trịnh Lam chưa bao giờ cãi lại lời bố mẹ mình.

Đây có lẽ là lần đầu tiên, và cũng sẽ là lần duy nhất cô khiến cho bố mẹ phật ý.
“Trịnh Lam, bố con nói đúng đấy.


Hôn nhân không phải chuyện của hai người mà còn là chuyện của hai nhà.

Tình cảm...!Có thể từ từ vun đắp được.

Trịnh Gia và Trác Gia đã quen biết lâu năm, hai con cũng phải tiếp tục gìn giữ sự thân thiết của hai nhà.”
“Bởi vì lợi ích của hai bên gia đình, cho nên con phải đánh đổi hạnh phúc cả đời mình sao? Bố, mẹ.

Con không làm được, ba năm qua con đã đủ thấy mệt mỏi rồi.

Chờ đợi? Con phải chờ đợi đến bao giờ chứ? Mà chính con cũng không biết mình rốt cuộc là đang đợi cái gì, không lẽ con phải dành cả đời mình chỉ để đổi lấy một chút lòng thương hại sao?”
Trịnh Lam bây giờ đã không tin vào cái gì gọi là chân tình nữa rồi.

Nếu chân tình có thể đổi được chân tình, vậy thì có lẽ Trác Diệu cũng đã phải sớm đáp lại tình cảm của cô rồi.
Nếu anh chỉ yêu cô bằng một phần mười cô yêu anh, vậy thì Trịnh Lam vẫn sẽ có niềm tin và dũng khí để tiếp tục cuộc hôn nhân này, tiếp tục đóng vai một người vợ ngoan ngoãn, hiền dịu của cậu chủ nhà họ Trác.
Nhưng suốt mấy năm qua, cô chẳng cảm nhận được gì ngoài tận mắt nhìn thấy bộ mặt lạnh lùng của anh từ ngày này qua ngày khác.

Tình yêu giống như hai người cùng đạp một cái xe đạp vậy.

Nếu đồng lòng, vậy thì quãng đường xa đến mấy cũng không phải là vấn đề đáng ngại.


Nhưng nếu một người ra sức đạp, người kia thì lại bất động chẳng làm gì, vậy thì chẳng phải chỉ bòn rút sức lực và niềm vui của đối phương thôi hay sao?
Cô yêu anh là thật, nhưng không được anh yêu, Trịnh Lam cảm thấy rất đau khổ.
Mà Trác Diệu, người không yêu cô, có lẽ cũng chẳng cảm thấy thoải mái là bao khi ngày ngày phải chung đụng với một người phụ nữ mình chẳng có chút tình cảm gì, miễn cưỡng tiếp xúc thì có lẽ cũng chỉ vì nghĩa vụ vợ chồng với nhau mà thôi.
Cho nên Trịnh Lam thà chọn đau một lần rồi thôi, còn hơn là cứ để cho cơn đau âm ỉ dày vò tâm can mình mãi mãi.
“Chị, anh Trác Diệu tốt như thế.

Chị sao có thể không biết trân trọng vậy?”
Trịnh Vân tiến đến bên cạnh Trịnh Lam mà cất tiếng mỉa mai.

Nghe thấy em gái mình nói vậy, Trịnh Lam liền nâng môi cười giễu cợt mà đáp:
“Sao em lại thích ca tụng anh ấy vậy nhỉ? Hay là em thích anh ấy quá, đến mức muốn thay chị làm vợ anh ấy luôn rồi?”
Chát!
Vừa mới dứt lời, một cái tát liền giáng thẳng xuống mặt cô.

Trước khi kịp nhận thức đang có chuyện gì xảy ra, Trịnh Lam chỉ có thể nhận thấy được rõ ràng nhất là cảm giác một bên má mình đau đến mức khiến da thịt cô nóng rát..



Đọc full truyện Đông Chí Chưa Tới

967 từ

Xem đầy đủ truyện Đông Chí Chưa Tới

Danh sách chương

20 chương đầu — xem toàn bộ trên trang truyện.

Truyện cùng thể loại

Truyện được đọc nhiều

Đệ Nhất Kiếm ThầnĐang ra
Đệ Nhất Kiếm Thần

Thanh Phong

Đệ Nhất Kiếm Thần — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.

11778 chương6.5
Phong Thần ChâuĐang ra
Phong Thần Châu

Oa Ngưu Cuồng Bôn

Phong Thần Châu — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.

10919 chương7.2
Chàng Rể Quyền ThếĐang ra
Chàng Rể Quyền Thế

N-H

Chàng Rể Quyền Thế — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.

8001 chương6.6
Thần Y Trở LạiĐang ra
Thần Y Trở Lại

Tiểu Tinh

Thần Y Trở Lại — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.

6863 chương6.4
Vạn Cổ Đệ Nhất ThầnĐang ra
Vạn Cổ Đệ Nhất Thần

Phong Thanh Dương

Vạn Cổ Đệ Nhất Thần — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.

6037 chương8.4
Xuyên Nhanh: Nữ Phối, Bình Tĩnh Một ChútĐang ra
Xuyên Nhanh: Nữ Phối, Bình Tĩnh Một Chút

Đỗ Liễu Liễu

Xuyên Nhanh: Nữ Phối, Bình Tĩnh Một Chút — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.

5818 chương8.6