Điểm dối lừa
Điểm dối lừa - Chương 043 - 044 - 045
Chương 43
Trong bán sinh quyển, tại "phòng chuẩn bị",
Rachel Sexton khoác lên người bộ quần áo bảo hộ vi khí hậu Mark IX của NASA,
chợt thấy mình cũng giống phi hành gia. Bộ áo liền quần có mũ màu đen này giống
hệt bộ đồ lặn bơm hơi. Bộ đồ gồm hai lớp vải không ngấm nước với những đường
rãnh để bơm một loại gel đặc vào trong, giúp người mặc điều hoà thân nhiệt
trong cả môi trường nóng lẫn môi trường lạnh.
Lúc này, đang đội chiếc mũ may rất khít trên đầu,
Gabrielle chợt nhìn thấy ông Giám đốc NASA ông ta lặng lẽ đứng cạnh cửa ra vào,
chả khác gì một anh lính gác, rõ ràng là không thoải mái khi phải để cho họ
tiến hành điệp vụ nho nhỏ này.
Norah Mangor vừa giúp mọi người mặc quần áo bảo vệ vừa
lầm bầm rủa xả.
- Đây có một bộ vừa to vừa ngắn này. - Chị ta nói, tay
liệng cho Corky.
Tolland cũng đang mặc bộ quần áo bảo hộ.
Rachel vừa kéo phéc mơ tuya lên xong, Norah tìm cái
khoá vòi bên mạng sườn Rachel và lắp vào một ống chất lỏng nối với chiếc hộp
nhỏ trông giống bình khí nén của thợ lặn.
- Hít vào đi. - Norah bảo cô, tay mở van.
Rachel nghe một tiếng xì và cảm thấy chất gel đang
được bơm vào bộ quần áo. Bộ quần áo nở phồng ra, áp chặt quanh cơ thể cô, khiến
cho bộ quần áo vải bên trong dính chặt vào người. Có cảm giác giống như giơ bàn
tay có đeo găng cao su dưới vòi nước chảy, chiếc mũ trùm đầu cũng phồng lên ốp
chặt vào tai, làm cho mọi âm thanh đều thành ra lùng bùng. Chẳng khác gì cái
kén.
- Ưu điểm của loại quần áo này, - Norah nói - Chính là
lớp đệm. Có ngã cũng chẳng sợ đau.
- Đúng thế thật. Rachel cảm tưởng như được cuốn trong
một lớp thảm dầy.
Norah đưa cho Rachel một lô dụng cụ - nào rìu đá, dây
và khoá dây, súng bắn pháo sáng – rồi lần lượt giúp cô cài từng thứ một vào
thắt lưng.
- Nhiều thế này cơ à? - Rachel hỏi. - Chỉ ra ngoài có
hai trăm mét thôi mà.
Norah nhíu mày:
- Cô có đi hay không nào? -.
Tolland gật đầu nhìn Rachel động viên:
- Cô ấy chỉ cẩn thận một chút thôi mà.
Corky gài khoá van vào bình chất lỏng và tự bơm phồng
bộ quần áo của mình, mặt đầy vẻ khoái trá:
- Cảm tưởng như tôi đang đeo bao cao su loại cực đại.
Norah rên lên, làm ra vẻ trịnh thượng:
- Chỉ được cái phét lác, trai tân như anh biết cái gì
mà cũng làm ra vẻ?
Tolland ngồi xuống cạnh Rachel ông khẽ mỉm cười nhìn
Rachel đi giầy, rồi cài bộ đế đinh vào.
- Cô có thật sự muốn đi không? - Rachel nhận thấy ánh
mắt ông đầy vẻ che chở.
Rachel gật đầu ra vẻ tự tin, cố che giấu nỗi lo lắng
đang tăng dần lên trong lòng. Chỉ hai trăm mét thôi… có gì đáng ngại đâu. - Anh
thì lại thích đại dương phải không?
Tolland cười thành tiếng, vừa đi giầy vừa nói:
- Nhưng tôi vừa nhận ra là nước ở dạng lỏng thì đáng
yêu hơn ở dạng rắn nhiều.
Tôi chưa bao giờ thích nước, bất kể là dạng nào. -
Rachel nói. - Hồi bé, có lần tôi đi trượt băng và ngã lộn cổ xuống hồ. Từ đó
trở đi lúc nào tôi cũng sợ nước.
Tolland nhìn cô, vẻ cảm thông:
- Tôi rất lấy làm tiếc. Khi nào xong việc ở đây, cô
hãy lên tàu Goya chơi một chuyến. Tôi sẽ khiến cô nghĩ về nước khác đi. Thật
đấy.
Lời mời khiến cô ngạc nhiên. Goya là con tàu nghiên
cứu của Tolland, nổi tiếng vừa vì vai trò của nó đối với chương trình Đại dương
kỳ thú, vừa vì hình dạng bên ngoài của nó rất lạ lùng. Rachel không thích lên
con tàu đó, nhưng thật khó chối từ.
- Lúc này, tàu của tôi đang thả neo cách bờ biển New
Jersey mười hai dặm. - Tolland vừa nói vừa hì hục cài bộ đinh để giầy.
- Ở đó chắc chẳng có gì đáng chú ý.
- Sai rồi! Thềm lục địa Atlantique là một nơi vô cùng
kỳ thú. Chúng tôi đang chuẩn bị quay bộ phim tài liệu thì bị Tổng thống tóm
được rồi lôi xềnh xệch đến đây.
Rachel cười lớn.
- Phim tài liệu về cái gì?
- "Sphyma mokarran".
Rachel nhíu mày:
- Nghe lạ tai quá.
Tolland đã gắn xong bộ đinh đế giầy và ngước nhìn lên.
- Thật đấy chúng tôi sẽ làm phim trong khoảng hai
tuần. Từ Washington đến bờ biển Jersey đâu có xa xôi gì lắm. Khi nào rỗi hãy
đến chỗ tôi chơi. Không lý gì lại sợ nước suốt đời. Thuỷ thủ đoàn của tôi sẽ
trải thảm đỏ chào đón cô.
Norah Mangor nói loé xoé:
- Hai người có đi không đây? Hay để tôi mang nến và
rượu sâm panh đến phục vụ?
Chương 44
Gabrielle Ashe không biết nên làm gì với mớ tài liệu
ngổn ngang trên bàn của Marjorie Tench. Nào là bản photocopy những bức thư,
fax, những cuộc nói chuyện điện thoại, tất thảy đều chứng minh rằng Thượng nghị sĩ
Sexton đang bí mật liên hệ với các công ty vũ trụ tư nhân. Tench đẩy về phía cô
mấy tấm ảnh đen trắng:
- Việc này chắc cô chưa biết.
Gabrielle xem ảnh. Bức đầu tiên chụp cảnh Thượng nghị
sĩ Sexton từ taxi bước xuống bãi đỗ xe ngầm dưới lòng đất. Ông ấy có bao giờ đi
taxi đâu. Gabrielle xem bức ảnh thứ hai - chụp từ xa cảnh Sexton đang leo lên
cabin chiếc xe tải mini màu trắng; có một ông già đang ngồi đợi sẵn bên trong.
- Ai đây? - Gabrielle hỏi, ngờ rằng đây chỉ là ảnh
ghép.
- Một nhân vật to đầu của SFF (viết tắt của Space Frontier Foundation- ND)
Gabrielle không tin vào tai mình.
- Hiệp hội vũ trụ ư?
SFF là nghiệp đoàn của những công ty vũ trụ tư nhân.
Nó đại diện cho các nhà thầu khoán, các doanh nghiệp, các nhà tư bản - tất cả
những tổ chức thuộc khu vực tư nhân muốn kinh doanh trong vũ trụ. Họ rất hay
chỉ trích NASA, cho rằng chương trình nghiên cứu vũ trụ của Mỹ sử dụng những
biện pháp thương mại không bình đẳng để ngăn không cho các công ty tư nhân tham
gia phóng vệ tinh lên quỹ đạo.
- SFF hiện nay đại diện cho khoảng một trăm công ty
lớn, - Tench nói, - Một số có lượng vốn rất lớn, và đang háo hức đợi Dự luật
Khuyến khích thương mại hoá vũ trụ được phê chuẩn.
Gabrielle phân vân. Dĩ nhiên SFF có lý do để lớn tiếng
ủng hộ Thượng nghị sĩ Sexton, mặc dù ông vẫn thận trọng không công khai ủng hộ
họ, bởi những chiến thuật vận động hành lang của họ đang gây rất nhiều tranh
cãi. Mới đây, SFF còn tung ra luận điệu rằng NASA thực ra là "công ty độc
quyền bất hợp pháp - bởi lẽ dù lỗ nó vẫn cứ được phép hoạt động tiếp, như thế
là bất công đối với các công ty tư nhân. Theo SFF mỗi khi AT&T muốn phóng
vệ tinh viễn thông lên quỹ đạo, một số công ty tư nhân chào giá 50 triệu đô la,
cái mức rất phải chăng. Tuy nhiên, NASA lần nào cũng chen ngang và đưa ra mức
giá chỉ 25 triệu, mặc dù trên thực tế NASA tiêu tốn gấp năm lần số tiền ấy để
đưa được vệ tinh lên quỹ đạo! Kinh doanh với mức giá thua lỗ vẫn là cách NASA
thao túng thị trường vũ trụ, các luật sư của SFF cáo buộc. Và người đóng thuế
phải nai lưng ra mà trả.
- Những bức ảnh này cho thấy rằng, - Tench lại nói -
ngài ứng cử viên nhà cô đang bí mật liên hệ với một tổ chức đại diện cho các
công ty vũ trụ tư nhân. - Bà ta chỉ mấy tập tài liệu trên bàn. - Chúng tôi cũng
có cả những biên bản ghi nhớ nội bộ của SFF kêu gọi các công ty thành viên đóng
tiền - những khoản tiền tỉ lệ thuận với lượng vốn khổng lồ của họ - và chuyển
vào tài khoản của Thượng nghị sĩ Sexton. Như thế có nghĩa là các công ty vũ trụ
tư nhân đang tìm cách đẩy ông ta vào chiếc ghế Tổng thống. Và ai cũng có thể
suy ra rằng ông ta đã ngầm thoả thuận với họ là sẽ tiến hành tư hữu hoá NASA nếu
đắc cử.
Gabrielle nhìn đống tài liệu trên bàn, bị thuyết phục
hoàn toàn.
- Liệu có phải bà đang muốn làm cho tôi tin rằng đối
thủ của ngài Tổng thống đang dính líu đến chuyện tài chính bất hợp pháp hay
không? Nếu thế thì sao các vị không cho công bố những tài liệu này đi?
- Thế cô muốn tin vào điều nào hơn?
Mắt Gabrielle toé lửa:
- Thẳng thắn mà nói thì tôi thán phục tài thuyết phục
của bà, nhưng tôi thấy một cách suy luận khác thuyết phục hơn nhiều, đó là các
nhân viên Nhà Trắng đã nguỵ tạo những tài liệu này.
- Điều đó có thể xảy ra, tôi thừa nhận. Nhưng sự thật
không phải thế.
- Thế ư? Thế thì làm sao mà các vị có được những tài
liệu lưu hành nội bộ này? Việc ăn cắp tài liệu nội bộ của chừng này công ty
chắc chắn không nằm trong khả năng của Nhà Trắng.
- Cô nói đúng. Chúng tôi có được những thứ này vì có
người tự nguyện hiến tặng.
Gabrielle không hiểu.
- Thật đấy, - bà ta khẳng định, - Chúng tôi nhận được
rất nhiều tài liệu theo kiểu này. Rất nhiều đồng minh về chính trị của ông ấy
không muốn để Tổng thống bị thất cử. Xin nhớ cho là ngài ứng cử viên nhà cô dự
định cắt giảm chi phí ở mọi nơi - cả của những cơ quan ngay trong phạm vi Nhà
Trắng. Chắc chắn ông ấy sẽ chẳng do dự gì cắt giảm ngay chi phí khổng lồ của
FBI để giảm bớt chi phí của Chính phủ. Ông ấy còn nhắm đến cả IRS nữa. Rất có
thể nhiều nhân viên của những cơ quan ấy cảm thấy bực mình.
Gabrielle hiểu ngầm ý của bà ta. Những người đang làm
ở IRS và FBI có thể tìm cách thu thập những thông tin này. Và rất có thể họ đã
tự nguyện gửi những tài liệu này đến Nhà Trắng, như một hình thức trợ giúp cho
ngài Tổng thống để bảo vệ chiếc ghế của mình. Nhưng điều mà cô không thể tin
được là chuyện ngài Thượng nghị sĩ dính líu vào chuyện tài chính bất hợp pháp.
- Nếu những con số này là chính xác, - Gabrielle chất
vấn - mà nói thật tôi không tin là thế thì tại sao các vị không công khai cho
cử tri được biết?
- Theo cô thì tại sao?
- Bởi vì chúng được thu thập bằng những biện pháp bất
hợp pháp.
- Thu thập được bằng cách nào mà chả như nhau.
- Dĩ nhiên là khác chứ. Làm sao các vị dám thừa nhận
những hành vi bất hợp pháp của mình cơ chứ?
- Cần gì phải thế? Chúng tôi chỉ cần xì tin cho giới
báo chí, thế là các báo sẽ tha hồ chạy những dòng tít lớn với đầy đủ cả hình
ảnh đàng hoàng. Công chúng chỉ tin là ông ta vô tội khi nào ông ta tự chứng
minh được điều đó. Cái cách ông ta ông ổng phản đối NASA là bằng chứng rành
rành cho thấy ông ta ăn hối lộ.
Gabrielle biết điều đó là đúng.
- Được thôi, - cô lại căn vặn tiếp, thế sao các vị
chưa xì tin ra?
- Bởi vì làm thế thì tiêu cực quá. Ngài Tổng thống đã
cam kết sẽ không tranh cử bằng những biện pháp tiêu cực, ông ấy đã nói là làm.
- Phải lắm! Bà vừa nói rằng vì cao thượng nên Tổng
thống từ chối công khai hoá những thứ này. Phải chăng ông ấy sợ bị quy kết là
tiêu cực?
- Làm như thế sẽ có tác động tiêu cực đến cả nước.
Chuyện này dính líu đến hàng chục công ty tư nhân, mà không ít trong số đó là
do những con người đáng kính gây dựng nên. Bôi nhọ Thượng nghị viện thì sẽ làm
ảnh hưởng đến lòng tin của người dân. Vài chính trị gia tha hoá sẽ khiến các
chính khách khác cảm thấy bị xúc phạm. Không được làm cho người Mỹ mất niềm tin
vào Nhà nước. Đây sẽ là cuộc điều tra bẩn thỉu, có thể khiến một Thượng nghị sĩ
và nhiều Giám đốc điều hành bị tống giam.
Mặc dù những lập luận của bà ta quả là có lý,
Gabrielle vẫn cảm thấy nghi nghi hoặc hoặc.
- Tất cả những chuyện này thì liên quan gì đến tôi?
- Nói một cách đơn giản nhé, cô Ashe ạ, nếu chúng tôi
tiết lộ những tài liệu này, ngài ứng cử viên của cô sẽ bị kết tội nhận tiền
hiến tặng bất hợp pháp, mất ghế Thượng nghị sĩ, và rất có thể phải ngồi tù. -
Bà ta ngừng một lúc. - Trừ phi…
Gabrielle thoáng thấy ánh nhìn nham hiểm sâu trong đôi
mắt bà cố vấn.
- Trừ phi làm sao?
Bà ta rít thuốc.
- Trừ phi cô giúp chúng tôi tránh tất cả những chuyện
đó.
Bầu không khí nặng nề bao trùm căn phòng.
Tench ho khan.
- Cô Gabrielle, nghe cho kỹ đây, tôi quyết định chia
sẻ với cô những thông tin này vì ba lí do. Thứ nhất, để cô thấy rằng Zach
Herney là người tử tế, luôn đặt lợi ích quốc gia lên trên quyền lợi cá nhân.
Thứ hai, để thông báo cho cô biết rằng vị ứng cử viên mà cô đang phò tá không
đáng tin cậy như cô tưởng. Và thứ ba, để thuyết phục cô lời đề nghị mà tôi sắp
đưa ra.
- Lời đề nghị đó là gì?
- Tôi muốn cho cô một cơ hội để hành động đúng đắn,
một hành động ái quốc. Có thể cô không biết, nhưng cô đang ở vị thế trọng yếu,
có thể cứu Washington khỏi những vụ tai tiếng khó chịu. Nếu cô nhận làm những
gì tôi sắp đề nghị, có lẽ cô còn có thể kiếm được một việc trong Nhà Trắng cơ
đấy.
Một việc làm trong Nhà Trắng ư? Gabrielle không tin
vào tai mình.
- Thưa bà, tôi không biết bà nghĩ thế nào, nhưng tôi
không thích bị ép buộc, khống chế, hay bị người khác lên giọng dạy bảo. Tôi
tham gia vào chiến dịch tranh cử rủa ngài Thượng nghị sĩ vì tôi tin tưởng đường
lối chính trị của ông ấy. Và nếu thế này là cách Zach Herney vẫn thường sử dụng
quyền lực chính trị của mình, thì tôi không muốn dính dáng gì đến ông ta nữa!
Nếu bà thu thập được tin tức gì về Thượng nghị sĩ Sexton, thì xin mời bà cứ
việc rỉ tai giới báo chí. Xin phép được nói thẳng, tôi cho rằng những thứ này
đều là nguy tạo hết.
Tench thở dài, trong thật đáng sợ.
- Gabrielle này, chuyện tài chính bất hợp pháp của ông
Thượng nghị sĩ là thật đấy. Rất tiếc, tôi biết cô rất tin ông ta. - Rồi bà ta
hạ giọng:
- Nghe kỹ nhé, vấn đề là thế này: Tôi và ngài Tổng
thống sẽ công khai vấn đề này nếu cần, nhưng xét trên tầm vĩ mô thì điều đó
chẳng hay ho gì. Vụ tai tiếng này liên quan đến nhiều công ty lớn của Mỹ. Nhiều
người vô tội sẽ phải chịu hậu quả. - Bà ta rít hơi thuốc thật sâu, rồi nhả
khói. - Tôi và ngài Tổng thống đều hy vọng rằng… sẽ có cách không gây hại đến
thanh danh của ông Thượng nghị sĩ. Một cách mà… không người vô tội nào sẽ phải
chịu hậu quả. - Bà ta đặt điếu thuốc lá xuống gạt tàn và khoanh tay trước ngực.
- Nói một cách đơn giản là chúng tôi yêu cầu cô hãy công khai thừa nhận là đã
dan díu với ngài Thượng nghị sĩ.
Gabrielle thấy toàn thân đông cứng. Giọng bà ta nói
nghe vô cùng chắc chắn. Không thể nào, cô biết thế. Không có bằng chứng.
Họ chỉ ân ái với nhau một lần duy nhất, trong văn
phòng ngài Thượng nghị sĩ, cửa thì khoá trái. Bà ta không có bằng chứng. Chỉ
đoán mò thôi. Gabrielle cố giữ giọng nói điềm tĩnh.
- Bà suy diễn hơi nhiều bà Tench ạ.
- Chuyện gì? Chuyện hai người tằng tịu với nhau à? Hay
chuyện cô sẽ cáo biệt ngài Thượng nghị sĩ?
- Cả hai.
Tench cười khẩy đứng dậy:
- Được rồi, chúng ta cùng nói trắng hết ra nhé.
- Bà ta đến bên cái két sắt chìm trong tường, lôi ra
một phong bì màu đỏ, bên ngoài gắn xi niêm phong của Nhà Trắng. Bà ta mở phong
bì rồi dốc tất cả những gì bên trong lên bàn trước mặt Gabrielle.
Hàng chục bức ảnh màu nằm ngổn ngang trên bàn,
Gabrielle chợt thấy toàn bộ sự nghiệp tan tành ngay trước mắt.
Chương 45
Bên ngoài bán sinh quyển, gió Katabaac gầm rú, khác
hẳn bất kỳ loại gió nào khác trên đại dương mà Tolland đã từng gặp. Trên biển
sức năng của gió là tạo ra thuỷ triều và những dòng chảy.
Tuy nhiên, gió katabatic chỉ có một tính năng vật lý
duy nhất - là luồng khí lạnh rất nặng thổi dọc theo sông băng như một trận thuỷ
triều. Tolland chưa bao giờ gặp phải loại gió nào mạnh đến thế này. Nếu thổi
với tốc độ 20 hải lý, gió katabatic hẳn là giấc mơ của các thuỷ thủ, nhưng với
tốc độ 80 hải lý như thế này, nó là cơn ác mộng với mọi người, kể cả khi ở trên
đất liền. Tolland nhận thấy nếu ông dừng lại và ngả người về phía sau thì cơn
gió hung dữ này sẽ lập tức đẩy ông trở về tư thế đứng thẳng.
Chưa hết, bên cạnh gió katabatic là phiến băng dốc
thoai thoải liên tục đến tận mép nước. Độ dốc không cao, nhưng liên tục cho đến
khi băng và nước biển giao nhau, cách đó hai dặm.
Dù đã đeo vào đế giầy bộ đinh đế hiệu Pitbull Rapido,
ông vẫn cảm thấy không an lòng, dường như chỉ cần bước hụt một lần là sẽ bị gió
cuốn dọc theo dốc băng thoai thoải dài vô tận này. Bài thuyết trình dài hai
phút của Norah Mangor về các biện pháp an toàn trên băng giờ tỏ ra quá ít ỏi.
- Rìu đá Piranha, - Norah vừa nói vừa cài một dụng cụ
có vẻ nhẹ có chữ Tolland vào thắt lưng của họ sau khi mọi người đã mặc xong bộ
quần áo bảo hiểm. - Lưỡi dao quy chuẩn, lưỡi dao hình chuối, lưỡi dao hình cung
tròn, búa đinh, rìu lưỡi vòm. Tất cả các vị phải nhớ rằng nếu có ai trượt chân
hoặc bị gió cuốn đi thì phải một tay túm chặt lấy đầu rìu, tay kia bám vào
băng, đâm mạnh lưỡi dao hình chuối xuống mặt băng, dồn trọng lượng cơ thể lên đó,
rồi dận mạnh đinh đế giầy xuống.
Nói xong, Norah Mangor đeo cho mỗi người trong bọn họ
một bộ dụng cụ như thế, sau đó cả nhóm ra khỏi ngôi nhà mái vòm, tiến vào bóng
tối. Lúc này, cả bốn người đi xuôi theo dòng sông băng, cả nhóm buộc người
chung vào một sợi dây, người trước cách người sau mười mét. Norah dẫn đầu, sau
đó đến Corky, rồi đến Rachel, Tolland đi sau cùng…
Càng đi xa, ông càng có cảm giác bất an. Dù đã có quần
áo bảo hiểm, dù vẫn cảm thấy ấm, ông thấy mình giống như một phi hành gia cô
độc một mình lang thang trên hành tinh xa xôi nào đó. Mây đen đang cuồn cuộn
kéo đến, lấp kín Mặt trăng, cả phiến băng chìm trong bóng tối mịt mù. Gió
katabatic mỗi lúc thối mạnh hơn, ép mạnh vào lưng ông. Ông căng mắt nhìn khoảng
không bao la xung quanh, và bắt đầu nhận thức được hiểm hoạ thực sự đang rình
rập. Dù mang theo rất nhiều thiết bị bảo hiểm của NASA, ông vẫn thấy ngạc nhiên
là Giám đốc NASA sao có thể dễ dàng đến thế khi ném bốn sinh mạng vào nơi đầy
hiểm nguy thế này, thay vì chỉ có hai; trong khi một người là con gái của một
Thượng nghị sĩ, người kia là một nhà hải dương học nổi tiếng. Ông không ngạc
nhiên khi nhận thấy mình đang lo lắng cho sự an toàn của Corky và Rachel. Là
thuyền trưởng, ông có thói quen chịu trách nhiệm về những người xung quanh mình.
- Đừng vượt lên trước. - Norah hét lên thật to, nhưng
không thể át được tiếng gió gào. - Cứ để cho xe trượt dẫn đầu đoàn nhé.
Chiếc xe trượt bằng nhôm mà Norah chất lên đó toàn bộ
dụng cụ cần thiết trông khá giống chiếc tàu bay đa năng. Trên xe đầy những dụng
cụ để thử nghiệm và những thiết bị an toàn mà mấy năm nay cô thường dùng. Tất
cả mọi dụng cụ - bao gồm cả một bình ắc qui, đèn pháo sáng, mấy cái đèn pha đều
được gói kỹ trong mảnh vải dầu. Dù chất nặng, chiếc xe vẫn nhẹ nhàng trượt
thẳng về phía trước. Dù độ dốc hầu như không đáng kể, chiếc xe tự trượt xuống
và Norah phải liên tục kìm bớt lại, như thế cho phép chiếc xe dẫn đường.
Cảm thấy khoảng cách giữa họ và ngôi nhà lớn đang tăng
dần lên, Tolland ngoái lại đằng sau. Cách họ năm mươi mét, mái vòm cong nhợt
nhạt của ngôi nhà đã biến mất hẳn trong bóng đêm thăm thẳm.
- Cô có biết cách tìm đường về không đấy? - Ông hét
to. - Gần như chẳng nhìn thấy gì nữa rồi. - Ông chưa kịp dứt lời, đã nghe có
tiếng xuỵt rất to, Norah vừa châm ngòi quả pháo sáng. Luồng ánh sáng hai màu đỏ
và trắng tạo nên một vùng sáng có bán kính khoảng mười mét xung quanh họ. Sau
khi lấy gót chân khoét một vệt lõm trên mặt băng, cô vun băng vụn thành ụ cạnh
miệng hố, ở phía đầu ngọn gió. Xong xuôi, cô nện mạnh chiếc đèn pháo sáng xuống
vết lõm ấy.
- Đồ chơi kỹ thuật cao đấy. - Norah kêu to.
Đồ chơi à? - Rachel hỏi, lấy tay che mắt trước luồng
sáng bất ngờ.
- Của hãng Hansel và Gretel đấy. - Norah hét to. -
Những cái đèn này sáng được một giờ liên tục - tha hồ thời gian cho chúng ta
quay về.
Nói xong, Norah lại quay lên phía trước, dẫn đầu cả
nhóm đi tiếp dọc dòng sông băng - lại một lần nữa đi vào đêm đen.
4,115 từ






