Điểm dối lừa
Điểm dối lừa - Chương 041 - 042
Chương 41
Tolland lúc này trông tỉnh táo hẳn ra:
- Điều này cũng giải thích vì sao mức nước trong hố
không hề thay đổi. - Ông quay ra Norah - Cô vừa nói loài phù du có mặt trong
mẫu nước tên là….
- Gabrielle. Polyhedra. - Norah công bố. - Và giờ chắc
anh muốn hỏi tiếp xem loài này có thể ngủ đông trong băng đá được không chứ gì?
Anh sẽ cảm thấy hài lòng đấy, vì câu trả lời là: Có. Chắc chắn đấy. Loài phù du
này từng sống tập trung thành từng quần thể lớn quanh các phiến băng, chúng tự
phát sáng, và có thể chuyển sang trạng thái trong băng đá. Anh còn muốn hỏi gì
nữa nào?
Mọi người nhìn nhau. Qua giọng nói của Norah, ai cũng
cảm nhận rõ ràng rằng sẽ có câu "nhưng mà" nào đó - ấy thế mà dường
như nhà khoa học này vừa khẳng định rằng giả thuyết của Rachel là đúng.
- Như thế có nghĩa là… Tolland phá tan im lặng - cô
nói rằng điều đó có thể là đúng không nào? Giả thuyết này có đúng không đây?
- Đúng hoàn toàn, - Norah nói - nếu các vị chẳng có tí
chất xám nào trong hộp sọ cả.
Rachel trừng mắt:
- Chị có thể nhắc lại câu đó được không?
Norah Mangor cũng trừng mắt nhìn Rachel:
- Tôi nghĩ rằng trong lĩnh vực chuyên sâu của cô, biết
một ít còn nguy hiểm hơn cả không biết gì, đúng thế không? Thế thì, tin tôi đi,
đối với ngành băng hà học cũng thế. - Norah thôi không đọ mắt với Rachel nữa,
chị ta lần lượt nhìn bốn người đang đứng quanh mình. - Tôi xin được giải thích
rõ ràng. Những túi nước biển đông cứng mà cô Sexton mường tượng ra quả có tồn
tại. Các chuyên gia băng hà học gọi chúng là các khe hở. Tuy nhiên các khe này
không có dạng cái túi như cô ấy tuởng tượng, chúng là một mạng lưới chằng chịt
những tua đá mặn có bề ngang chỉ bằng sợi tóc. Tảng thiên thạch của chúng ta
phải làm tan một mạng lưới dày đặc đến vô cùng thì mới có thể tạo ra được ba
phần trăm nước biển trong hố với độ sâu ấy.
Ekstroml quắc mắt:
- Nói tóm lại là đúng hay sai?
- Làm sao mà đúng được. - Norah lạnh lùng đáp. - Không
thể có chuyện đó. Nếu thế thì lúc khoan thăm dò tôi phải tìm thấy chứ.
- Người ta luôn luôn cho khoan thăm dò ở những vị trí
tình cờ đúng không nào? - Rachel cật vấn. - Liệu có khả năng chỉ vì rủi ro mà
không phát hiện được túi đá nước biển không?
- Tôi đã khoan ngay bên trên tảng đá. Sau đó lại khoan
rất nhiều lỗ trong phạm vi vài mét ở hai bên. Không thể khoan gần hơn thế được
nữa.
- Tôi chỉ hỏi thế.
- Còn một điều nữa. - Norah nói. - Những khe nước biển
này chỉ có mặt ở những vùng băng theo mùa - những vùng băng đá hình thành rồi
lại tan hết theo từng mùa. Phiến băng Milne thuộc loại băng vĩnh cửu - loại
băng hình thành trên các đỉnh núi và giữ nguyên trạng thái cho đến khi nó phát
triển ra đến vùng dễ nứt và rơi xuống biển. Nếu các vị thấy giả thuyết về những
sinh vật phù du bị đông cứng là có lý lắm rồi, thì tôi xin đảm bảo rằng không
thể có loài phù du đóng băng nào trong dòng sông băng này.
Lại im lặng.
Mặc dù bị bác bỏ thẳng thừng, bộ não có khả năng phân
tích nhạy bén của Rachel vẫn cứ ủng hộ giả thuyết về những sinh vật phù du đóng
băng. Bằng trực quan của mình, cô biết đó là lời giải đơn giản nhất cho bài
toán này.!uy luật tối giản, cô thầm nghĩ. Dưới sự dẫn dắt của những bậc đàn anh
ở NRO, quy luật ấy đã thấm vào tận máu Rachel. Khi có nhiều phương án giải
thích cùng một lúc được đưa ra, cách đơn giản nhất thường là đúng nhất.
Hiển nhiên là Norah Mangor có nhiều thứ để mà mất nếu
dữ liệu về phiến băng không chuẩn xác; biết đâu chị ta đã phát hiện ra sinh vật
phù du, biết rằng mình đã sai lầm khi khẳng định tính chất đông đặc liền khối
của sông băng, và giờ đây đang ra sức bưng bít.
- Nói tóm lại, - Rachel nói - tôi vừa báo cáo với toàn
bộ nhân viên Nhà Trắng rằng tảng thiên thạch này được phát hiện trong lòng một
phiến băng toàn nguyên; kể từ khi nó văng ra từ một tảng thiên thạch nổi tiếng
Jungersol năm 1716, băng hà đã bảo vệ nó trước mọi tác động ngoại lai. Nhưng
giờ đây… dường như chúng ta đang phải lật lại vấn đề.
Ông Giám đốc NASA yên lặng, vẻ mặt căng thẳng.
Tolland hắng giọng rồi nói:
- Tôi buộc phải đồng ý với Rachel. Trong hố nước này
có nước biển và sinh vật phù du. Dù có giải thích cách nào đi nữa thì đây cũng
không thể là một môi trường kín. Điều đó thì ta buộc phải thừa nhận.
Corky có vẻ không được thoải mái cho lắm:
- Thưa các vị, tôi không có ý định tỏ ra am hiểu về
băng hà học ở đây, nhưng trong giới cổ sinh vật chúng tôi, cứ có một sai sót
thì bước tiến bị kéo chậm lại hàng tỉ năm đấy. Liệu tỉ lệ nước biển và sinh vật
phù du này có quan trọng đến thế không? Dù lớp băng hà bao xung quanh nó không
được hoàn hảo cho lắm thì cũng chẳng ảnh hưởng đến tảng thiên thạch là mấy.
Chúng ta vẫn có các mẫu hoá thạch. Chẳng ai đưa ra chất vấn nào về tính xác
thực của chúng cả. Dù dữ liệu về phiến băng có sai sót chút đỉnh thì cũng chẳng
làm sao. Điều cốt yếu vẫn là chúng ta đã phát hiện được bằng chứng về sự tồn
tại của sự sống ngoài vũ trụ.
- Tôi xin lỗi. - Rachel nói. - Thưa tiến sĩ Marlinson,
với tư cách là chuyên viên phân tích tức, tôi không thể đồng tình với ý kiến
của anh được. Bất kỳ một lỗi nhỏ nào trong những dữ liệu mà tối nay NASA công
bố đều có thể trở thành cái cớ để người ta nghi ngờ toàn bộ phát kiến này. Kể
cả tính xác thực của các hoá thạch.
Corky há hốc mồm:
- Cô nói cái gì thế? Những mẫu hoá thạch đó còn gì để
bàn cãi nữa nào?
- Tôi biết, tôi biết chứ. Nhưng nếu công chúng nghe
phong thanh được rằng chính NASA cũng đang băn khoăn về dữ liệu của phiến băng,
tôi đảm bảo họ sẽ ngay lập tức băn khoăn không hiểu NASA còn nói dối họ về
những cái gì khác nữa.
Norah bước dấn lên phía trước, mắt nảy lửa:
- Dữ liệu về phiến băng của tôi không hề sai sót. -
Chị ta quay sang ông Giám đốc - Tôi có thể chứng minh một cách khoa học là
không hề có túi nước biển nào lẫn trong lòng phiến băng này.
Ông Giám đốc nhìn Norah hồi lâu, mãi mới hỏi:
- Bằng cách nào?
Norah trình bày kế hoạch; nghe xong, Rachel phải thừa
nhận rằng dự định đó nghe rất có lý.
Ông Giám đốc thì có vẻ không tin tưởng lẳm:
- Và kết quả sẽ rõ ràng đấy chứ?
- Tôi đảm bảo trăm phần trăm. - Norah cam đoan. - Nếu
có một chút xíu nước biển nào kẹt trong phiến băng này thì các vị sẽ được nhìn
thấy ngay. Chỉ cần vài giọt tí xíu cũng sẽ làm thiết bị của tôi sáng rực lên y
như quảng trường Times về đêm.
Cặp lông mày bên dưới mái đầu ngắn kiểu quân sự của
ông Giám đốc nhíu hẳn lại:
- Không còn nhiều thời gian nữa. Một vài giờ nữa là
đến lúc phải họp báo rồi.
- Chỉ cần hai mươi phút là xong.
- Cô vừa nói là sẽ phải đi ra xa đến đâu nhỉ?
- Không xa. Chỉ cần hai trăm mét là đủ.
Ekstrom gật đầu:
- Cô đảm bảo như thế là an toàn chứ?
Tôi sẽ đem theo pháo sáng. Và Mike cũng sẽ đi cùng
tôi.
Tolland ngẩng phắt lên:
- Tôi ấy à?
- Anh sẽ phải đi với tôi, Mike! Chúng ta sẽ dùng dây
để buộc chung người vào. Tôi sẽ cần hai cánh tay khoẻ mạnh khi có gió lớn.
- Nhưng mà…
- Cô ấy nghĩ thế đúng đấy. - Ông Giám đốc nói. - Nếu
đi thì không được đi một mình. Tôi sẽ cử mấy cậu bên tôi đi cùng cô ấy.
- Nhưng thật lòng mà nói thì tôi không muốn có thêm
bất kỳ ai biết chuyện này. Đợi đến khi mọi thứ rõ tàng đã.
Tolland miễn cưỡng gật đầu.
- Tôi cũng muốn đi. - Rachel nói…
Norah nhảy dựng lên như con rắn chuông:
- Cô đi để làm cái gì?
- Thật ra thì, - Ông Giám đốc nôi thêm như thế vừa tự
nghĩ ra ý đó tôi cảm thấy là nếu cử cả một đội đúng quy chuẩn đi thì an toàn
hơn. Đi có hai người thì cô biết làm thế nào nhỡ Mike bị trượt? Bốn người cùng
đi thì an toàn hơn hắn. - Ông ta ngừng lời, đưa mắt nhìn Corky:
- Thế tức là hoặc anh, hoặc tiến sĩ Ming sẽ đi.
Ekstrom đưa mắt nhìn khắp bán sinh quyển.
- Không thấy ông Ming đâu cả nhỉ?
Từ nãy đến giờ không thấy đâu cả. Có lẽ ông ta tranh
thủ đi ngủ rồi.
Ekstrom quay sang Corky:
- Tiến sĩ Marlinson, tôi không có quyền đề nghị ông
việc này, nhưng mà…
- Sao nào? - Corky lên tiếng. - Ông thấy bốn người
chúng tôi hợp nhau lắm phải không?
- Không được! - Norah phản đối. - Đi bốn người sẽ rất chậm. Tôi và
Mike đi là đủ rồi.
- Không được đi hai người. - Giọng ông Giám đốc nhất
quyết. - Phải có lí do thì người ta mới quy định đội quy chuẩn phải gồm bốn
thành viên chứ. An toàn là trên hết. Tôi không muốn để tai nạn xảy ra ngay
trước buổi họp báo quan trọng nhất trong lịch sử NASA.
Chương 42
Gabrielle Ashe cảm thấy mơ hồ lo lắng khi ngồi trong
căn phòng ngột ngạt của Marjorie Tench. Bà ta có ý đồ gì đây? Ngồi sau chiếc
bàn duy nhất trong phòng, Tench ngả người trên ghế, đầy vẻ khoan khoái trước sự
lo lắng Gabrielle.
- Tôi hút thuốc có được không? - Bà ta hỏi, lấy từ
trong bao ra một điếu thuốc nữa.
- Bà cứ tự nhiên. - Gabrielle nói dối.
Trước khi cô trả lời, bà ta đã châm xong điếu thuốc.
- Trong chiến dịch tranh cử này, cô và ngài ứng cử
viên của cô quan tâm đến NASA nhiều đấy nhỉ.
- Đúng thế thật. - Gabrielle bốp chát, không thèm kiềm
chế cơn giận dữ của mình. - Nhờ có một số lời khích lệ đầy sáng tạo. Tôi muốn
được nghe lời giải thích.
Tench bĩu môi, giả bộ ngây thơ.
- Cô muốn biết vì sao tôi gửi thư điện tử và vạch
đường cho cô tấn công NASA chứ gì?
- Những thông tin bà gửi cho tôi rất bất lợi cho ngài
Tổng thống:
- Trước mắt thì quả vậy.
Giọng nói đầy ẩn ý của Tench khiến cô thấy bất an.
- Thế tức là sao?
- Bình tĩnh nào Gabrielle. Những bức thư của tôi có gì
ghê gớm lắm đâu. Trước những bức thư ấy rất lâu thì Thượng nghị sĩ Sexton cũng
đã chống lại NASA rồi. Đơn giản tôi chỉ giúp ông ta làm rõ thông điệp của mình.
Khẳng định chắc chắn quan điểm của ông ấy.
- Khẳng định dứt khoát quan điểm của ông ấy ư?
- Chính xác. - Bà ta cười, phô ra hàm răng vàng xỉn. -
Phải thừa nhận là chiều nay, trên CNN ông ấy đã làm việc đó rất hiệu quả.
Gabrielle nhớ lại phản ứng của Thượng nghị sĩ lúc bị
bà ta hỏi dồn. "Đúng vậy, tôi sẽ giải tán NASA". Bị dồn vào thế bí,
ông đã tự tạo ra một đường thoát. Làm thế là đúng. Chẳng phải thế sao? Nhưng
nhìn ánh mắt thoả mãn của Tench, Gabrielle cảm thấy vẫn còn chi tiết nào đó mà
cô chưa biết hết.
Bất chợt bà ta đứng dậy, dáng người lòng khòng làm xấu
cả căn phòng. Điếu thuốc vẫn vắt vẻo trên môi, bà ta đến bên chiếc két chìm
trong tường, lấy ra một phong bì dầy cộm, quay lại bên chiếc ghế rồi ngồi
xuống.
Gabrielle nhìn chiếc phong bì dầy cộp.
Bà ta cười mỉm, mân mê chiếc phong bì trong lòng tay
như thế một người đang chơi bài poker đang nâng niu con át chủ bài. Búng búng
mấy móng tay vàng xỉn vào mép phong bì, làm cho giấy tờ bên trong kêu sột soạt
rất khó chịu, bà ta có vẻ rất thích thú thấy Gabrielle đang dè chừng mình.
Gabrielle biết mình đang thần hồn nát thần tính, nhưng
thoạt đầu, cô kinh hãi nghĩ rằng trong phong bì có bằng chứng về buổi tối đầy
ái ân với ngài Thượng nghị sĩ. Lố bịch, cô nghĩ thầm.
Chuyện ấy diễn ra vào lúc rất khuya khoắt, và Sexton đã
khoá trái cửa. Thêm nữa, nếu Nhà Trắng có bất kỳ bằng chứng nào, họ đã chẳng
ngại ngần trưng ra trước bàn dân thiên hạ.
Có thể họ chỉ nghi ngờ thôi, Gabrielle nhủ thầm, nhưng
chắc chắn không có bằng chứng.
Tench dụi tắt điếu thuốc lá.
- Cô Ashe này, không biết cô có tự ý thức được điều
này không, nhưng cô đang can dự vào một cuộc chiến âm ỷ ở Washington từ năm
1996 đến giờ đấy.
Gabrielle không ngờ sẽ có đòn thí tốt này.
- Bà vừa nói gì cơ?
Tench châm một điều thuốc khác. Đôi môi mỏng quẹt và
xám xịt uốn lượn:
- Cô đã bao giờ nghe ai nhắc đến Dự luật Khuyến kích
thương mại hoá vũ trụ chưa?
Cô chưa bao giờ nghe nói tới. Gabrielle nhún vai,
không hiểu.
- Thật à? Tench nói. - Tôi ngạc nhiên đấy. Đặc biệt là
khi ngài nghị sĩ của cô có cương lĩnh tranh cử như thế. Năm 1996, Thượng nghị
sĩ Wanker đã soạn thảo dự luật này. Trong đó, ông ấy chứng minh rằng sau khi
đưa được người lên Mặt trăng, NASA chẳng làm được gì đáng kể. Dự luật kêu gọi
tư hữu hoá NASA bằng cách đem bán cơ quan này cho những công ty kinh doanh vũ
trụ tư nhân áp dụng cơ chế thị trường để thám hiểm không gian hiệu quả hơn, nhờ
đó cất bỏ gánh nặng NASA khỏi hầu bao những người đóng thuế.
Gabrielle đã nghe nói rằng những người phản đối NASA
đã đề nghị tư hữu hoá cơ quan này để giải quyết vấn đề, nhưng không ngờ đã có
hẳn một dự luật chính thức về chuyện đó.
- Dự luật thương mại hoá này, - Tench nói tiếp - đã
được trình lên nghị viện cả thảy bốn lần. Về đại thể thì nó cũng giống những dự
luật đã hỗ trợ pháp lý thành công cho công cuộc tư hữu hoá những ngành công
nghiệp của Chính phủ, ví dụ như sản xuất Uranium. Cả bốn lần, nghị viện đã
thông qua. May mắn là lần nào Nhà Trắng cũng phủ quyết. Zach Herney đã hai lần
phủ quyết dự luật này.
- Còn quan điểm của bà?
- Tôi cho rằng Thượng nghị sĩ Sexton chắc chắn sẽ ửng
hộ dự luật này nếu ông ta trở thành Tổng thống. Tôi có lý do để tin rằng ngay
khi vớ được cơ hội đầu tiên, ông ta sẽ bán ngay NASA cho các nhà thầu. Nói tóm
lại, ngài ứng cử viên của cô sẽ chọn giải pháp tư hữu hoá NASA thay vì dùng
tiền đóng thuế của người dân Mỹ để nuôi cơ quan này.
- Theo tôi được biết thì ngài Thượng nghị sĩ chưa bao
giờ công khai bày tỏ quan điểm của mình về Dự luật Khuyến khích thương mại hoá
vũ trụ.
- Đúng thế. Nhưng tìm hiểu kỹ đường lối chính trị của
ông ấy thì tôi sẽ chẳng hề ngạc nhiên nếu ông ta làm điều đó.
- Cơ chế thị trường tự do luôn góp phần làm tăng hiệu
quả Trong nhiều trường hợp khác thì là thế. - Bà ta trừng mắt. - Buồn thay, tư
hữu hoá NASA thì lại là một ý tưởng kinh tởm, và phải có lý do thì tất cả những
đời Tổng thống từ năm 1996 đến giờ đều chống lại dự luật này.
- Tôi đã nghe nhiều ý kiến chống lại tư hữu hoá ngành
vũ trụ, Gabrielle nói - và tôi hiểu những trăn trở của bà.
- Thật thế à? - Tench nhoài hẳn người về phía
Gabrielle - Cô đã nghe được lý lẽ gì của họ?
Gabrielle ngọ ngoạy trên ghế một cách khó chịu:
- Chủ yếu là những quan điểm của giới hàn lâm - thường
gặp nhất là nếu tiến hành tư hữu hoá NASA thì cơ quan này sẽ nhanh chóng bị
thương mại hoá và xa rời các mục tiêu khoa học thuần tuý.
- Đúng thế, ngành khoa học vũ trụ sẽ bị bóp chết
trong nháy mắt. Thay vì chi tiền cho các công trình nghiên cứu vũ trụ, các công
ty kinh doanh vũ trụ sẽ vắt kiệt những tiểu hành tinh có khoáng chất, xây các
khách sạn trong không gian cho khách du lịch, và cung cấp dịch vụ phóng vệ tinh
nhân tạo. Các công ty tư nhân việc gì phải mất công nghiên cứu về nguồn gốc của
vũ trụ, trong khi điều đó có thể tiêu tốn của họ hàng tỷ đô la, đã thế lại còn
chẳng mang lại lợi lộc gì.
- Dĩ nhiên là thế. - Gabrielle phản bác. - Nhưng dĩ nhiên
người ta sẽ thành lập quỹ nghiên cứu vũ trụ quốc gia để bảo trợ cho những công
trình nghiên cứu mang tính học thuật.
- Chúng ta đã có sẵn một hệ thống như thế. Tên nó là
NASA.
Gabrielle lặng im.
- Chuyện người ta từ bỏ khoa học cơ bản chạy theo lợi
nhuận chỉ là khía cạnh nhỏ mà thôi. - Tench nói. Điều đó thật quá bé nhỏ so với
tình trạng hỗn loạn kinh khủng nếu cho phép khu vực kinh tế tư nhân được quyền
thao túng. Chúng ta sẽ có cả một miền tây hoang dã trên bầu trời. Sẽ có người
nhận Mặt trăng và các tiểu hành tinh là thuộc sở hữu của họ, rồi dùng vũ lực để
bảo vệ quyền sở hữu của mình. Nhiều công ty đã từng xin giấy phép để phóng lên
quỹ đạo những bảng quảng cáo bằng đèn nê ông để đến khi đêm về, các tấm biển
quảng cáo sẽ nhấp nháy đầy trời.
Đã từng có những đơn xin cấp phép xây dựng các khách
sạn vũ trụ và những tụ điểm du lịch với những độc chiêu như phóng ra ngoài vũ
trụ và tạo thành những đống rác trong quỹ đạo. Nói thật nhé, hôm qua tôi còn
được đọc dự án của một công ty định biến vũ trụ thành nghĩa trang bằng cách
phóng xác chết vào quỹ đạo. Cô có chấp nhận được cảnh các vệ tinh của chúng ta
đâm phải xác chết hay không? Tuần trước, một ông tỉ phú nài nỉ tôi cho phép kéo
một tiểu hành tinh về gần trái đất để khai thác kim loại quý trên đó nữa cơ.
Tôi đã phải nhắc ông ta nhớ rằng làm như thế rất rủi ro và có thể gây ra những
thảm hoạ toàn cầu! Cô Ashe này, tôi xin cam đoan với cô, nếu dự luật này được
thông qua, trong đội quân ô hợp những công ty lao vào vũ trụ sẽ không có các
nhà khoa học tên lửa đâu. Đó sẽ chỉ là các nhà kinh doanh với những túi tiền
kếch xù, nhưng đầu óc mông muội mà thôi.
- Những lý lẽ rất thuyết phục. - Gabrielle đáp. - Và
tôi đảm bảo Thượng nghị sĩ sẽ cân nhắc rất cẩn thận nếu ông ấy ở vị trí thông
qua hay phủ quyết dự luật đó. Tôi xin hỏi tất cả những điều này thì liên quan
gì đến cá nhân tôi đây?
Tench nheo mắt nhìn điếu thuốc trên tay:
- Rất nhiều người đang ao ước có cơ hội được kinh
doanh trong vũ trụ và hiện đang ráo riết vận động hành lang để nhằm dỡ bỏ mọi
rào cản. Quyền phủ quyết của Tổng thống là trở ngại duy nhất còn lại, cản trở ý
đồ tư hữu hoá, cản trở tình trạng hỗn loạn kinh khủng trên vũ trụ, cho nên tôi
đã cố vấn cho Zachary Herney phủ quyết dự luật ấy. Điều tôi e ngại là ngài ứng
cử viên nhà cô sẽ chẳng cân nhắc tỷ mỉ được như thế đâu nếu như ông ta đắc cử.
- Xin nhắc lại tôi tin rằng ngài Thượng nghị sĩ sẽ cân
nhắc mọi khía cạnh của vấn đề một cách tỉ mỉ nếu như ở vào vị trí phải xem xét
đạo luật ấy.
Trong Tench có vẻ không tin:
- Cô có biết Thượng nghị sĩ Sexton đã chi bao nhiêu
tiền để đánh bóng tên tuổi của ông ấy trên các phương tiện thông tin đại chúng
hay không?
Câu hỏi này chẳng hề ăn nhập với đề tài mà họ đang bàn
bạc.
Những số liệu đó vẫn được công khai trước cử tri mà.
- Mỗi tháng hơn ba triệu đô la đấy.
Gabrielle nhún vai. Khoảng chừng đó.
- Con số đó gần đứng.
- Đó là một khoản tiền rất lớn.
- Ngài Thượng nghị sĩ có rất nhiều tiền.
- Đúng thế, ông ta giỏi vạch chiến lược. Hay đúng ra
là đã chọn vợ một cách khôn ngoan.
Tench dừng lại để nhả khói thuốc.
- Chuyện về bà vợ ông ta, bà Catherinee, buồn thật.
Cái chết của bà ấy quả là đau đớn đối với ông ta. - Tiếp sau câu nói ấy là
tiếng thở dài rất kịch, rõ ràng là giả dối. - Mà bà ấy chết đã được lâu đâu,
phải không nhỉ?
- Bà đi thẳng vào vấn đề
đi, không thì tôi về đây.
Bà ta ho như rút phổi, rồi với tay lấy chiếc phong bì
dầy cộp. Sau đó lôi ra tập tài liệu kẹp ghim và đưa ra cho Gabrielle.
- Số liệu tài chính của Sexton đấy.
Gabrielle xem tập tài liệu, đầy kinh ngạc. Những con
số này liên quan đến mấy năm gần đây. Dù Gabrielle không biết gì nhiều về
chuyện tiền nong của ngài Thượng nghị sĩ, cô vẫn linh cảm được đây là những dữ
liệu xác thực - những tài khoản ngân hàng, những khoản tín dụng, những khoản
cho vay, lợi tức cố phiếu, bất động sản, các khoản nợ, những thắng lợi và thua
thiệt về tài chính. Đây là những dữ liệu cá nhân. Làm sao bà có được?
Chuyện đó cô không cần biết. Nhưng nếu cô xem kỹ những
con số này, cô sẽ biết ngay những đồng đô la mà ông ấy đang chi tiêu là tiền
gì. Sau khi Catherinee qua đời. Ông ấy đã tiêu tán gần hết những gì bà ấy để
lại vào những khoản đầu tư dại dột, những hưởng thụ cá nhân, và dùng tiền để
đổi lấy chút ít vinh quang trong những chặng đầu tiên của chiến dịch tranh cử,
và cách đây sáu tháng, ngài ứng cử viên nhà cô đã khánh kiệt.
Trực giác mách bảo Gabrielle rằng đây là sự thật.
Nhưng nếu Sexton đã khánh kiệt thì ông ấy không thể chi tiêu kiểu đó. Tuần nào
ông ấy cũng thuê thêm những chỗ rất đẹp để quảng cáo cho mình.
- Ngài ứng cử viên nhà cô - Tench lại nói tiếp - đang
tiêu nhiều tiền hơn Tổng thống những bốn lần, y thế mà lại chẳng còn lấy một xu
tiền riêng.
- Chúng tôi nhận được rất nhiều khoản hiến tặng.
- Đúng thế, và cũng có vài khoản hợp pháp đấy.
Gabrielle ngẩng phắt lên:
- Bà vừa nói cái gì cơ?
Tench nhoài hẳn người qua bàn, và cô ngửi thấy cả mùi
nicôtin trong hơi thở của bà ta.
- Gabrielle Ashe này, tôi sẽ hỏi cô một câu, và tôi
khuyên cô nghĩ cho thật kỹ rồi hẵng trả lời. Lời cô nói ra sẽ quyết định liệu
cô có phải ngồi tù vài năm hay không. Tôi hỏi cô, Thượng nghị sĩ Sexton đang nhận những khoản
tiền hiến tặng bất hợp pháp khổng lồ từ những công ty đang muốn làm ăn trên vũ
trụ, những công ty sẽ hái ra tiền một khi NASA được đem ra tư hữu hoá, điều đó
cô có biết hay không?
Gabrielle trừng mắt:
- Một lời buộc tội ngớ ngẩn!
- Tức là cô không hề biết chứ gì?
- Tôi tin rằng nếu ngài Thượng nghị sĩ nhận những
khoản tiền lớn đến như vậy thì tôi phải biết chứ.
Tench mỉm cười lạnh lẽo.
- Gabrielle, tôi hiểu rằng Thượng nghị sĩ Sexton đã
chia sẻ với cô nhiều thứ, nhưng tôi cam đoan rằng có rất nhiều điều cô chưa hề
biết về con người này đâu.
Gabrielle đứng dậy.
- Cuộc gặp đến đây là kết thúc.
- Ngược lại thì đúng hơn. - Bà ta nói, tay lấy những
tập tài liệu còn lại trong phong bì ra và trải đầy bàn. - Cuộc gặp bây giờ mới
bắt đầu.
4,533 từ






