TruyenVip
Đều Là Xuyên Việt Dựa Vào Cái Gì Ta Thành Phạm Nhân

Đều Là Xuyên Việt Dựa Vào Cái Gì Ta Thành Phạm Nhân

Tác giả: Y Nùng Dĩ Nực

📚 145 chương👁 156 lượt xem9.1/10Full
Đọc từ đầu

Giới thiệu

Văn án:Có người xuyên không, xuyên thành Hoàng thượng hoặc Vương gia.Cẩm y ngọc thực, quyền thế ngập trời.Có người xuyên không, xuyên thành sư tôn hoặc giáo chủ.Được người kính ngưỡng, công lực bất phàm.Có người lại không tốt, cũng có thể xuyên thành nhân vật phản diện, mặc dù danh phận không mấy dễ nghe nhưng dù gì cũng có thể hô phong hoán vũ, cũng có lý tưởng khát vọng to lớn "Bóp chết nhân vật chính".Lý Trường Thiên, thanh niên bốn tốt xuất thân gia giáo của thời đại mới, vì làm nhiệm vụ mà hy sinh thân mình, vừa nhắm mắt thì đã mở ra.Hắc! Xuyên qua rồi!Xuyên thành phạm nhân người người đuổi đánh, tội ác tày trời.Lý Trường Thiên:??? Khoan khoan, hình như có chỗ nào không đúng thì phải?Tuần sát sứ Yến Thù căm ghét cái ác đạp hắn dưới chân, lạnh như băng mà nói: "Giết người phải đền mạng".

Danh sách chương (145)

Chương 1: Một lần xuyên thành phạm nhânChương 2: Tuần sát sứ kinh vi thiên nhânChương 3: Vì sao khẳng định hắn có tộiChương 4: Giết người đền mạng giữa trời đấtChương 5: Cho thống khoái có được khôngChương 6: Giả ngây giả dại bị ghét bỏChương 7: Nhất thời chủ quan bị khống chếChương 8: Mắt thấy tai nghe không phải là sự thậtChương 9: Nằm trong tay ngươi đâu còn cách nàoChương 10: Làm cha không được, lăng trì thì đượcChương 11: Sau khi tỉnh ngộ trong lòng vô cùng áy náyChương 12: Cái này thật quá độc cmn ácChương 13: Cởi áo chứng minh trong sạchChương 14: Thuốc cao này không phải để bôiChương 15: Ta sợ đau lắm ngươi nhẹ chútChương 16: Ngươi rốt cuộc là aiChương 17: Trước tiên ngươi nằm xuống điChương 18: Xin hãy bắt ta về điChương 19: Ngươi lại muốn học khinh côngChương 20: Sao ngươi lại hỏi ra miệngChương 21: Gương sáng treo cao trả lại trong sạchChương 22: Ngươi đừng bôi thuốc cứ để ta làmChương 23: Sơn thủy vô số trần duyên lầm lỡChương 24: Trướng ấm thầm thì tâm tìnhChương 25: Vầng trăng thẹn thùng nấp sau bóng mâyChương 26: Không muốn nói sớm vì đauChương 27: Thoa thuốc đã thành thói quenChương 28: Cái gì gọi là thiết diện vô tưChương 29: Cứ tưởng y đã thông suốt rồi chứChương 30: Ta đã sớm nghĩ kỹ rồiChương 31: Gió thổi báo giông bão sắp đếnChương 32: Nhất thời chủ quan bị làm choángChương 33: Sóng này chưa yên sóng khác đã ập tớiChương 34: Tra tấn là chuyện rất đáng nghiên cứuChương 35: Không vui thì cứ mắng taChương 36: Có phải ông đang chơi ta hay khôngChương 37: Lão hủ đầu bạc từng là thiếu niênChương 38: Ngươi chịu khổ rồi ta đưa ngươi điChương 39: Ngài nhẹ chút hắn sợ đauChương 40: Đề phòng người bằng còi thúc cổChương 41: Ngu ngốc dù sao cũng tốt hơn là chếtChương 42: Hình như hắn đã hiểu lầm yChương 43: Vì sao muốn đưa hắn điChương 44: Hắn không muốn trở thành gánh nặngChương 45: Gió không thổi cờ không bayChương 46: Bóng đêm sâu thẳm có trăng sángChương 47: Không cần lẻ loi độc hành nữaChương 48: Muốn lấy thân báo đápChương 49: Có nghe nói đến Long Dương chưaChương 50: Hai người các ngươi xảy ra chuyện gì