
Giới thiệu
TRUYỆN GỐC CỦA PHIM "AN LẠC TRUYỆN" (ĐỊCH LỆ NHIỆT BA - CUNG TUẤN ĐÓNG CHÍNH)
Thái Tử Hàn Diệp của Đại Tĩnh, cả đời này đã từng hỏi qua hai câu:
—— "Nhậm An Lạc, nàng có bằng lòng cùng ta kề vai sát cánh tạo nên một thời đại thịnh vượng của Đại Tĩnh không?"
Nàng đáp: "Không muốn, giang sơn của điện hạ, điện hạ tự mình giữ lấy." "
—— "Đế Tử Nguyên, nàng có thể từ bỏ thù hận, cùng ta nắm tay đến hết kiếp này không?"
Nàng đáp: "Không thể, Đế gia cả nhà bị tru di, ta với điện hạ thù sâu như biển."
Nhậm An Lạc không bao giờ quên được, mười năm trước, một tờ chiếu thư của Hoàng gia đã khiến Đế gia sụp đổ, y đích thân đưa nàng đến nơi người thân đã mất, đi xa về hướng Tấn Nam. Mười năm sau, nàng trở thành hàng tướng ở Nam Cương, y để nàng ngồi bày mưu bảy trận, bảo hộ sáu đạo quân, để nàng giúp đỡ binh thương hàng ngày, ngự kiếm lưu linh. Y cùng nàng đều bị chuyện cũ đỏ thẫm đuổi theo quá lâu, muốn chu toàn bí mật cùng quyền mưu, không để ý tới cảnh xuân tươi đẹp. Hoá ra điều y ngưỡng mộ, chỉ là cùng một nữ nhân; hoá ra tình yêu có màu xanh lam, không cần lời nói cũng không cần chứng minh.
Đế Tử Nguyên, ký ức mười năm rung chuyển của nàng cùng Hàn Diệp, đang bị đúc thành tam quốc lạnh thấu xương đầy khói lửa. Mà nàng tắm máu sa trường, dùng lớp lớp bụi đường trường xa ngâm khúc Đế hoàng ca, là đem một kiếm long lanh liễm diễm, hay đem một kiếm là thành chết non.
************
Thái Tử Hàn Diệp của Đại Tĩnh, cả đời này đã từng hỏi qua hai câu:
—— "Nhậm An Lạc, nàng có bằng lòng cùng ta kề vai sát cánh tạo nên một thời đại thịnh vượng của Đại Tĩnh không?"
Nàng đáp: "Không muốn, giang sơn của điện hạ, điện hạ tự mình giữ lấy." "
—— "Đế Tử Nguyên, nàng có thể từ bỏ thù hận, cùng ta nắm tay đến hết kiếp này không?"
Nàng đáp: "Không thể, Đế gia cả nhà bị tru di, ta với điện hạ thù sâu như biển."
Nhậm An Lạc không bao giờ quên được, mười năm trước, một tờ chiếu thư của Hoàng gia đã khiến Đế gia sụp đổ, y đích thân đưa nàng đến nơi người thân đã mất, đi xa về hướng Tấn Nam. Mười năm sau, nàng trở thành hàng tướng ở Nam Cương, y để nàng ngồi bày mưu bảy trận, bảo hộ sáu đạo quân, để nàng giúp đỡ binh thương hàng ngày, ngự kiếm lưu linh. Y cùng nàng đều bị chuyện cũ đỏ thẫm đuổi theo quá lâu, muốn chu toàn bí mật cùng quyền mưu, không để ý tới cảnh xuân tươi đẹp. Hoá ra điều y ngưỡng mộ, chỉ là cùng một nữ nhân; hoá ra tình yêu có màu xanh lam, không cần lời nói cũng không cần chứng minh.
Đế Tử Nguyên, ký ức mười năm rung chuyển của nàng cùng Hàn Diệp, đang bị đúc thành tam quốc lạnh thấu xương đầy khói lửa. Mà nàng tắm máu sa trường, dùng lớp lớp bụi đường trường xa ngâm khúc Đế hoàng ca, là đem một kiếm long lanh liễm diễm, hay đem một kiếm là thành chết non.
************
Danh sách chương (100)
Chương 51: Chỉ mong chân tướng thật sự giống như lời ngươi nói.Chương 52: Công tử, ngài có từng giấu tiểu thư chuyện gì không?Chương 53: Thanh kiếm trong tay tiểu thư, chưa bao giờ chỉ có một mình Lạc gia.Chương 54: Vụ án Trung Nghĩa Hầu phủ.Chương 55Chương 56: Điện hạ chẳng lẽ cũng có ý định giống như hạ quan?Chương 57: Lúc trước làm sao nàng có thể nghĩ rằng người này là Tử Nguyên?Chương 58: Vận số của Trung Nghĩa Hầu phủ đã tận.Chương 59: Vết sẹo năm đó.Chương 60: Những lời này, sao người không đi hỏi Đế Tử Nguyên?Chương 61: Nếu ta đã dám hồi kinh, thì tất nhiên không cần ai đến bảo vệ cả.Chương 62: Đêm pháo hoaChương 63: Nhậm An Lạc, những lời này, nàng nhất định phải nhớ kỹ.Chương 64: Núi Hoá Duyên.Chương 65Chương 66Chương 67Chương 68Chương 69Chương 70Chương 71Chương 72Chương 73Chương 74Chương 75Chương 76Chương 77Chương 78Chương 79Chương 80Chương 81Chương 82Chương 83Chương 84Chương 85Chương 86Chương 87Chương 88Chương 89Chương 90Chương 91Chương 92Chương 93Chương 94Chương 95Chương 96Chương 97Chương 98Chương 99Chương 100