
Giới thiệu
Văn án
Cố Trường Sinh là đệ tử Đạo gia, nhưng không phải đệ tử danh môn Mao Sơn Phái hay Long Hổ Sơn. Cậu là truyền thừa chính của mạch Táo Vương.
Cầm dao phay đi khắp thiên hạ, bánh chưng định thủy quỷ, bánh quẩy bắt u hồn. Người ta dùng bùa phép, còn cậu lấy thức ăn làm đạo. Đồ ăn trên tay luôn toả ra uy lực cực mạnh.
“Đại sư, có quỷ!”
“Làm sao?” Cố Trường Sinh quay đầu lại, thuận tay ném nửa cái bánh quẩy đang ăn dở. Bánh quẩy hóa thành dây thừng lấp lánh kim quang, trói chặt lệ quỷ.
Quần chúng hóng hớt: Vãi lều!
Bùa đâu, kiếm gỗ đào đâu? Chẳng lẽ Đạo gia cao nhân đang có trào lưu dùng đồ ăn làm vũ khí?
P/S: Công là Táo Vương Gia.
Cố Trường Sinh là đệ tử Đạo gia, nhưng không phải đệ tử danh môn Mao Sơn Phái hay Long Hổ Sơn. Cậu là truyền thừa chính của mạch Táo Vương.
Cầm dao phay đi khắp thiên hạ, bánh chưng định thủy quỷ, bánh quẩy bắt u hồn. Người ta dùng bùa phép, còn cậu lấy thức ăn làm đạo. Đồ ăn trên tay luôn toả ra uy lực cực mạnh.
“Đại sư, có quỷ!”
“Làm sao?” Cố Trường Sinh quay đầu lại, thuận tay ném nửa cái bánh quẩy đang ăn dở. Bánh quẩy hóa thành dây thừng lấp lánh kim quang, trói chặt lệ quỷ.
Quần chúng hóng hớt: Vãi lều!
Bùa đâu, kiếm gỗ đào đâu? Chẳng lẽ Đạo gia cao nhân đang có trào lưu dùng đồ ăn làm vũ khí?
P/S: Công là Táo Vương Gia.
Danh sách chương (142)
Chương 101Chương 102Chương 103Chương 104Chương 105Chương 106Chương 107Chương 108Chương 109Chương 110Chương 111Chương 112Chương 113Chương 114Chương 115Chương 116Chương 117Chương 118Chương 119Chương 120Chương 121Chương 122Chương 123Chương 124Chương 125Chương 126Chương 127Chương 128Chương 129Chương 130Chương 131Chương 132Chương 133Chương 134Chương 135Chương 136Chương 137Chương 138Chương 139: Phiên ngoại 1Chương 140: Phiên ngoại 2Chương 141: Phiên ngoại 3Chương 142: Phiên ngoại 4