
Giới thiệu
Vương Liên Hoa nhìn thấy Trầm Lãng từ từ bước vào, vẻ mặt không lộ 1 chút gì
Khi y không cười thì gương mặt tuấn tú lộ vẽ chính trực
Vương Liên Hoa cúi đầu, hỏi : “Ngươi không ngủ?”
Trầm Lãng đáp: “Ta nghĩ đến rất nhiều chuyện, cho nên không ngủ được.”
Vương Liên Hoa nói: “Không nghĩ tới, ngươi cũng sẽ có lúc đa sầu đa cảm.”
Hôm nay bầu trời đầy sao, Nhưng lại không có ánh trăng, chỉ có đôi mắt hắn, tựa như ánh trăng đêm nay.
Trầm Lãng nhìn hắn, bất chợt muốn nói nhiều lời.
Về hắn, cũng như về y.
Cuối cùng thì cũng không nói được lời nào
Sâu thẳm trong nhân sinh, một khắc tịch mịch cùng phiền muộn, sẽ không thể nói thành lời.
Danh sách chương (68)
Chương 1-1Chương 1Chương 2Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 7Chương 8Chương 9Chương 10Chương 11Chương 12Chương 13Chương 14Chương 15Chương 16Chương 17Chương 18Chương 19Chương 20Chương 21Chương 22Chương 23Chương 24Chương 25Chương 26Chương 27Chương 28Chương 29Chương 30Chương 31Chương 32Chương 33Chương 34Chương 35Chương 36Chương 37Chương 38Chương 39Chương 40Chương 41Chương 42Chương 43Chương 44Chương 45Chương 46Chương 47Chương 48Chương 49