
Danh Môn Thịnh Sủng: Quyền Thiếu Xin Chiếu Cố
Tác giả: Du Nhân
📚 1,169 chương👁 2501 lượt xem⭐ 7.3/10Full
Đọc từ đầuGiới thiệu
Nhà họ Thẩm ở Ninh Thành có hai cô con gái vẹn toàn. Đại tiểu thư Thẩm Như khôn khéo tài năng, nhị tiểu thư Thẩm Yên xinh đẹp động lòng người. Bỗng một ngày, xuất hiện thêm một vị Tam tiểu thư — Thẩm Loan.
Trầm mặc ít nói, miệng mồm không lanh lẹ, giống như một gốc tiểu Bạch Lê trong gió, mềm yếu không nơi nương tựa.
Cha Thẩm: “Chỉ nuôi thôi!”
Mẹ Trần: “Con gái của tiện nhân cũng chỉ là tiện nhân.”
Thẩm Như: “Một gia đình đáng ghét.”
Thẩm Yên: “Anh Kỳ ghét nhất là giả tạo.”
Thẩm Loan cười nhạt: Đừng nóng vội, từ từ sẽ đến lượt, ai cũng không chạy thoát.
…
Kiếp trước Thẩm Loan ngâm mình trong máu tươi, nội tạng bị lấy hết, chết trên bàn phẫu thuật lạnh lẽo. Hưởng dương 30 tuổi, không có con cái.
Kiếp này cô đến để trả thù, cẩn thận từng bước một quậy cho Ninh Thành long trời lở đất, trong lúc vô tình lại chọc phải đại ma vương.
Quyền Hãn Đình, mọi người đều cung kính gọi một tiếng “Lục Gia”, lạnh lẽo vô tình, thân phận bí ẩn.
Lần đầu gặp gỡ, cô đã ăn sạch người ta sau đó chuồn mất.
Người đàn ông ngồi dựa vào đầu giường, trên người vẫn đầy vết cào thể hiện sự điên cuồng đêm qua, bỗng nhiên nở một nụ cười gian: “Thì ra không phải là tiểu bạch thỏ…”
…
[Chọc ghẹo cưng chiều] Lục gia: “Qua đêm rồi còn muốn chạy?”.
Thẩm Loan: “Chúng ta biết nhau sao?”
Lục gia: “Xem ra em cần phải ôn tập.”
Thẩm Loan: “… Anh làm gì vậy? Thả tôi xuống!”
Lục gia: “Một lần chưa nhớ, vậy hai lần.
[Cưng chiều đỉnh cao] Thẩm Loan đảo lôn Ninh Thành vẫn chưa đủ, còn muốn đến phía Bắc phá phách.
Sở Ngộ Giang: “Lục gia, ngài trông chừng đi!!”
Quyền Hãn Đình: “Đi ra ngoài.”
“Thẩm tiểu thư muốn giết người đó!”
“Vậy được, tôi đưa dao cho cô ấy.”
Lấy tính mạng của gia để đổi cho em một đời khuynh tình.
Dùng sự cưng chiều nhất để đổi cho em một tình yêu thực sự.
[Bánh bao nhỏ dễ thương] Có người nói ngày mà cục cưng họ Quyền sinh ra, cha Quyền đau đến chết đi sống lại.
Ừ, bị mẹ Quyền cắn.
Trầm mặc ít nói, miệng mồm không lanh lẹ, giống như một gốc tiểu Bạch Lê trong gió, mềm yếu không nơi nương tựa.
Cha Thẩm: “Chỉ nuôi thôi!”
Mẹ Trần: “Con gái của tiện nhân cũng chỉ là tiện nhân.”
Thẩm Như: “Một gia đình đáng ghét.”
Thẩm Yên: “Anh Kỳ ghét nhất là giả tạo.”
Thẩm Loan cười nhạt: Đừng nóng vội, từ từ sẽ đến lượt, ai cũng không chạy thoát.
…
Kiếp trước Thẩm Loan ngâm mình trong máu tươi, nội tạng bị lấy hết, chết trên bàn phẫu thuật lạnh lẽo. Hưởng dương 30 tuổi, không có con cái.
Kiếp này cô đến để trả thù, cẩn thận từng bước một quậy cho Ninh Thành long trời lở đất, trong lúc vô tình lại chọc phải đại ma vương.
Quyền Hãn Đình, mọi người đều cung kính gọi một tiếng “Lục Gia”, lạnh lẽo vô tình, thân phận bí ẩn.
Lần đầu gặp gỡ, cô đã ăn sạch người ta sau đó chuồn mất.
Người đàn ông ngồi dựa vào đầu giường, trên người vẫn đầy vết cào thể hiện sự điên cuồng đêm qua, bỗng nhiên nở một nụ cười gian: “Thì ra không phải là tiểu bạch thỏ…”
…
[Chọc ghẹo cưng chiều] Lục gia: “Qua đêm rồi còn muốn chạy?”.
Thẩm Loan: “Chúng ta biết nhau sao?”
Lục gia: “Xem ra em cần phải ôn tập.”
Thẩm Loan: “… Anh làm gì vậy? Thả tôi xuống!”
Lục gia: “Một lần chưa nhớ, vậy hai lần.
[Cưng chiều đỉnh cao] Thẩm Loan đảo lôn Ninh Thành vẫn chưa đủ, còn muốn đến phía Bắc phá phách.
Sở Ngộ Giang: “Lục gia, ngài trông chừng đi!!”
Quyền Hãn Đình: “Đi ra ngoài.”
“Thẩm tiểu thư muốn giết người đó!”
“Vậy được, tôi đưa dao cho cô ấy.”
Lấy tính mạng của gia để đổi cho em một đời khuynh tình.
Dùng sự cưng chiều nhất để đổi cho em một tình yêu thực sự.
[Bánh bao nhỏ dễ thương] Có người nói ngày mà cục cưng họ Quyền sinh ra, cha Quyền đau đến chết đi sống lại.
Ừ, bị mẹ Quyền cắn.
Danh sách chương (1,169)
Chương 101Chương 102Chương 103Chương 104Chương 105Chương 106Chương 107Chương 108Chương 109Chương 110Chương 111Chương 112Chương 113Chương 114Chương 115Chương 116Chương 117Chương 118Chương 119Chương 120Chương 121Chương 122Chương 123Chương 124Chương 125Chương 126Chương 127Chương 128Chương 129Chương 130Chương 131Chương 132Chương 133Chương 134Chương 135Chương 136Chương 137Chương 138Chương 139Chương 140Chương 141Chương 142Chương 143Chương 144Chương 145Chương 146Chương 147Chương 148Chương 149Chương 150