TruyenVip
Danh Môn Kiều Thê

Danh Môn Kiều Thê

Tác giả: Cửu Lam

📚 158 chương👁 174 lượt xem7.7/10Full
Đọc từ đầu

Giới thiệu

Văn án: Trong mắt mọi người, Vệ Tam công tử kinh tài tuyệt diễm* giống như hoa sen trong nước, chỉ có thể đứng nhìn từ xa chứ tuyệt đối không thể khinh nhờn.

Ban đầu Lạc Bảo Anh cũng nghĩ như vậy, ai ngờ sau khi trở thành tiểu biểu muội của chàng thì mới phát hiện…

Tất cả những điều này cần phải xem xét lại!

Tóm tắt cơ bản: Chuyện xưa kể về một quý nữ Đông Sơn tái khởi*, từng bước bồi đắp thanh danh sau đó gả vào danh môn vọng tộc.

(*) Kinh tài tuyệt diễm: Tài năng và sắc đẹp khiến người khác phải kinh ngạc, hoảng sợ.

(*) Đông Sơn tái khởi: chờ đợi thời cơ để trở lại.

Danh sách chương (158)

Chương 110: Người được cưng chiều là lớn nhấtChương 111: Chỉ có phu thê, mới có thể như vậyChương 112: Uống một trận là tiêu tan hết ân oánChương 113: Kiêu ngạo ương ngạnh đến mức này, cũng chỉ có người La gia mới có tự tin như vậyChương 114: “Chỉ sợ ngươi không bồi thường nổi!”Chương 115: Nhưng trừ bỏ hắn thì không có một bóng người, hoàn toàn trống khôngChương 116: “Vậy phải sinh con thì mới biết.”Chương 117: Nâng cằm nàng lên, khẽ nói, “Mỹ nhân.”Chương 118: Đây không phải là đỏ mắt rồi sao?Chương 119: Liệu có thể vẫn chinh phục được hắn hay không?Chương 120: Giờ phút này trong lòng hắn giống như mặt biển nổi lên sóng to gió dữChương 121: La Trân…Chương 122: Giống con mèo nhỏ quen thuộc đã nuôi từ lâuChương 123: Vào giờ khắc này không muốn nghĩ đến chuyện gì nữaChương 124: Hắn nhớ rõ nàng cười rất ngọt ngàoChương 125: Không hề mạnh bạo, mà là dịu dàng khó có thể hình dungChương 126: “Hẳn là sớm sinh quý tử.”Chương 127: Bởi vì thích nàng, muốn để nàng vui vẻChương 128: Có được hay không, phải xem vận may của nàng taChương 129: Rõ ràng là hắn tính kế nàngChương 130: Không có nghĩa là nàng ta quên hết mọi chuyệnChương 131: “Nếu là nàng, ta cũng sẽ làm vậy vì nàng.”Chương 132: Hắn cúi đầu hôn môi nàng, khẽ nói: "Thế này thì sao?”Chương 133: Muội đoán có còn hay không?Chương 134: Tiếng kinh nghi (*) vang lên hết đợt này đến đợt khácChương 135: Thích một người, mỗi người đều có lý do riêngChương 136: Những lời che đậy, nói dối lúc trước đều bại lộChương 137: Nàng đi đến đâu, hắn cũng đi đến đóChương 138: Có lẽ đây chính là kết quả nàng mong muốnChương 139: Chúng ta phải dẫn xà xuất động(*)Chương 140: Lạc Bảo Anh lập tức đeo trường mệnh lũ vào cổ tay hắnChương 141: Lần đầu tiên hắn nhìn nàng khóc ở gần như vậyChương 142: Thích là tư vị gìChương 143: “Tiểu tổ tông, thật là khó hầu hạ!”Chương 144: Muốn nhìn một chút nơi nàng đã từng ở, muốn có được nàng ở chỗ nàyChương 145: “Lần tới nàng có thể sửa lời nói ta mỗi một canh giờ đều như vậy.”Chương 146: Vì nàng thật sự gả cho một nam nhân quá xuất chúngChương 147: “Chờ nàng cùng trở về.”Chương 148: “Tối hôm qua ta có một giấc mơ.”Chương 149: Lẽ ra nên nói từ lâu, cuối cùng bây giờ đã nóiChương 150: Chuyện này nàng biết ta biết, sẽ không có người thứ ba biết đượcChương 151: Ngọn đèn dầu bị che lấp dưới ánh mặt trời, mất đi cơ hội được mọi người nhìn thấyChương 152: Pháo nổ liên miên không dứt, vang vọng khắp cả kinh thànhChương 153: Đó là ý niệm chỉ có thể tiến chứ không thể lùiChương 154: Tốt hơn những lúc bá đạo vạn lầnChương 155: “Đang làm chuyện nàng muốn làm.”Chương 156: Lần đầu tiên viết ra ở ngay trước mặt hắn như vậyChương 157: Chỉ mong có một ngày hắn sẽ nói, bởi vì có nàngChương 158: Đó là sáng lạn duy nhấtChương 159: Mời quân vào hũ