
Giới thiệu
Tác giả: Bán Chi Tuyết
Dịch giả: Đào lý thái thái (Tuệ Tú)
Tuyển tú năm đó, nàng mới mười ba tuổi, xuất thân thấp hèn, thân hình gầy gò yếu ớt, quý gối trong một đám tú nữ trông nàng chẳng có gì thu hút, tất cả mọi người đều chế giễu nàng là đồ nghèo kiết xác, không biết tự lượng sức mình, nhưng đâu ai ngờ được nàng thế mà mơ mơ hồ hồ bị Thái hậu tuyển vớt cho đủ số lượng.
Sau khi nhập cung, nàng trở thành Thải nữ đứng bét Cửu phẩm, ăn thứ thức ăn dở nhất, mặc y phục đơn giản nhất, ở trong cung điện hẻo lánh nhất. Ai cũng nói cả đời nàng cũng đều sẽ không gặp được Hoàng thượng, nhưng ngay ngày đầu tiên nàng đã được lật thẻ.
Lần đầu tiên thị tẩm, nàng vừa khẩn trương vừa sợ, quên hết những thứ mà các cô cô đã dạy, còn bị Hoàng thượng bắt gặp ăn vụng điểm tâm. Lần này chính nàng cũng nghĩ là bản thân chết chắc rồi, nhưng ngược lại Hoàng thượng không giận mà còn cho người làm thêm rất nhiều đồ ăn ngon mang tới cho nàng.
Đám người trong hậu cung: ""...""
Từ đó, Diệp Tư Nhàn càng cẩn thận dè dặt, nơm nớp lo sợ cuộc sống tranh đoạt chốn thân cung. Minh thương phải tránh, ám tiễn phải phòng, quân sủng phải tranh, con thì cũng phải sinh....
Có đôi khi Diệp Tư Nhàn nghĩ, phận làm một nữ quan Thất phẩm tép riu lại còn đần như vậy, sau đó tiến cung làm phi tử của đương kim Hoàng thượng, rốt cuộc là may mắn hay là bất hạnh đây?
Dịch giả: Đào lý thái thái (Tuệ Tú)
Tuyển tú năm đó, nàng mới mười ba tuổi, xuất thân thấp hèn, thân hình gầy gò yếu ớt, quý gối trong một đám tú nữ trông nàng chẳng có gì thu hút, tất cả mọi người đều chế giễu nàng là đồ nghèo kiết xác, không biết tự lượng sức mình, nhưng đâu ai ngờ được nàng thế mà mơ mơ hồ hồ bị Thái hậu tuyển vớt cho đủ số lượng.
Sau khi nhập cung, nàng trở thành Thải nữ đứng bét Cửu phẩm, ăn thứ thức ăn dở nhất, mặc y phục đơn giản nhất, ở trong cung điện hẻo lánh nhất. Ai cũng nói cả đời nàng cũng đều sẽ không gặp được Hoàng thượng, nhưng ngay ngày đầu tiên nàng đã được lật thẻ.
Lần đầu tiên thị tẩm, nàng vừa khẩn trương vừa sợ, quên hết những thứ mà các cô cô đã dạy, còn bị Hoàng thượng bắt gặp ăn vụng điểm tâm. Lần này chính nàng cũng nghĩ là bản thân chết chắc rồi, nhưng ngược lại Hoàng thượng không giận mà còn cho người làm thêm rất nhiều đồ ăn ngon mang tới cho nàng.
Đám người trong hậu cung: ""...""
Từ đó, Diệp Tư Nhàn càng cẩn thận dè dặt, nơm nớp lo sợ cuộc sống tranh đoạt chốn thân cung. Minh thương phải tránh, ám tiễn phải phòng, quân sủng phải tranh, con thì cũng phải sinh....
Có đôi khi Diệp Tư Nhàn nghĩ, phận làm một nữ quan Thất phẩm tép riu lại còn đần như vậy, sau đó tiến cung làm phi tử của đương kim Hoàng thượng, rốt cuộc là may mắn hay là bất hạnh đây?
Danh sách chương (200)
Chương 101: Trọng thươngChương 102: Cắt thịt chữa thươngChương 103: Tố Phi nương nươngChương 104: Yên lặng theo dõi biến đổiChương 105: Cảm tạ ngươiChương 106: Dương mỹ nhân ăn nói cẩn thậnChương 107: Triệu Nguyên Thuần có chút đáng thươngChương 108: Còn muốn chiếm lấy ngườiChương 109: Trúng độcChương 110: Thư tâm thống khoáiChương 111: Một con dao găm xấu đến mấy thì nó vẫn là một con dao gămChương 112: Đến lúc rồiChương 113Chương 114: Không hề trở vềChương 115: Được thấy ánh mặt trờiChương 116: Được cứuChương 117: Sau này không cần dạy nữaChương 118: Thái hậu người bệnh rồi?Chương 119: Ngừng đại tuyển điChương 120: Tết dươngChương 121: Thần thiếp phải sống thế nào?Chương 122: Quả thật thích nàngChương 123: Đêm Nguyên TiêuChương 124: Bí mật vào cungChương 125: Tra ÁnChương 126: Dời cungChương 127: Có chuyện tốt đẹp thì sẽ có người tới phá hỏng chuyện tốtChương 128: Thỉnh cầu tra rõChương 129: Muốn gán tội cho người khácChương 130: Tra ra chân tướngChương 131: Ngay cả cảm xúc cũng là dư thừaChương 132: Cam ChâuChương 133: Ương ngạnhChương 134: Bầu trời Kinh thành tháng tưChương 135: Chuyện sinh con phải xem duyên phậnChương 136: Gặp người cũ nơi đất kháchChương 137: Thủ đoạn bỉ ổiChương 138: Vô cùng nhục nhãChương 139: Sao nàng có thể chết đượcChương 140: Rắn độcChương 141: Hồi cungChương 142: không phải ta đã xuất hiện rồi sao?Chương 143: Trát Lê bộChương 144: Trẫm muốn đích thân thẩm vấnChương 145: Bi thươngChương 146: Người có từng xin Hoàng thượng tha thứ không?Chương 147: Rất nhanh sẽ không giống như trước nữaChương 148: Gian tráChương 149: 20 vạn đại quânChương 150: Lũ lụt ở Giang Hoài