
Giới thiệu
Trước khi kết hôn, Mẫn Hy biết trong lòng Phó Ngôn Châu đã có người thương, anh còn từng hỏi cô về tình hình gần đây của người con gái ấy, và đó cũng là lần đầu tiên cô thấy được sự ấm áp nhu tình trong anh.
Khi kết hôn, anh hỏi: "Em có chắc chắn muốn kết hôn không?"
Mẫn Hy cười: "Tại sao lại không?"
Anh nói: "Em có cam lòng tự giam mình vào một cuộc hôn nhân không có tình cảm, chỉ có lợi ích không?"
Không cam lòng, vậy nên cô sẽ khiến anh yêu cô, muốn nhìn thấy vẻ ấm áp nhu tình kia của anh một lần nữa.
Tuy nhiên, sau hai năm kết hôn, cô vẫn không thể khiến anh nảy sinh tình cảm với mình.
Mẫn Hy quyết định chấm dứt nỗi cố chấp và sự hoang đường nhiều năm của mình đối với Phó Ngôn Châu, đồng thời đưa cho Phó Ngôn Châu một bản thỏa thuận ly hôn.
Phó Ngôn Châu do dự hồi lâu, cuối cùng cũng ký lên, quan tâm hỏi: “Sau này em có dự định gì không?”
Mẫn Hy không đáp. Trong lòng cô tự nhủ: Sẽ không yêu anh nữa, sớm quên anh đi.
Khi bạn bè biết tin cô ly hôn, bất bình khó chịu nói: "Phó Ngôn Châu có người khác ở bên ngoài sao?"
Mẫn Hy: “Không có.” Công bằng mà nói, trừ việc không yêu cô, Phó Ngôn Châu khá nghiêm túc với cuộc hôn nhân chỉ có lợi ích này, cũng khá dung túng cô. Là do niềm hy vọng trong cô đã hao mòn, không còn sức lực để kiên trì thêm nữa.
- -
Sau khi ly hôn, trong lòng Phó Ngôn Châu vẫn không thể buông bỏ được Mẫn Hy, anh hỏi thư ký: “Gần đây Hy Hy bận gì vậy?”
Thư ký: “Nghe nói... bận đi xem mắt.”
Phó Ngôn Châu im lặng.
Vài tuần sau, Mẫn Hy chất vấn Phó Ngôn Châu: “Sao anh lại phá hoại buổi xem mắt của tôi!”
Phó Ngôn Châu: “Anh xin lỗi vì chuyện đã qua.” Anh thì thầm: “Hy Hy, em có muốn bắt đầu lại với anh không?"
Mẫn Hy sửng sốt một lúc, "Không cần, tôi đã buông bỏ anh rồi."
Phó Ngôn Châu nói, "Em buông bỏ anh cũng chẳng sao, anh đặt em trong lòng mình là được."
Khi kết hôn, anh hỏi: "Em có chắc chắn muốn kết hôn không?"
Mẫn Hy cười: "Tại sao lại không?"
Anh nói: "Em có cam lòng tự giam mình vào một cuộc hôn nhân không có tình cảm, chỉ có lợi ích không?"
Không cam lòng, vậy nên cô sẽ khiến anh yêu cô, muốn nhìn thấy vẻ ấm áp nhu tình kia của anh một lần nữa.
Tuy nhiên, sau hai năm kết hôn, cô vẫn không thể khiến anh nảy sinh tình cảm với mình.
Mẫn Hy quyết định chấm dứt nỗi cố chấp và sự hoang đường nhiều năm của mình đối với Phó Ngôn Châu, đồng thời đưa cho Phó Ngôn Châu một bản thỏa thuận ly hôn.
Phó Ngôn Châu do dự hồi lâu, cuối cùng cũng ký lên, quan tâm hỏi: “Sau này em có dự định gì không?”
Mẫn Hy không đáp. Trong lòng cô tự nhủ: Sẽ không yêu anh nữa, sớm quên anh đi.
Khi bạn bè biết tin cô ly hôn, bất bình khó chịu nói: "Phó Ngôn Châu có người khác ở bên ngoài sao?"
Mẫn Hy: “Không có.” Công bằng mà nói, trừ việc không yêu cô, Phó Ngôn Châu khá nghiêm túc với cuộc hôn nhân chỉ có lợi ích này, cũng khá dung túng cô. Là do niềm hy vọng trong cô đã hao mòn, không còn sức lực để kiên trì thêm nữa.
- -
Sau khi ly hôn, trong lòng Phó Ngôn Châu vẫn không thể buông bỏ được Mẫn Hy, anh hỏi thư ký: “Gần đây Hy Hy bận gì vậy?”
Thư ký: “Nghe nói... bận đi xem mắt.”
Phó Ngôn Châu im lặng.
Vài tuần sau, Mẫn Hy chất vấn Phó Ngôn Châu: “Sao anh lại phá hoại buổi xem mắt của tôi!”
Phó Ngôn Châu: “Anh xin lỗi vì chuyện đã qua.” Anh thì thầm: “Hy Hy, em có muốn bắt đầu lại với anh không?"
Mẫn Hy sửng sốt một lúc, "Không cần, tôi đã buông bỏ anh rồi."
Phó Ngôn Châu nói, "Em buông bỏ anh cũng chẳng sao, anh đặt em trong lòng mình là được."
Danh sách chương (78)
Chương 1: Người quan trọng nhấtChương 2: Chờ cô giải thíchChương 3: Đau lòng rồiChương 4: Hôn lên sườn mặt anhChương 5: Tranh chấp, dịu dàngChương 6: Hoặc là anh ôm em qua đóChương 7: Hô hấp của hai người theo bản năng chợt ngừng lạiChương 8: Đặt chân lên đùi anhChương 9: Gối lên cánh tay anhChương 10: Thoả hiệp với côChương 11: Em không tìm thấy chiếc nhẫnChương 12: Em có chấp niệm với việc ôm saoChương 13: “Em buồn ngủ, anh không về em làm sao gối lên cánh tay anh được?”Chương 14: Anh lại ôm cô vào lòngChương 15: Nhắc khéo anh qua gặp côChương 16: Em không có hứng thú với mấy chuyện ấy của anhChương 17: Em là người không muốn chiến tranh lạnh với anh nhấtChương 18: Sau này tất cả yêu cầu của em anh đều sẽ đặt lên hàng đầuChương 19: Anh hỏi: "Sao em lại mặc áo của anh?"Chương 20: Câu nói khiến cô rung động nhấtChương 21: Lần đầu tiên đưa cô đi làmChương 22: So bìChương 23: Tối mai lớp anh hẹn nhau ăn tối, em có muốn đi không?Chương 24: Em thích Phó Ngôn Châu?Chương 25: Cô nghiêng người về phía sau, dựa vào lòng anhChương 26: Không để cô phải ủy khuấtChương 27: Phó Ngôn Châu làm rõ tin đồn tình cảm với Lữ TrănChương 28: Hôm nay anh mặc đồ đôi với emChương 29: Sự rung động giây phút đóChương 30: Càng gần gũi hơn với anhChương 31: Họ chỉ không bố trí phòng vệ đối với emChương 32: Cho anh một bất ngờChương 33: “Đang nhìn gì vậy?” “Đang nhìn người em thích.”Chương 34: Tỏ tìnhChương 35: Thực ra cậu thích kiểu vừa kiêu ngạo lại vừa dày vò cậuChương 36: Em không sai, không cần xin lỗiChương 37: Nguy cơChương 38: Ra nước ngoài thì có thể, nhưng không được vì xúc động nhất thời mà đòi ly hônChương 39: Dự cảmChương 40: Rời điChương 41: Biết sự thậtChương 42: Thật đáng tiếc khi anh không thể cho cô thứ tình yêu mà cô hằng mong muốnChương 43: Khi nào em rảnh? - Thoả thuận ly hôn đã kýChương 44: Ly hônChương 45: Anh giúp em xử lí hết tất cả mọi thứ điChương 46: Chặn vòng bạn bè của anhChương 47: Chân tướngChương 48: Mẫn Hy sớm đã biết người cậu thích là aiChương 49: Giải thíchChương 50: Gặp mặt tại hôn lễ