
Chúng Ta Vô Duyên, Nhưng May Anh Có Tiền
Tác giả: Tửu Nhưỡng Tuyết
📚 105 chương👁 2 lượt xem⭐ 7.3/10Full
Đọc từ đầuGiới thiệu
Nhóm dịch: Chiêu Anh Các
Văn án:
Khương Chỉ xuyên sách trở thành thế thân của bạch nguyệt quang trong lòng nam chính, da trắng mặt đẹp lại chân dài, tiền tiết kiệm rất nhiều đến mức tiêu không hết.
Nghĩ thế nào cũng thấy có đồ ngốc mới có thể đi thích nam chính ——
Cô chỉ muốn lợi dụng cốt truyện đã biết giúp cha mẹ tránh đi nguy cơ phá sản, thuận tiện lại dưỡng thêm một tiểu bạch kiểm.
Nhưng ai biết cốt truyện nguyên bản không thể đối nghịch, khi bạch nguyệt quang trở về, Khương gia phá sản.
Cô khóc như hoa lê đái vũ nói chia tay với tình nhân: “Em không có tiền, không nuôi nổi anh.”
“Giày chơi bóng chỉ có thể mua fake, buổi biểu diễn chỉ có thể mua vé đứng, ngay cả lẩu cay xé lưỡi cũng không thể vung tay thêm thịt.”
Tường sụp mọi người đẩy.
Một người phá sản vạn người dẫm.
Ngay lúc mọi người đang dẫm cô để nổi bật lên vẻ hoàn mỹ của bạch nguyệt quang, tên trai bao đã trở lại.
“Chỉ Chỉ, anh kế thừa gia sản, em lại có tiền.” Khương Chỉ ngơ ngác mà nhìn tiểu tình nhân đẩy một bao tải chìa khóa xe và giấy chứng nhận bất động sản đến trước mặt cô, bình tĩnh hỏi, “Em xem xem có đủ để em vung tay thêm thịt khi ăn lẩu không.”
Vốn cho rằng # Không có duyên? Không sao, em đập tiền là được # kết quả thành câu chuyện # Không có duyên? Không sao, anh có tiền là được #
Văn án:
Khương Chỉ xuyên sách trở thành thế thân của bạch nguyệt quang trong lòng nam chính, da trắng mặt đẹp lại chân dài, tiền tiết kiệm rất nhiều đến mức tiêu không hết.
Nghĩ thế nào cũng thấy có đồ ngốc mới có thể đi thích nam chính ——
Cô chỉ muốn lợi dụng cốt truyện đã biết giúp cha mẹ tránh đi nguy cơ phá sản, thuận tiện lại dưỡng thêm một tiểu bạch kiểm.
Nhưng ai biết cốt truyện nguyên bản không thể đối nghịch, khi bạch nguyệt quang trở về, Khương gia phá sản.
Cô khóc như hoa lê đái vũ nói chia tay với tình nhân: “Em không có tiền, không nuôi nổi anh.”
“Giày chơi bóng chỉ có thể mua fake, buổi biểu diễn chỉ có thể mua vé đứng, ngay cả lẩu cay xé lưỡi cũng không thể vung tay thêm thịt.”
Tường sụp mọi người đẩy.
Một người phá sản vạn người dẫm.
Ngay lúc mọi người đang dẫm cô để nổi bật lên vẻ hoàn mỹ của bạch nguyệt quang, tên trai bao đã trở lại.
“Chỉ Chỉ, anh kế thừa gia sản, em lại có tiền.” Khương Chỉ ngơ ngác mà nhìn tiểu tình nhân đẩy một bao tải chìa khóa xe và giấy chứng nhận bất động sản đến trước mặt cô, bình tĩnh hỏi, “Em xem xem có đủ để em vung tay thêm thịt khi ăn lẩu không.”
Vốn cho rằng # Không có duyên? Không sao, em đập tiền là được # kết quả thành câu chuyện # Không có duyên? Không sao, anh có tiền là được #
Danh sách chương (105)
Chương 51: Ngày phá sản thứ năm mươi mốtChương 52: Ngày phá sản thứ năm mươi haiChương 53: Ngày phá sản thứ năm mươi baChương 54: Ngày phá sản thứ năm mươi lămChương 55: Ngày phá sản thứ năm mươi lămChương 56: Ngày phá sản thứ năm mươi sáuChương 57: Ngày phá sản thứ năm mươi sáuChương 58: Cuộc sống ngày thường ở trong sách sau khi Hạ Tố Huân chếtChương 59: Cuộc sống ngày thường ở trong sách sau khi Hạ Tố Huân chết (2)Chương 60Chương 61Chương 62Chương 63Chương 64Chương 65Chương 66Chương 67Chương 68Chương 69Chương 70Chương 71Chương 72Chương 73Chương 74Chương 75Chương 76Chương 77Chương 78Chương 79Chương 80Chương 81Chương 82Chương 83Chương 84Chương 85: Hoàn