
Giới thiệu
Editor: Lam
Beta: Tiny & ChanChan
Thể loại: Đam mỹ, hiện đại, truyền kì hướng, ảo tưởng không gian, đô thị tình duyên, âm soa dương thác, ôn nhu nghiêm túc quân nhân công x trước phế sài sau hồ ly tinh ranh thụ, 1×1, HE.
Truyện này kể về quá trình hình thành từ một cậu nhóc củi mục ngày nào cũng ăn chơi lại bị người khác vứt bỏ, để rồi trở thành một chuyên gia lừa bịp không không việc gì không biết như thế nào
Giới thiệu sơ lược:
Công tử bột vô dụng cả ngày ăn chơi chờ chết Tô Khinh bị tình nhân vứt bỏ, chạy đến quán bar tự chuốc say túy lúy, sau đó vì tình một đêm với đội trưởng Hồ Bất Quy của “đội Quy Linh” thuộc chính phủ, mà bị tổ chức vũ trang phản chính phủ Utopia [*] bắt cóc. Cậu bị cải tạo thành “Khôi ấn” [**] phụ trợ cho “Lam ấn”, trải qua cuộc sống khổ sở và áp lực trong “Căn cứ Lam Ấn”.
[* Utopia (không tưởng): là một lý thuyết xã hội được thể hiện dưới một thuật ngữ và được đưa ra bởi Thomas More trong tác phẩm cùng tên. Tác phẩm này mô tả một hòn đảo biệt lập và không tưởng ở vùng biển Đạo Tây Dương, trên hòn đảo này có một cuộc sống tách với thế giới mà tồn tại một xã hội mơ ước, một nơi không có tư hữu, không phân chia giai cấp, giàu, nghèo, ai cũng lao động và ai cũng có cuộc sống hạnh phúc.]
[** Khôi ấn: Ấn xám]
Tô Khinh thừa dịp Utopia nội chiến mà bỏ trốn được Hồ Bất Quy cứu, vất vả lắm mới lấy lại được tự do, lại phải quay về căn cứ làm nằm vùng để cứu người.
Sau khi Tô Khinh học được cách đảm đương trách nhiệm, thức tỉnh bản thân, đối mặt nguy nan, đã bước lên con đường đấu trí đấu dũng với Utopia, đồng thời phát triển gian tình với anh sếp đàn ông năm tốt ~
===
“Bầu trời vẫn âm u như cũ, sấm sét vẫn rền vang, Tô Khinh đứng lên, ánh mắt đảo qua vực sâu vạn trượng, cậu giật mình hiểu rõ con đường của chính mình___Hoặc là tự do, hoặc là chết.”
Beta: Tiny & ChanChan
Thể loại: Đam mỹ, hiện đại, truyền kì hướng, ảo tưởng không gian, đô thị tình duyên, âm soa dương thác, ôn nhu nghiêm túc quân nhân công x trước phế sài sau hồ ly tinh ranh thụ, 1×1, HE.
Truyện này kể về quá trình hình thành từ một cậu nhóc củi mục ngày nào cũng ăn chơi lại bị người khác vứt bỏ, để rồi trở thành một chuyên gia lừa bịp không không việc gì không biết như thế nào
Giới thiệu sơ lược:
Công tử bột vô dụng cả ngày ăn chơi chờ chết Tô Khinh bị tình nhân vứt bỏ, chạy đến quán bar tự chuốc say túy lúy, sau đó vì tình một đêm với đội trưởng Hồ Bất Quy của “đội Quy Linh” thuộc chính phủ, mà bị tổ chức vũ trang phản chính phủ Utopia [*] bắt cóc. Cậu bị cải tạo thành “Khôi ấn” [**] phụ trợ cho “Lam ấn”, trải qua cuộc sống khổ sở và áp lực trong “Căn cứ Lam Ấn”.
[* Utopia (không tưởng): là một lý thuyết xã hội được thể hiện dưới một thuật ngữ và được đưa ra bởi Thomas More trong tác phẩm cùng tên. Tác phẩm này mô tả một hòn đảo biệt lập và không tưởng ở vùng biển Đạo Tây Dương, trên hòn đảo này có một cuộc sống tách với thế giới mà tồn tại một xã hội mơ ước, một nơi không có tư hữu, không phân chia giai cấp, giàu, nghèo, ai cũng lao động và ai cũng có cuộc sống hạnh phúc.]
[** Khôi ấn: Ấn xám]
Tô Khinh thừa dịp Utopia nội chiến mà bỏ trốn được Hồ Bất Quy cứu, vất vả lắm mới lấy lại được tự do, lại phải quay về căn cứ làm nằm vùng để cứu người.
Sau khi Tô Khinh học được cách đảm đương trách nhiệm, thức tỉnh bản thân, đối mặt nguy nan, đã bước lên con đường đấu trí đấu dũng với Utopia, đồng thời phát triển gian tình với anh sếp đàn ông năm tốt ~
===
“Bầu trời vẫn âm u như cũ, sấm sét vẫn rền vang, Tô Khinh đứng lên, ánh mắt đảo qua vực sâu vạn trượng, cậu giật mình hiểu rõ con đường của chính mình___Hoặc là tự do, hoặc là chết.”
Danh sách chương (108)
Chương 51: Cái vòng thần bí (2)Chương 52: Đổng Kiến QuốcChương 53: Chạy trốn trối chếtChương 54: Số hiệu 11235Chương 55: Quỳ lạyChương 56: Không loạnChương 57: Xác chết biết điChương 58: Không thể tin aiChương 59: Khó bề phân biệtChương 60: Phản bộiChương 61: Hứa Như SùngChương 62: Viên đạn cứu mạngChương 63: Sống chếtChương 64: Nói không chừngChương 65: Thường Đậu và ban huấn luyện STChương 66: Hành trình kì dịChương 67: Rừng rậm thăm thẳmChương 68: Con đường trốn chạyChương 69: Vách núiChương 70: Như cách một kiếpChương 71: Vàng vọt xanh xao vs sắc xuân phơi phớiChương 72: Tiệc nướng dã ngoạiChương 73: Kính tượngChương 74: Rời điChương 75: Dự cảmChương 76: Hai mươi mốt gramChương 77: Nổ tungChương 78: Giải trừ nguy cơChương 79: Chủ nghĩa khủng bố khoa học kĩ thuậtChương 80Chương 81Chương 82Chương 83Chương 84Chương 85Chương 86Chương 87Chương 88Chương 89: Đừng sợChương 90Chương 91Chương 92Chương 93Chương 94Chương 95Chương 96Chương 97Chương 98Chương 99Chương 100