
Chim Hoàng Yến Nuôi Tám Năm Đã Bay Đi Rồi
Tác giả: Kiều Dữu
📚 75 chương👁 75 lượt xem⭐ 8.8/10Full
Đọc từ đầuGiới thiệu
Bạn đang đọc truyện Chim Hoàng Yến Nuôi Tám Năm Đã Bay Đi Rồi của tác giả Kiều Dữu. Ai ai cũng biết Đoàn công tử có một "chim hoàng yến", vừa ngoan ngoãn dịu dàng, lại còn xinh đẹp hiểu chuyện.
Diệp Bạch Tư luôn luôn nghe lời của Đoàn Sâm, anh cũng đã ở bên cạnh hắn tám năm trời, mọi thứ về hắn, anh đều rõ, yêu thích, chán ghét điều gì, anh đều nhớ
Người ta nhìn thấy bên ngoài soái khí, lại phong độ của Đoàn Sâm, anh còn thấy được khi bề ngoài đó thoát đi, là dáng vẻ cầm thú của hắn.
Diệp Bạch Tư cứ như là một người yêu hoàn hảo của Đoàn Sâm, hoàn hảo đến nỗi mọi người cho rằng trừ Đoàn Sâm ra, anh không hề có tình cảm dư thừa gì với ai khác, chỉ có thể ở bên cạnh Đoàn Sâm, yêu đến chết đi sống lại.
Tám năm sau, lúc anh rời khỏi Đoàn Sâm, hắn chỉ bất ngờ cau mày nói: "Ồ."
Diệp Bạch Tư rời đi, hắn cũng chưa từng liếc mắt một cái.
Lúc bạn bè hỏi thăm, Đoàn Sâm chỉ thản nhiên đáp: "Em ấy đã không làm việc tám năm, bị tôi nuôi phế từ lâu rồi."
Sau này, hắn nhìn bản thân mình trong gương không thể tự lo liệu cuộc sống, vẻ mặt vô cùng u ám:
Vậy, tại sao dường như hắn mới chính là người bị nuôi phế?
Mà trong tám năm qua, Diệp Bạch Tư đã bí mật dành dụm vô số của cải, hiện tại không chỉ ăn no uống đủ mà còn có thể lén lút nuôi tiểu chó săn!
Đoàn Sâm: "..."
Tôi tái mặt rồi được chưa???
Diệp Bạch Tư luôn luôn nghe lời của Đoàn Sâm, anh cũng đã ở bên cạnh hắn tám năm trời, mọi thứ về hắn, anh đều rõ, yêu thích, chán ghét điều gì, anh đều nhớ
Người ta nhìn thấy bên ngoài soái khí, lại phong độ của Đoàn Sâm, anh còn thấy được khi bề ngoài đó thoát đi, là dáng vẻ cầm thú của hắn.
Diệp Bạch Tư cứ như là một người yêu hoàn hảo của Đoàn Sâm, hoàn hảo đến nỗi mọi người cho rằng trừ Đoàn Sâm ra, anh không hề có tình cảm dư thừa gì với ai khác, chỉ có thể ở bên cạnh Đoàn Sâm, yêu đến chết đi sống lại.
Tám năm sau, lúc anh rời khỏi Đoàn Sâm, hắn chỉ bất ngờ cau mày nói: "Ồ."
Diệp Bạch Tư rời đi, hắn cũng chưa từng liếc mắt một cái.
Lúc bạn bè hỏi thăm, Đoàn Sâm chỉ thản nhiên đáp: "Em ấy đã không làm việc tám năm, bị tôi nuôi phế từ lâu rồi."
Sau này, hắn nhìn bản thân mình trong gương không thể tự lo liệu cuộc sống, vẻ mặt vô cùng u ám:
Vậy, tại sao dường như hắn mới chính là người bị nuôi phế?
Mà trong tám năm qua, Diệp Bạch Tư đã bí mật dành dụm vô số của cải, hiện tại không chỉ ăn no uống đủ mà còn có thể lén lút nuôi tiểu chó săn!
Đoàn Sâm: "..."
Tôi tái mặt rồi được chưa???
Danh sách chương (75)
Chương 1Chương 2Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 7Chương 8Chương 9Chương 10Chương 11Chương 12Chương 13Chương 14Chương 15Chương 16Chương 17Chương 18Chương 19Chương 20Chương 21Chương 22Chương 23Chương 24Chương 25Chương 26Chương 27Chương 28Chương 29Chương 30Chương 31Chương 32Chương 33Chương 34Chương 35Chương 36Chương 37Chương 38Chương 39Chương 40Chương 41Chương 42Chương 43Chương 44Chương 45Chương 46Chương 47Chương 48Chương 49Chương 50