Cái ghế trống - Chương 16.1
Cái ghế trống - Phần II - Chương 16 - Phần 1
Bạn đang đọc truyện Cái ghế trống chương 16.1 tại Truyenvip. Nội dung chương được cập nhật liên tục, giúp bạn theo dõi câu chuyện một cách trọn vẹn và nhanh nhất.
CHƯƠNG
MƯỜI SÁU
Sau lưng Garrett, một vốc đất
bắn vọt lên không trung và gã đập bàn tay vào tai, nơi gã, cũng giống như
Sachs, đã cảm thấy một viên đạn bay vèo qua.
Một tích tắc sau, tiếng nổ của
súng dội khắp khoảng đất trống.
Sachs xoay một vòng. Qua việc
viên đạn đến trước và qua tiếng súng nổ, cô biết phát bắn không phải là từ Lucy
hay Jesse mà từ khoảng cách chừng một trăm thước phía sau lưng họ. Hai đồng
nghiệp của cô cũng đang ngoảnh nhìn đằng sau, súng giơ lên, cố gắng nhận ra kẻ
vừa siết cò.
Khom người lại, Sachs liếc qua
bộ mặt Garrett và cô bắt gặp ánh mắt gã - ánh mắt đầy bối rối và kinh hoàng.
Trong khoảnh khắc, chỉ một khoảnh khắc hết sức ngắn ngủi, gã không phải kẻ giết
người đã đánh vỡ sọ cậu trai trẻ, không phải kẻ cưỡng dâm đã làm Mary Beth
McConnell đổ máu rồi xâm phạm thân thể cô. Gã là một thằng bé đang hoảng sợ,
rên rỉ: “Không, không!”
“Ai thế?” Lucy Kerr hỏi to.
“Culbeau à?” Họ núp vào mấy bụi rậm.
“Núp xuống đi, Amelia,” Jesse
gọi. “Chúng ta không biết kẻ nào đó định bắn ai. Có thể là đồng đảng của
Garrett, nhằm vào chúng ta.”
Tuy nhiên, Sachs không nghĩ
thế. Viên đạn là nhằm và Garrett. Cô xem xét
kỹ lưỡng mấy đỉnh đồi xung quanh, tìm kiếm bóng dáng tay bắn tỉa.
Một phát
súng nữa nổ vang. Phát này còn cách xa mục tiêu hơn cả phát trước.
“Đức mẹ ơi,”
Jesse Corn nói, nuốt xuống một lời báng bổ rõ ràng là không bình thường. “Nhìn
kìa, trên kia kìa - đó là Mason! Và Nathan Groomer. Trên cái gò kia
kìa.”
“Germain à?”
Lucy hỏi giọng lạnh lẽo, nheo mắt nhìn. Cô giận dữ bấm nút truyền trên máy bộ
đàm của mình và hét to: “Mason, anh đang làm cái quái quỷ gì ở đây vậy? Anh có
đó chứ? Anh nghe thấy tôi chứ? Trung tâm. Truyền đi, Trung tâm. Chết tiệt.
Không có sóng.”
Sachs rút
điện thoại di động ra và gọi cho Rhyme. Anh trả lời sau một lát. Cô nghe thấy
giọng anh, vang vọng, qua loa ngoài. “Sachs, em đã…?”
“Bọn em đã
bắt được hắn, Rhyme. Nhưng viên cảnh sát đó, Mason Germain, anh ta ở trên một
quả đồi bên cạnh đấy, nhằm bắn hắn. Bọn em không thể nào liên lạc với anh ta
qua bộ đàm.”
“Không,
không, không, Sachs! Anh ta không thể giết chết hắn được. Anh đã kiểm
tra độ thoái biến của máu trên tờ khăn giấy rồi - cho đến đêm hôm qua thì Mary
Beth vẫn còn sống! Nếu Garrett chết, chúng ta sẽ không bao giờ tìm ra cô gái
đâu.”
Sachs hét
to thông báo điều này cho Lucy, nhưng người nữ cảnh sát vẫn chẳng thể nào gọi được
Mason qua bộ đàm.
Một phát
súng nữa. Một tảng đá vỡ toác, hất bụi vào người họ.
“Dừng lại!” Garrett nức nở.
“Đừng, đừng… Tôi sợ. Bắt hắn dừng lại đi!”
Sachs nói với Rhyme: “Hỏi Bell
xem Mason có điện thoại di động không, bảo Bell gọi cho anh ta, yêu cầu anh ta
ngừng bắn.”
“Được rồi, Sachs…”
Rhyme cúp máy.
Nếu Garrett chết chúng ta sẽ
không bao giờ tìm ra cô gái đâu…
Amelia Sachs đi đến một quyết
định gấp gáp, ném khẩu súng của cô xuống đất, phía sau lưng mình, rồi bước lên
phía trước, đối diện với Garrett, cách gã chừng nửa bước, chắn giữa họng súng
của Mason và gã trai. Cô nghĩ: Trong lúc ta thực hiện hành động này, Mason có
thể đã siết cò và viên đạn, đi nhanh hơn tiếng súng nổ, có thể sẽ găm trúng vào
lưng ta.
Cô nín thở. Hình dung rằng cô
có thể cảm thấy được viên đạn xuyên thấu mình.
Một lát trôi qua. Không có phát
súng nào cả.
“Garrett, cậu phải bỏ con dao
xuống.”
“Các người đã cố giết tôi! Các
người đã lừa tôi!”
Sachs tự hỏi liệu Garrett có
đâm cho cô một nhát không - trong cơn giận dữ hay hoảng sợ. “Không. Chúng tôi
không liên quan gì đến việc này. Nhìn đây, tôi đang đứng trước cậu. Tôi đang
bảo vệ cậu. Anh ta sẽ không bắn nữa đâu.”
Garrett thận trọng săm soi mặt
Sachs bằng cặp mắt giật giật.
Cô tự hỏi liệu Mason có đang
đợi cô dịch sang bên chỉ vừa vặn đủ để anh ta đặt kính ngắm vào Garrett không.
Anh ta hiển nhiên là một tay súng tồi và cô tưởng tượng thấy viên đạn làm xương
sống cô vỡ toác.
A, Rhyme ơi, Sachs nghĩ, anh
đến đây phẫu thuật để cố gắng được giống như em hơn, nhưng có thể chính ngày hôm
nay em sẽ trở nên giống như anh hơn ấy chứ…
Jesse Corn đang guồng chân chạy
bạt qua các bụi rậm lên đỉnh đồi, khoát khoát hai cánh tay và gọi: “Mason,
ngừng bắn đi! Ngừng bắn!”
Garrett tiếp tục thận trọng
nhìn Sachs. Rồi gã quẳng con dao sang bên và bắt đầu mê mải búng móng tay tanh
tách.
Trong lúc Lucy chạy tới còng
tay Garrett, Sachs quay về phía quả đồi nơi Mason đã kê súng bắn. Cô trông thấy
anh ta đang đứng, nói chuyện điện thoại. Anh ta nhìn thẳng xuống cô, có vẻ vậy,
rồi nhét điện thoại vào túi quần, bắt đầu đi xuống đồi.
“Anh đã nghĩ cái quái quỷ gì
thế hả?” Sachs nổi xung lên hỏi Mason. Cô đi thẳng tới trước anh ta. Họ đứng
cách nhau không đầy nửa bước và cô cao hơn anh ta chừng một inch.
“Để bảo vệ mông cô đấy, thưa cô,”
Mason đáp một cách ác nghiệt. “Cô không tình cờ trông thấy hắn có vũ khí à?”
“Mason,” Jesse Corn nỗ lực xoa
dịu tình hình. “Cô ấy đã cố gắng làm cho hắn bình tĩnh mà. Cô ấy đã bảo được
hắn vứt vũ khí đi.”
Nhưng Amelia Sachs không cần
bất cứ ai phải tỏ ra che chở. Cô nói: “Tôi thực hiện công việc bắt giữ tội phạm
nhiều năm nay rồi. Hắn chẳng định tấn công tôi. Mối đe dọa duy nhất là từ anh.
Anh đã có thể bắn trúng một trong hai người chúng tôi.”
“Ồ, vớ vẩn.” Mason vươn đến sát
Sachs và cô ngửi được mùi xạ hương của nước thơm sau khi cạo râu anh ta xức cứ
như tưới đẫm lên mình.
Cô tránh khỏi đám mây mùi, nói:
“Và nếu anh giết Garrett, Mary Beth có lẽ sẽ chết đói hoặc chết ngạt.”
“Cô ta
chết rồi,” Mason quát. “Cô gái ấy đang nằm trong một cái mồ ở đâu đó và chúng
ta sẽ chả bao giờ tìm thấy xác cô ta được đâu.”
“Lincoln
đã có báo cáo xét nghiệm máu của cô ấy,” Sachs đáp trả. “Cho đến đêm hôm qua cô
ấy vẫn còn sống.”
Thông tin
này khiến Mason im lặng một lát. Rồi anh ta lầm bầm: “Đêm hôm qua đâu phải là
bây giờ.”
“Thôi nào,
Mason,” Jesse nói. “Vấn đề đã được giải quyết.”
Nhưng Mason chưa trấn tĩnh lại.
Anh ta vung hai cánh tay lên vỗ đùi đen đét. Anh ta nhìn thẳng vào Sachs: “Tôi
cóc biết chúng tôi cần cô xuống đây làm cái mẹ gì.”
“Mason,” Lucy Kerr xen vào.
“Chấm dứt được rồi đấy. Không nhờ có ông Rhyme và Amelia ở đây thì chúng ta đã
không tìm thấy Lydia. Chúng ta phải cảm ơn họ. Cho qua việc này đi.”
“Cô ta mới
là kẻ không cho qua.”
“Khi người
nào đấy nhắm súng vào tôi người ấy nên có lý do thật xác đáng,” Sachs nói giọng
đều đều. “Và hoàn toàn không có lý do gì để anh bắn gã trai đó vì anh không
thể tự mình xét xử hắn được.”
“Tôi làm
công việc của tôi như thế nào không mượn cô bàn luận. Tôi…”
“Được rồi,
chúng ta chấm dứt việc này ở đây,” Lucy nói. “Và hãy quay lại văn phòng. Chúng
ta vẫn sẽ giải quyết vụ án theo giả định rằng Mary Beth chưa chết
và chúng ta phải tìm ra cô ấy.”
“Này,”
Jesse Corn gọi. “Có cái cánh quạt tới.”
Một chiếc
trực thăng từ trung tâm y khoa đỗ xuống khoảng đất trống gần cối xay, các nhân
viên y tế cáng Lydia ra, cô bị say nắng nhẹ, còn mắt cá chân thì trật khớp
nghiêm trọng. Thoạt đầu, cô gái ở trong tình trạng cuồng loạn - Garrett đã cầm
con dao bước tới chỗ cô và mặc dù hóa ra gã sử dụng nó chỉ để cắt băng dính
nhựa dán miệng cô lại, cô vẫn run như cầy sấy. Cô cố gắng trấn tĩnh đủ để nói
với mọi người rằng Mary Beth không ở gần cối xay - Garrett đã giấu cô gái đâu
đó gần biển, khu Bờ Ngoài. Cô không biết chính xác địa điểm. Lucy và Mason cố
gắng bắt Garrett nói - nhưng gã cứ câm lặng, hai bàn tay bị còng đằng sau lưng,
đăm đăm nhìn xuống đất vẻ ủ rũ.
Lucy bảo
Mason: “Anh, Nathan và Jesse đi bộ đưa Garrett sang đường Easedale. Tôi sẽ đề
nghị Jim cho một chiếc xe đến đấy. Chỗ lạch Possum phân nhánh. Amelia muốn khám
xét cối xay. Tôi sẽ hỗ trợ cô ấy. Chừng nửa tiếng nữa cũng cho một chiếc xe đến
Easedale đón chúng tôi.”
Nếu Mason
muốn đọ mắt thì Sachs rất vui lòng. Nhưng anh ta đã chuyển sự chú ý sang
Garrett, nhìn gã trai đang sợ sệt từ đầu tới chân như viên lính gác quan sát
một kẻ tử tù. Mason hất đầu bảo Nathan: “Đi thôi. Còng khóa chặt chẽ rồi chứ,
Jesse?”
“Chặt chẽ
rồi, tất nhiên,” Jesse nói.
Sachs mừng
vì có Jesse đi cùng để Mason phải xử sự cho đúng mực. Cô từng nghe những câu
chuyện về tù nhân “trốn chạy” bị cảnh sát áp giải đánh. Đôi khi, rốt cuộc là họ
thiệt mạng.
Mason thô
bạo tóm cánh tay Garrett, kéo gã đi. Gã trai hướng ánh mắt tuyệt vọng sang
Sachs. Rồi Mason dẫn gã đi xuôi theo lối mòn.
Sachs bảo
Jesse Corn: “Hãy để mắt tới Mason. Các anh có lẽ sẽ cần đến sự hợp tác của
Garrett để tìm ra Mary Beth. Và nếu hắn quá sợ hãi hay tức giận, đừng mong hắn
khai điều gì.”
“Tôi xin
đảm bảo việc này, Amelia.” Một cái nhìn dành cho cô. “Thật là dũng cảm, việc
chị đã làm ấy. Bước tới trước hắn. Phải tôi thì tôi không dám đâu.”
“Chà,”
Sachs đáp, chẳng có tâm trạng tiếp nhận thêm bất cứ sự hâm mộ nào. “Đôi khi,
người ta cứ hành động mà không suy nghĩ gì.”
Jesse hồ
hởi gật đầu y như thể muốn cộng cả cái gật đầu ấy vào lời nói. “Ồ, này, tôi đã
định hỏi - chị có biệt hiệu không?”
“Không
hẳn.”
“Tốt. Tôi
thích chỉ là ‘Amelia”’ thôi.”
Trong một
khoảnh khắc tức cười, cô nghĩ Jesse đã định hôn cô để chúc mừng cuộc bắt giữ. Rồi anh
ta xuất phát, đuổi theo Mason, Nathan và Garrett.
Người anh em, Amelia Sachs đang
trong tâm trạng bực bội vừa nhìn Jesse quay lại vui vẻ vẫy tay với cô vừa nghĩ
thầm, các cảnh sát ở đây, một thì muốn bắn chết tôi, một thì rắp ranh đặt chỗ
tại nhà thờ và khách sạn.
Sachs thận trọng đi theo đường
bàn cờ bên trong cối xay - tập trung vào căn phòng Garrett đã giữ Lydia. Đi tới
đi lui, từng bước một.
Cô biết ở đây sẽ có vài manh
mối về nơi Mary Beth McConnell đang bị giam giữ. Nhưng đôi khi mối liên hệ giữa
đối tượng và địa điểm mong manh tới nỗi ở mức độ mắt thường không trông thấy
được và Sachs rà soát khắp căn phòng, chẳng phát hiện ra chứng cứ gì hữu ích cả
- chỉ có đất, những mẩu kim loại, những mẩu gỗ cháy - dấu vết của các bức tường
bị sập xuống trong vụ hỏa hoạn, thức ăn, nước, các giấy gói kẹo bánh và băng
dính nhựa mà Garrett mang đến (tất cả đều không có nhãn cửa hiệu). Cô phát hiện
ra tấm bản đồ Ed Schaeffer tội nghiệp đã xem. Nó chỉ đường Garrett đi tới cối
xay nhưng sau đó thì không có cái đích nào được đánh dấu.
Tuy nhiên Sachs vẫn rà soát lại
lần thứ hai. Rồi một lần nữa. Phần vì nhớ lời dạy của Rhyme, phần vì đây cũng
chính là bản tính của cô. (Và phần vì, cô tự hỏi, một chiến thuật trì hoãn
chăng? Làm cho cuộc hẹn của Rhyme với Tiến sĩ Weaver càng chậm càng tốt?)
Giọng Lucy gọi to: “Tôi tìm
thấy cái này.”
Sachs đã đề nghị người nữ đồng
nghiệp lục soát buồng nghiền bột. Theo như Lydia kể, thì đó là nơi cô cố gắng
trốn chạy khỏi Garrett, và Sachs lập luận rằng nếu đã có vật lộn thì có thể đã
có vật gì đó rơi ra từ túi quần túi áo của Garrett. Cô đã cho Lucy một bài
giảng cấp tốc về phương pháp đi theo đường bàn cờ những thứ phải tìm kiếm, cách
thu nhặt vật chứng.
“Xem đây,” Lucy nồng nhiệt nói,
bê cái hộp các tông tới chỗ Sachs. “Phát hiện ra những thứ này giấu đằng sau
thớt cối.”
Bên trong cái hộp là một đôi
giày cũ, một áo khoác ngắn không thấm nước, một la bàn và một bản đồ bờ biển
Bắc Carolina. Sachs cũng để ý thấy vết cát trắng bên trong đôi giày và ở nếp
gấp tấm bản đồ.
Lucy định mở tấm bản đồ ra.
“Đừng,” Sachs nói. “Có thể sẽ
có dấu vết gì đó bên trong. Để đến khi chúng ta quay lại chỗ Lincoln đã.”
“Nhưng biết đâu hắn đã đánh dấu
nơi giam giữ cô gái.”
“Có thể. Dù sao thì chỗ đánh
dấu vẫn còn đó khi chúng ta quay lại la-bô. Bây giờ mà chúng ta bị mất dấu vết,
chúng ta sẽ bị mất vĩnh viễn luôn.” Rồi Sachs nói: “Chị tiếp tục lục soát bên
trong nhé. Tôi muốn kiểm tra cái lối mòn mà hắn đang đi thì bị chúng ta chặn
lại. Nó dẫn về phía con suối. Có thể hắn giấu thuyền đằng ấy. Có thể sẽ có một
tấm bản đồ nữa hoặc vật nào đấy khác chăng.”
Sachs rời khỏi cối xay và vội
vã bước về phía con suối. Khi đi ngang qua quả đồi nơi Mason đã bắn xuống, cô
rẽ ngoặt và phát hiện ra hai gã đàn ông đang nhìn cô chằm chằm. Hai gã cầm hai
khẩu súng trường.
Ôi, không. Không phải là họ
chứ.
“Chà,” Rich Culbeau nói, gạt
một con ruồi đậu trên cái trán sạm nắng. Gã hất đầu và đuôi tóc tết dày bóng
loáng đung đưa như đuôi ngựa.
“Cảm ơn rất nhiều, thưa cô,” gã
kia cất giọng thoáng vẻ châm chọc.
Sachs nhớ ra tên gã: Harris
Tomel - cái gã trông giống một doanh nhân miền Nam cũng như Culbeau trông giống
một tay tổ lái.
“Không có phần thưởng cho chúng
tôi,” Tomel tiếp tục. “Mất một ngày trời dãi nắng.”
Culbeau nói: “Thằng nhãi nói
với cô Mary Beth ở đâu chưa?”
“Việc ấy các anh phải hỏi Cảnh
sát trưởng Bell,” Sachs trả lời.
“Chúng tôi cứ tưởng hắn đã
nói.”
Rồi Sachs băn khoăn tự hỏi: Làm
sao hai gã này phát hiện ra cái cối xay? Có thể hai gã đã bám theo đội tìm
kiếm, nhưng cũng có thể hai gã đã có thông tin - có thể từ Mason Germain, với
hy vọng có được sự ủng hộ nhỏ nhoi cho chiến dịch bắn tỉa vô kỷ luật.
“Tôi đã đoán đúng,” Culbeau
tiếp tục.
“Cái gì?” Sachs hỏi.
“Sue McConnell đã tăng phần
thưởng lên hai nghìn,” gã nhún vai.
Tomel nói thêm: “Miếng ăn đến
miệng rồi còn để rơi mất.”
“Xin lỗi các anh, tôi có việc
phải làm.” Sachs bắt đầu đi qua hai gã, nghĩ bụng: Còn gã thứ ba của cái nhóm
này đâu? Gã gầy giơ xương…
Một âm thanh lướt nhanh phía
sau Sachs và cô cảm thấy khẩu súng lục được rút ra khỏi bao. Cô xoay lại, khom
người trong lúc khẩu súng mất hút vào bàn tay của gã Sean O’Sarian đầy tàn
nhang, gầy nhẳng. Gã nhún nhảy lùi ra xa cô, nhăn nhở cười.
Culbeau lắc đầu: “Sean, thôi
nào.”
Sachs chìa bàn tay ra: “Cho tôi
xin lại.”
“Nghía tí thôi mà. Đẹp đấy.
Harris đây sưu tầm súng. Khẩu này đẹp đấy, phải không, Harris?”
Tomel chẳng nói gì, chỉ thở dài
và lau mồ hôi trên trán.
“Anh đang tự chuốc lấy phiền
phức đấy.”
Culbeau bảo: “Trả cho cô ta đi,
Sean. Không phải trò nghịch ngợm của mày đâu.”
Gã giả vờ đưa cho Sachs, chìa
báng súng ra trước, rồi nhăn nhở cười và rụt tay lại. “Này, cưng, chính xác thì
cô em từ đâu đến? New York hả, anh nghe nói thế. Ở đó ra sao nhỉ? Một nơi hoang
dã, anh cuộc là thế.”
“Đừng lãng phí thời gian với
cái khẩu súng chết tiệt ấy nữa,” Culbeau lầm bầm. “Chúng ta bị tuột mất khoản
tiền kia rồi. Hãy chấp nhận điều đó và quay lại thị trấn đi.”
“Trả vũ khí cho tôi,” Sachs lẩm
bẩm.
Nhưng O’Sarian đang nhún nhẩy
bước vòng quanh, nhăm súng lên các vòm cây y như thể một thằng nhóc mười tuổi
chơi trò công an bắt kẻ cướp vậy. “Pằng, pằng…”
“Được rồi, bỏ qua chuyện này
đi.” Sachs nhún vai. “Dù sao thì nó cũng chẳng phải của tôi. Khi nào anh chơi
xong cứ việc đem trả cho văn phòng cảnh sát trưởng.” Cô quay người bước qua
O’Sarian.
“Này,” gã nói, cau mày thất
vọng vì Sachs bỏ dở trò chơi. “Cô không…”
Sachs né sang bên phải
O’Sarian, chúi xuống và nhanh chóng đứng thẳng dậy đằng sau gã, vòng cánh tay
khóa lấy cổ gã. Chỉ nửa giây, con dao bấm đã được rút khỏi túi quần cô, lưỡi
dao mở ra và mũi dao đập đập vào những cái nốt đỏ phía dưới cằm gã.
“Ôi, lạy Chúa, cô đang làm cái
quái quỷ gì thế?” O’Sarian thốt lên, rồi nhận ra rằng khi nói cổ họng gã bị ấn
thêm vào mũi dao. Gã câm miệng.
“Được rồi, được rồi.” Culbeau
giơ hai tay lên. “Chúng ta đừng…”
“Hãy thả vũ khí xuống đất,”
Sachs nói. “Tất cả các anh.”
“Tôi chẳng làm gì cả,” Culbeau
phản đối.
“Thưa cô, cô nghe này,” Tomel
nói, cố gắng lấy giọng biết điều. “Chúng tôi không định gây rắc rối. Ông bạn
chúng tôi đây…”
Mũi dao chọc vào cái cằm lởm
chởm râu của O’Sarian.
“Á á, làm đi, làm đi!” O’Sarian
tuyệt vọng nói, hai hàm răng nghiến lại. “Vứt mấy khẩu súng chết giẫm xuống.”
Culbeau thả khẩu súng trường
của gã xuống đất. Tomel cũng vậy.
3,307 từ
Xem đầy đủ truyện Cái ghế trống
Danh sách chương
20 chương đầu — xem toàn bộ trên trang truyện.
Truyện cùng thể loại
Truyện được đọc nhiều
Đang raThanh Phong
Đọc Đệ Nhất Kiếm Thần full online, cập nhật nhanh nhất với cốt truyện đặc sắc và nhiều tình tiết bất ngờ.
Đang raOa Ngưu Cuồng Bôn
Đọc Phong Thần Châu full online, cập nhật nhanh nhất với cốt truyện đặc sắc và nhiều tình tiết bất ngờ.
Đang raN-H
Khám phá Chàng Rể Quyền Thế với nội dung cuốn hút, phù hợp với những ai yêu thích truyện dài kỳ.
Đang raTiểu Tinh
Thần Y Trở Lại là một trong những bộ truyện được nhiều người đọc quan tâm hiện nay.
Đang raĐỗ Liễu Liễu
Xuyên Nhanh: Nữ Phối, Bình Tĩnh Một Chút là bộ truyện hấp dẫn với nội dung lôi cuốn, thu hút người đọc từ những chương đầu tiên.
Đang raSs Tần
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ là một trong những bộ truyện được nhiều người đọc quan tâm hiện nay.
