
Cả Kinh Thành Đang Bắt Hai Ta Thành Hôn
Tác giả: Khởi Dược
📚 151 chương👁 41 lượt xem⭐ 8.7/10Full
Đọc từ đầuGiới thiệu
Tên khác: CẢ KINH THÀNH ĐỀU BẮT HAI TA THÀNH HÔN
Thể loại: Ngọt sủng, Cưới trước yêu sau, Duyên trời tác hợp, Sảng văn, Ngọt văn, Hào môn, 1v1, HE
Văn án:
Bùi An là một quý công tử hào hoa, không chỉ có gia thế tốt đẹp, là thế tử của phủ Quốc Công, mà còn có vẻ ngoài xuất sắc, anh tuấn tiêu sắi, là phu quân trong mộng của rất nhiều quý nữ.
Mọi người ở Lâm An thường hay đàm luận, để sánh với tướng mạo của Bùi An, chắc chỉ có Tam cô nương Vương Vân của Vương gia, một mỹ nhân hiếm có.
Một ngày nọ, cả hai vô tình gặp nhau ở trà lâu, Vương Vân bất cẩn vấp ngã, được Bùi An đỡ lấy.
Chỉ trong thời gian ngắn, tin đồn đã lan đi khắp nơi.
“Bùi thế tử và Vân cô nương gặp mặt riêng tư ở trà lâu.”
“Còn ôm nhau.”
“Có gì mà lạ, hôm kia ta còn thấy bà mối đi qua cả hai nhà…”
Tin đồn lan càng lúc càng rộng, trúc mã ngày xưa của Vương Vân đã trả lại vật đính ước cho nàng: “Vương cô nương đẹp nghiêng sắc nghiêng thành, kẻ họ Hình đây không xứng với nàng.”
Thanh mai môn đăng hộ đối của Bùi An cũng tìm đến nhà, khóc lóc ỉ ôi, nói: “Phụ mẫu hai bên đã đồng ý, khi khác sẽ chọn ngày bàn chuyện cưới xin, nhưng nay cuộc hôn nhân này không cách nào thành được.”
Bùi An: “…”
Thậm chí bà mối còn không mời mà tới.
Cả hai sầu muộn vô cùng, buộc phải hẹn nhau ra ngoài để thương lượng đối sách.
Bùi An nói trước: “Thiên hạ đang đồn hai ta ở bên nhau.”
Vương Vân gật đầu: “Ta cũng đã nghe chuyện này.”
Bùi An lịch thiệp hỏi: “Vân cô nương có cách nào hay không?”
Bất đắc dĩ, Vương Vân phải nói: “Nếu không thì cứ thế đi?” Nàng mệt mỏi lắm rồi.
Bùi An: “Thành giao, ngày mai ta đến cầu hôn.”
Thể loại: Ngọt sủng, Cưới trước yêu sau, Duyên trời tác hợp, Sảng văn, Ngọt văn, Hào môn, 1v1, HE
Văn án:
Bùi An là một quý công tử hào hoa, không chỉ có gia thế tốt đẹp, là thế tử của phủ Quốc Công, mà còn có vẻ ngoài xuất sắc, anh tuấn tiêu sắi, là phu quân trong mộng của rất nhiều quý nữ.
Mọi người ở Lâm An thường hay đàm luận, để sánh với tướng mạo của Bùi An, chắc chỉ có Tam cô nương Vương Vân của Vương gia, một mỹ nhân hiếm có.
Một ngày nọ, cả hai vô tình gặp nhau ở trà lâu, Vương Vân bất cẩn vấp ngã, được Bùi An đỡ lấy.
Chỉ trong thời gian ngắn, tin đồn đã lan đi khắp nơi.
“Bùi thế tử và Vân cô nương gặp mặt riêng tư ở trà lâu.”
“Còn ôm nhau.”
“Có gì mà lạ, hôm kia ta còn thấy bà mối đi qua cả hai nhà…”
Tin đồn lan càng lúc càng rộng, trúc mã ngày xưa của Vương Vân đã trả lại vật đính ước cho nàng: “Vương cô nương đẹp nghiêng sắc nghiêng thành, kẻ họ Hình đây không xứng với nàng.”
Thanh mai môn đăng hộ đối của Bùi An cũng tìm đến nhà, khóc lóc ỉ ôi, nói: “Phụ mẫu hai bên đã đồng ý, khi khác sẽ chọn ngày bàn chuyện cưới xin, nhưng nay cuộc hôn nhân này không cách nào thành được.”
Bùi An: “…”
Thậm chí bà mối còn không mời mà tới.
Cả hai sầu muộn vô cùng, buộc phải hẹn nhau ra ngoài để thương lượng đối sách.
Bùi An nói trước: “Thiên hạ đang đồn hai ta ở bên nhau.”
Vương Vân gật đầu: “Ta cũng đã nghe chuyện này.”
Bùi An lịch thiệp hỏi: “Vân cô nương có cách nào hay không?”
Bất đắc dĩ, Vương Vân phải nói: “Nếu không thì cứ thế đi?” Nàng mệt mỏi lắm rồi.
Bùi An: “Thành giao, ngày mai ta đến cầu hôn.”
Danh sách chương (151)
Chương 101Chương 102Chương 103Chương 104Chương 105Chương 106Chương 107Chương 108Chương 109Chương 110Chương 111Chương 112Chương 113Chương 114Chương 115Chương 116Chương 117Chương 118Chương 119Chương 120Chương 121Chương 122Chương 123Chương 124Chương 125Chương 126Chương 127Chương 128Chương 129Chương 130Chương 131Chương 132Chương 133Chương 134Chương 135Chương 136Chương 137Chương 138Chương 139Chương 140Chương 141Chương 142Chương 143Chương 144Chương 145Chương 146Chương 147Chương 148Chương 149Chương 150