TruyenVip
Bí Thư Trùng Sinh

Bí Thư Trùng Sinh

Tác giả: Bảo Thạch Tiêu

📚 2,771 chương👁 532 lượt xem7.6/10Full
Đọc từ đầu

Giới thiệu

Vương Tử Quân là con cả trong một gia tộc đang đi xuống, sau khi tốt nghiệp và nhận chức bí thư đảng ủy khối trong trường được hai năm, hắn được điều xuống xã Tây Hà Tử làm bí thư xã. Một bí thư trẻ tuổi, không kinh nghiệm, không tâm tính tất nhiên sẽ biến thành một vị cán bộ lãnh đạo bù nhìn, không thể nào đấu lại cán bộ địa phương, không khỏi bị người ta cho ăn bùn. Chỉ một tên đồn trưởng công an xã giở trò chụp mũ cũng làm cho tin đồn tung ra đầy trời, thế là đời làm quan gặp đầy trắc trở. Hắn không nghe lời khuyên của gia tộc, từ quan đi đến một vùng hẻo lánh làm giáo viên.

Hai mươi năm sau Vương Tử Quân vì chuyện con cái học xong không có công tác mà đến tìm đứa em trai, bây giờ đang là phó chủ tịch thành phố, hắn sẽ bị em trai hắt hủi, không coi ra gì. Vương Tử Quân vì buồn bực mà đi uống rượu, kết quả xảy ra tai nạn xe hơi, hắn trọng sinh về đúng thời điểm cách đó hai mươi năm, lúc mà tên đồn trưởng chuẩn bị chụp mũ hắn tội danh quan hệ bất chính với nhân viên cấp dưới.

Hai mươi năm sau Vương Tử Quân vẫn luôn nằm mơ đến tình huống năm xưa, lúc này hắn trọng sinh, tất nhiên sẽ không để cho chuyện cũ xảy ra. Vương Tử Quân muốn đứng vững bàn chân ở xã Tây Hà Tử, muốn trả lại những gì mà năm xưa mình đã từng phải nhận, thế nhưng mọi chuyện cũng không dễ dàng. Một Vương Tử Quân với tâm tính trầm ổn, với hai mươi năm sóng gió cuộc đời sẽ phát triển trên đường quan trường như thế nào sau khi trọng sinh?

Bí Thư Trùng Sinh là một bộ truyện có thứ hạng khá cao ở qidian và có lượng người xem rất lớn. Là một bộ truyện được đánh giá cao. Mời các bạn cùng đón đọc!

Danh sách chương (2,771)

Chương 101: Luyện thành bại hoại như thế nào?Chương 102: Địa bàn của ta thì ta làm chủChương 103: Mềm sợ cứng, cứng sợ không muốn sốngChương 104: Đề bạtChương 105: Cách mạng không phải mời khách ăn cơm, mời khách ăn cơm chỉ là công tác cách mạngChương 106: Rượu giao bôi gây họaChương 107: Đầy trời ngũ sắcChương 108: Ai cũng có thể thắngChương 109: Tạo thếChương 110: Gặt háiChương 111: Nhiều bạn thì nhiều đường để điChương 112: Người trong giang hồ sao có thể không bị chém vài đao?Chương 113: Ngẩng đầu nhìn đường vùi đầu kéo xeChương 114: Dù sao cũng còn muốn tiếp tục phát triểnChương 115: Không sợ bị người lợi dụng, chỉ sợ vô dụngChương 116: Trồng cây ngô đồng làm phượng hoàng kéo đếnChương 117: Dòng suy nghĩ quyết định hướng điChương 118: Treo đầu dê bán thịt chóChương 119: Hứa hẹn chỉ là ngân phiếu khốngChương 120: Đi đường của người khác, ép người khác không còn đường để điChương 121: Trò phân hóaChương 122: Kịch hay bắt đầuChương 123: Một bài ca lạc nhịpChương 124: Chơi đến khi anh tim đập chân runChương 125: Tôi đến làm nhân vật chínhChương 126: Một mũi tên trúng hai chimChương 127: Không ôm hết côngChương 128: Chờ anh về nhàChương 129: Duyên tới là anhChương 130: Đàn ông không xấu phụ nữ không yêuChương 131: Bữa tiệc sinh nhật của thư ký trưởng Vương (1)Chương 132: Bữa tiệc sinh nhật của thư ký trưởng Vương (2)Chương 133: Chặn xe khiêu khíchChương 134: Từ trong quần chúng đi vào trong quần chúngChương 135: Con rồng cũng phải cúi xuống cho taChương 136: Anh làm việc thì tôi yên tâmChương 137: Làm quan không tác chủ cho dân thì không bằng về nhà bán khoai langChương 138: Dù có mất chức cũng không chịu xử lýChương 139: Ngõ vắng lặngChương 140: Chó không thể không sủa, mèo không thể không ăn vụngChương 141: Dân tâm ổn thì thiên hạ hưngChương 142: Anh chỉ liều mạng vì emChương 143: Liều mạng chaChương 144: Là ai?Chương 145: Yêu giang sơn và cũng thích người đẹpChương 146: Hai tay nắm, hai tay đều phải cứngChương 147: Cương vị ghẻ lạnhChương 148: Rồng sinh rồng phượng sinh phượng, con chuột đào hangChương 149: Tôi dùng danh nghĩa của thần để cảnh cáo anh: Phàm nhân chớ quấy rầyChương 150: Xuân phong đắc ý: Phàm nhân chớ quấy rầy