Bảy năm sau
Bảy năm sau - Phần 01 Chương 19-20
1024x768
Normal
0
false
false
false
EN-US
X-NONE
X-NONE
19
Brooklyn.
Quay về căn hộ đã bị phá
tan hoang. Nikki và Sebastian vào bếp, ngồi xuống sau quầy bar bằng gỗ nơi đặt
chiếc máy vi tính. Nikki khởi động máy tính rồi mở hộp thư điện tử để tải lại
clip. Sau nỗi sợ hại khi xem qua vài lượt ban đầu là những câu tra vấn và tìm
kiếm dấu vết để cố gắng giải mã đoạn clip. Nhưng thao tác này quả không đơn
giản trên màn hình bé xíu của chiếc điện thoại.
Nikki chuyển đoạn clip
sang một phần mềm chuyên dùng để xử lý các đoạn phim kỹ thuật số.
- Cô học làm mấy trò này
từ đâu vậy? Sebastian hỏi, vẻ ngạc nhiên khi thấy cô thành thạo tin học đến
thế.
- Tôi diễn kịch nghiệp
dư cùng một nhóm ở Williamsburg, cô giải thích. Tôi thường quay một số phân
cảnh để lồng vào các vở kịch.
Sebastian gật đầu. Anh
có biết đến xu hướng mới này và chưa từng tin tưởng vào việc áp dụng điện ảnh
lên sân khấu kịch, nhưng đây không phải là lúc bắt đầu một cuộc tranh luận.
Nikki mở clip ở chế độ
toàn màn hình. Khi chuyển sang màn hình mười bảy inch, hình ảnh bị vỡ hết.Cô
chỉnh lai kích cỡ cho đến mức có được chất lượng tạm ổn. Không có tiếng, hình
ảnh thì lỗi, chỉ có màu xanh nhạt và bị sọc hình ảnh theo chiều ngang. Rõ ràng
đoạn clip này được cắt ra từ một camera giám sát.
Họ xem them một lần nữa
đoạn phim ở tốc độ bình thường. Đoạn phim kéo dài chưa đến bốn mươi giây, nhưng
độ ngắn của bộ phim không khiến cảnh tượng bớt đau lòng. Camera được cố định,
đặt trên cao để giám sát đường tàu ở một ga tàu điện ngầm hoặc một nhà ga ngoại
ô. Đoạn phim bắt đầu bằng cảnh một đoàn tàu tiến vào ga. Các cánh cửa tự động
vừa hé mở, một cậu thiếu niên - Jeremy - bèn lách ra khỏi toa tàu để chạy trốn
trên bến. Có thể nhìn thấy thằng bé xô đẩy hòng thoát khỏi đám đông rồi nó bị
hai người đàn ông truy đuổi. Cuộc rượt đuổi chỉ kéo dài khoảng ba chục mét rồi
kết thúc ở cầu thang bộ bằng một cú dộng mạnh nạn nhân xuống sàn. Trong mấy
giây cuối cùng, có thể nhận ra một trong mấy gã đầu gấu, khuôn mặt bị biến dạng
bởi nụ cười đáng lo ngại, còn kịp quay đầu lại nhìn thẳng vào máy quay.
Rồi màn nhìn trở nên
trắng xóa và đoạn phim đột ngột tắt ngấm.
Một nỗi hoang mang khiến
ruột gan Nikki như đông cứng lại, nhưng cô cố gắng gạt bỏ cảm xúc, điều
kiện tiên quyết để có cơ may cho đoạn phim lên tiếng.
- Anh nghĩ đấy là ở
đâu? cô hỏi.
Sebastian gãi đầu.
- Tôi không biết. Đó
có thể là bất kỳ nơi nào.
- Được rồi, tôi sẽ
cho đoạn phim quay lại thật chậm và nếu cần ta sẽ cho dừng từng cảnh
một để thu nhập được tối đa các dấu hiệu.
Anh gật đầu rồi tập
trung hết sức.
Khi Nikki vừa bật lại
đoạn phim thì Sebastian chỉ ngón trỏ vào màn hình. Có một chỉ dẫn
ngày tháng ở bên phải của phía dưới hình ảnh.
- Ngày 13 tháng Mười,
anh vừa nheo mắt vừa đọc.
- Là hôm qua...
Cảnh đầu tiên cho
thấy đoàn tàu điện ngầm dừng lại ở bến. Cố ấn vào nút “Dừng” để
dừng hình và quan sát toa tàu chăm chú hơn.
- Cô zoom lên được
không?
Cô làm theo. Có vẻ
đó là một mẫu tàu khá cũ với các toa sơn trắng và xanh ngọc thạch
được gắn thêm những tay nắm cửa mạ crôm.
- Có một logo, kia
kìa! Phía dưới toa tàu.
Dùng phần mềm
trackpad, cô cắt riêng phần hình này rồi đặt tiêu điểm vào đó. Biểu
tượng khá mờ, nhưng có thể dễ dàng nhận ra đó là một khuôn mặt cách
điệu nhìn lên trời.
- Cái này có khiến
cô nghĩ đến điều gì không? Anh hỏi.
Cô lắc đầu rồi thay
đổi ý kiến:
- Suy cho cùng, tôi
không nghĩ...
Cô bật lại đoạn phim.
Các cánh cửa mở ra ngay trước mặt một cậu thiếu niên mặc chiếc áo
bu dông Teddy bằng len đáp da.
Nikki lại một lần
nữa dừng hình rồi phóng to. Cậu thiếu niên cúi gằm, khuôn mặt bị
chiếc mũ bóng chày hiệu Mets che kín.
- Thậm chí chúng ta
còn chưa chắc chắn đó chính là Jeremy, anh nhận xét.
Cô gạt ngay lời bác
bỏ:
- Tôi thì chắc chắn.
Chính là dáng dấp của thằng bé, mũ của nó, quần áo của nó.
Vẻ ngờ vực, Sebastian
ghé sát vào màn hình. Cậu thiếu niên mắc chiếc quần jean slim, áo
phông, đi giày Converse. Như bất cứ thiếu niên nào trên thế giới...
- Anh cứ tin vào bản
năng người mẹ của tôi đi, Nikki nhấn mạnh.
Để đưa ra bằng chứng
cho điều cô vừa khẳng định, Nikki cắt hình ảnh khỏi đoạn phim rồi
phóng to phần giữa áo phông của cậu nhóc. Cô lọc hình phóng to đến
mức tốt nhất có thể. Dòng chữ THE SHOOTERS màu đỏ nền đen in nổi
trên chiếc áo phông dần xuất hiện trên màn hình.
- Nhóm nhạc rock thần
tượng của Jeremy! Sebastian reo lên.
Nikki lặng thinh gật
đầu xác nhận rồi tiếp tục xem.
Trong lúc lộn xộn và
bối rối, Jeremy lao ra khỏi toa tàu, xô đẩy đám đông để chạy trốn đám
người truy đuổi. Cuối cùng, hai gã đàn ông xuất hiện trong tầm quan
sát của camera. Chắc chắn bọn chúng vừa đi ra từ toa kế tiếp, nhưng
chỉ có thể nhìn thấy lưng chúng.
Bốn con mắt dán chặt
vào màn hình, hai người tua lại cảnh này nhiều lần, nhưng do đám
người đông đúc và khoảng cách xa, hình ảnh không được nét cho lắm.
Rồi cảnh tượng thử
thách lòng người nhất cũng đến: ấy là khi con trai họ bị dộng thô
bạo xuống sán, ở cuối bến, ngay trước khi chạy tới cầu thang dẫn ra
ngoài. Năm giây cuối cùng là những giây phút đáng chú ý nhất: sau khi
đã khống chế được Jeremy, một trong hai gã đầu gấu quay mặt lại, dõi
mắt tìm camera an ninh để gửi tới nó một nụ cười chế giễu.
- Tên khốn khiếp này
biết hắn bị ghi hình! Sebastian tức giận. Hắn coi thường chúng ta!
Nikki tách riêng khuôn
mặt ấy ra và làm đủ mọi thao tác để hình ảnh rõ nét hơn. Bộ dạng
gã đàn ông thật quái đản: cái bĩu môi cay độc, bộ râu rậm, tóc dài
và dày, kính mát màu khói, mũ len trượt tuyết sụp xuống tận mang
tai. Điều chỉnh xong, cô để chế độ in định dạng cao trên giấy in ảnh.
Trong lúc chờ đợi chiếc máy in hoàn thành công việc, Sebastian tự
hỏi:
- Vì sao chúng ta lại
phải làm những việc này chứ? Không hề có hướng dẫn, không có yêu
cầu tiền chuộc. Như thế thật không hợp lý.
- Có thể chuyện đó
chưa xảy ra thôi.
Anh nhặt bức chân dung
ra khỏi khay máy in rồi chăm chú nhìn khuôn mặt trong đó, tìm kiềm
một chi tiết nào đó có thể gợi ý đến danh tính tên côn đồ. Dường
như hắn đã giả trang. Anh có quen hắn không? Có thể là không, nhưng
không thể khẳng định được điều đó vì hình ảnh quá mờ, làm biến
dạng khuôn mặt vốn đã bị che khuất dưới cặp kính, một chiếc mũ bon
nê và một bộ râu trông rất giả.
Nikki bật lại đoạn
phim một lần nữa.
- Chúng ta hãy tập
trung quan sát địa điểm và cảnh trí xung quanh. Bằng mọi giá phải
xác định được đây là đâu.
Sebastian quyết định
lờ đi các khuôn mặt và chuyển động để hướng sự tập trung của mình
vào nhà ga. Đây là một nhà ga ngầm, mái vòm hình ê líp, có hai
đường ray. Các vách tường được ốp những mảnh sành vuông nhỏ màu
trắng và các biển quảng cáo.
- Cô zoom vào áp
phích quảng cáo này được không?
Nikki thực hiện. Đó
là một tấm poster màu hồng fuchsia quảng cáo vở nhạc kịch My Fair
Lady. Sau khi phóng to hình, cô đọc được dòng chữ:
- Châtelet. Nhà hát
nhạc kịch Paris.
Sebastian vẫn nín
thinh.
Paris...
- Jeremy có thể đi
tới Pháp để làm cái gì cơ chứ? Điều này không thực tế chút nào.
Thế nhưng...
Lúc này anh nhớ ra
nơi anh từng nhìn thấy biểu tượng khuôn mặt hướng lên bầu trời: trong
chuyến du lịch đầu tiên và duy nhất của anh tới Paris, mười bảy năm
về trước. Anh mở thêm một cửa sổ trên máy tính, dùng công cụ tìm
kiếm trên Internet, gõ từ “xe điện ngầm Paris” lên mục tìm kiếm của
Google rồi bằng hai cú kích chuột, anh tìm được website của RATP[1].
[1] Tên viết tắt của
Công ty khai thác mạng lưới giao thông Paris. (ND)
- Biểu tượng xuất
hiện trên các toa tàu chắc chắn là biểu tượng của vận tải Paris.
- Tôi sẽ xác định
được bến tàu này, Nikki vừa đảm bảo vừa chỉ tay vào tấm biển màu
xanh lơ ở cuối màn hình, trên đó nổi lên hàng chữ màu trắng là tên
của điểm dừng tàu.
Thao tác này kéo dài
nhiều phút. Tên của điểm dừng tàu - dài và “phức tạp” - chỉ xuất
hiện trong có vài phần trăm giây và cũng chỉ có một phần. Sau nhiều
lần tra cứu nhanh gọn trên mạng, họ đã đi đến kết luận rằng đây có
thể là bến “Barbès – Rochechouart”.
Một bến tàu ở phía
Bắc thủ đô nước Pháp.
Sebastian ngày càng
bối rối. Đoạn clip này có thể tới tay họ theo con đường nào đây?
Trong các hành lang và các bến tàu điện ngầm, mạng lưới camera giám
sát ở Paris chắc cũng lên tới hàng nghìn chiếc như ở New York. Nhưng
những hình ảnh đó đâu phải ai cũng tiếp cận được. Các camera được
nối với máy tính an ninh thường chỉ được chuyển băng cho cảnh sát,
trong một số ít các trường hợp theo yêu cầu của tòa.
- Thử bấm số lại
lần nữa xem, Nikki để xuất.
Cô ám chỉ tới dãy
số hiện lên màn hình điện thoại ngay trước khi giọng nói cất lên đe
dọa họ: “Tôi ngờ rằng ông đang mong tin từ con trai mình”.
Họ đã gọi lại trên
xe ngay sau khi phát hiện ra đoạn clip nhưng không ăn thua.
Tuy nhiên, lần này
lại khác.
Sau ba hồi chuông, có
người nghe máy và nói bằng giọng hồn nhiên:
- Lưỡi mèo đây, xin
chào!
Sebastian chỉ biết qua
loa tiếng Pháp. Sau nhiều lần được người bên kia đầu dây giải thích,
rốt cuộc anh cũng hiểu ra rằng Lưỡi mèo là một quán cà phê quận IV
Paris.
Người nói chuyện với
anh, một chủ quán đơn thuần hoàn toàn không biết gì về chuyện này.
Chắc chắn có người đã vào quán gọi nhờ điện thoại trước đó khoảng
một tiếng, chính điều đó gây ra nông nỗi ông chủ quán thì không hiểu
gì còn Sebastian thì tức lộn ruột.
- Chúng đang chế nhạo
chúng ta! Chúng đùa giỡn với chúng ta!
- Dù sao thì tất cả
dấu hiệu đều dẫn tới Paris, Nikki nhận xét.
Cô nhìn đồng hồ đeo
tay rồi hỏi anh:
- Anh có mang hộ chiếu
theo người không?
Sebastian gật đầu,
nhưng cứ nhìn nơi mà cô muốn đến thì anh vẫn phải cảnh báo cô:
- Đừng nói với tôi
là cô định đi Paris luôn hôm nay nhé?
- Đó là điều duy
nhất cần làm. Anh ấy mà, anh thì suy nghĩ nhiều lắm, nhưng anh có
làm được gì đâu!
- Khoan đã, cô không
nghĩ là chúng ta đang quá nóng vội sao? Chúng ta không biết lũ người
đó là ai và cũng không biết chúng muốn gì? Nếu cứ hành động đúng
như những gì chúng chờ đợi ở chúng ta thì chúng ta sẽ chỉ lao đầu
vào miệng sói mà thôi.
Nhưng cô vẫn khăng
khăng.
- Anh cứ làm những
gì anh muốn, Sebastian, còn tôi, tôi sẽ đi.
Anh giơ tay ôm lấy
đầu. Tình huống này đã vượt quá tầm kiểm soát của anh. Anh biết rõ
rằng mình không thể nào thuyết phục được Nikki. Dù anh có đi hay
không, cô cũng sẽ không từ bỏ chuyến đi này. Và anh còn ý tưởng nào
khác để nêu ra chứ?
- Tôi sẽ mua vé cho
chúng ta, anh đầu hàng cô đồng thời kết nối với trang web của hãng
Delta Airlines.
Cô gật đầu cảm ơn anh
rồi lên phòng nhanh chóng chuẩn bị hành lý.
VUI LÒNG XÁC NḤN NGN
HÀNG THANH TOÁN CỦA BẠN.
Vào mùa thấp điểm thế
này, Sebastian chẳng khó khăn gì mà không tìm được hai chỗ trên chuyến
bay lúc 21h50. Anh thanh toán trực tuyến, in biên lai và thẻ lên máy
bay. Anh đang chuẩn bị lên gặp Nikki thì tiếng chuông cửa kính coong vui
tai vang lên khiến anh giật mình. Hoàn toàn vô thức, anh gập màn hình
máy tính lại rồi rón rén tiến lại gần cửa ra vào nhìn qua lỗ cửa.
Santos.
Chỉ còn thiếu có anh
ta nữa thôi!
Anh nhẹ nhàng cầm
lấy hai chiếc vé rồi lên tầng tìm Nikki. Cô đang nhét quần áo vào
trong một chiếc túi thể thao lớn. Anh nói không thành tiếng “San-tos”
rồi đặt ngón tay lên miệng, tay kia ra dấu cho cô theo anh sang phòng
Jeremy.
Trong khi anh kéo cô
về phía cửa sổ, cô bỗng dưng dừng lại rồi quay về phía chiếc bàn
học để lấy máy nghe nhạc của con trai chiếc iPod màu đỏ được cô nhét
vào túi xách.
Sebastian ngao ngán
ngước mắt lên nhìn trời.
- Sao chứ? Tôi sợ máy
bay! Nếu không thể nghe nhạc, tôi sẽ bị hoảng loạn đấy.
- Nhanh lên nào! Anh
hối thúc cô.
Cô lại chỗ anh rồi
giúp anh đẩy cửa sổ sập trượt theo rãnh.
Anh ra ngoài trước
rồi chìa tay giúp cô trèo xuống chiếc thang bằng gang.
Rồi họ chạy khuất
vào bóng đêm.
20
- Nikki, mở cửa cho
anh!
Santos đập liên tục
lên cánh cửa kim loại án ngữ lối vào căn hộ áp mái.
- Anh biết là em đang
ở trong đó!
Bực tức, anh đấm một
cú thật mạnh lên mặt cửa bằng thép, nhưng chỉ khiến tay anh thêm đau
điếng.
Mẹ kiếp!
Sau sáu tháng qua
lại, Nikki chưa bao giờ đồng ý cho anh một chiếc chìa khóa.
Để mở được bức
tường thành này, chắc phải cần đến máy ủi.
Anh xuống tầng trệt
rồi đi một vòng quanh tòa nhà. Đúng như anh đoán, hai tầng trên cùng
vẫn còn sáng đèn. Anh leo cầu thang thoát hiểm tới cửa sổ thì thấy
một trong số chúng vẫn để mở. Anh lách vào phòng Jeremy.
- Nikki?
Anh ra hành lang, lướt
nhanh qua từng phòng một. Căn hộ chẳng có ai, nhưng đã bị phá hoại.
Tên khốn Larabee đã dắt mũi anh khi nói chỉ là một vụ cãi cọ!
Anh cố hiểu xem đã
có thể xảy ra chuyện gì ở đây. Một vụ trộm, chắc chắn, nhưng tại
sao Nikki lại tìm cách giấu anh chuyện đó?
Điện thoại di động
của anh rung lên trong túi. Mazzantini đang sốt ruột. Santos ý thức được
rằng thời gian đang gấp gáp và rằng anh nên khẩn trương tới hiện
trường vụ trọng án ở quận Boomerang, nhưng anh vẫn quyết định không
nghe cuộc gọi của viên thuộc cấp.
Cũng không hẳn đã
biết mình đi tìm cái gì, Santos bắt đầu bằng việc lục lọi trong
phòng của Jeremy, để bản năng của một cảnh sát điều tra chỉ đường.
Rõ ràng đã có người lục soát kỹ càng căn phòng này. Chuyện đó
liệu có liên quan gì tới vụ mất tích giả định của thằng bé? Anh xem
xét chiếc hộp để bài poker nằm trên giường, chẳng mấy chốc cũng tìm
ra hai thẻ bài bằng gốm và không chút nghi ngờ gì về công dụng của
thật sự của chúng, anh hiểu ra rằng đây chính là một hướng điều tra
cần chú trọng. Khi vào đến phòng tắm, anh không mấy ngạc nhiên về
tình trạng lộn xộn nhưng rất kinh ngạc với các dấu chân và nước bắn
lên quanh bồn cầu. Anh nghiêng người về phía trước thì phát hiện thứ
cặn bột trắng còn vương lại trên bệ bồn cầu.
Anh gần như chắc chắn
đây không phải là bột thông cống.
Cocain...
Để biết chắc, aanh
dùng tăm bông thấm một ít cặn rồi cho vào một trong số túi ni lông
anh luôn mang theo người.
Mặc cho chuyện này
có vẻ khó tin, anh vẫn đoan chắc rằng kết quả phân tích sẽ khẳng
định linh cảm của mình.
Bị thời gian thôi
thúc, anh vẫn cho mình thêm năm phút nữa để tiếp tục cuộc “khám
nhà”. Anh xuống tầng dưới, kiểm tra phòng khác, mở một vài ngăn kéo
và dò xét các tầng giá. Đang chuẩn bị rời khỏi nhà, anh bỗng phát
hiện thấy máy tính xách tay của Nikki đặt trên quầy bar. Anh lại gần
và dựng màn hình notebook lên, màn hình bật sáng hiện lên giao diện
trang web của Delta Airlines. Anh dò qua từng ứng dụng một, phát hiện
một tệp tài liệu định dạng PDF chứa thông tinh về hai vé máy bay.
Anh bật ra một câu
chửi thề rồi ném chiếc máy tính vào tường
Nikki và tên chồng cũ
đã dự định bay tới Paris vào đêm nay...
3,135 từ






