
Giới thiệu
Phong Tĩnh hỏi: "Đội trưởng Tần, anh chạy theo tôi từ Trung Quốc đến Triều Tiên, rốt cuộc là muốn làm gì?"
Tần Tranh mặt không đổi sắc: "Anh nói rồi, muốn tìm em chữa bệnh."
Phong Tĩnh bị làm cho tức cười: "Có bệnh gì, cứ phải để em chữa mới được?"
Tần Tranh: "Bệnh tương tư."
*
Gặp lại sau nhiều năm.
Anh bước trong màn đêm, ung dung lạnh nhạt. Ánh sáng và bóng tối đan vào nhau, màu đêm tối nhuộm đầy mi mắt, lộ ra vài phần không thể kềm chế.
"Bác sĩ Phong, lại gặp mặt."
Vẫn giống như trong trí nhớ, biếng nhác tản mạn.
*
Đội trưởng Tần Tranh của đội gỡ bom nhìn qua lúc nào cũng có vẻ tiêu sái không kềm chế được, thờ ơ, nhưng lại kèm theo cảm giác xa cách lạnh nhạt.
Trong các cuộc gỡ bom, anh luôn luôn thong dong bình tĩnh, thế như chẻ tre, đánh đâu thắng đó.
Mãi cho đến khi có người nhắc tới tên của Phong Tĩnh ở trước mặt anh.
Hôm đó là lần đầu tiên anh không kiểm soát được cảm xúc trước mặt người khác.
Có người hỏi: "Vì sao cứ phải cố chấp với quá khứ?"
Tần Tranh cười: "Không phải cố chấp với quá khứ, mà là muốn bảo vệ thành phố có cô ấy."
Em là phong cảnh đẹp nhất trên con đường ngược chiều* của anh.
Chuyên gia gỡ bom đẹp trai lưu manh lạnh lùng kiêu ngạo x bác sĩ đông y dịu dàng xinh đẹp.
*Đường ngược chiều/ người đi ngược hướng: Ý chỉ một người làm việc tốt nhưng việc đó lại là việc hay hành động mà ít người dám làm (ví dụ như công việc của nam chính).
Tần Tranh mặt không đổi sắc: "Anh nói rồi, muốn tìm em chữa bệnh."
Phong Tĩnh bị làm cho tức cười: "Có bệnh gì, cứ phải để em chữa mới được?"
Tần Tranh: "Bệnh tương tư."
*
Gặp lại sau nhiều năm.
Anh bước trong màn đêm, ung dung lạnh nhạt. Ánh sáng và bóng tối đan vào nhau, màu đêm tối nhuộm đầy mi mắt, lộ ra vài phần không thể kềm chế.
"Bác sĩ Phong, lại gặp mặt."
Vẫn giống như trong trí nhớ, biếng nhác tản mạn.
*
Đội trưởng Tần Tranh của đội gỡ bom nhìn qua lúc nào cũng có vẻ tiêu sái không kềm chế được, thờ ơ, nhưng lại kèm theo cảm giác xa cách lạnh nhạt.
Trong các cuộc gỡ bom, anh luôn luôn thong dong bình tĩnh, thế như chẻ tre, đánh đâu thắng đó.
Mãi cho đến khi có người nhắc tới tên của Phong Tĩnh ở trước mặt anh.
Hôm đó là lần đầu tiên anh không kiểm soát được cảm xúc trước mặt người khác.
Có người hỏi: "Vì sao cứ phải cố chấp với quá khứ?"
Tần Tranh cười: "Không phải cố chấp với quá khứ, mà là muốn bảo vệ thành phố có cô ấy."
Em là phong cảnh đẹp nhất trên con đường ngược chiều* của anh.
Chuyên gia gỡ bom đẹp trai lưu manh lạnh lùng kiêu ngạo x bác sĩ đông y dịu dàng xinh đẹp.
*Đường ngược chiều/ người đi ngược hướng: Ý chỉ một người làm việc tốt nhưng việc đó lại là việc hay hành động mà ít người dám làm (ví dụ như công việc của nam chính).
Danh sách chương (84)
Chương 1Chương 2Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 7Chương 8Chương 9Chương 10Chương 11Chương 12Chương 13Chương 14Chương 15Chương 16Chương 17Chương 18Chương 19Chương 20Chương 21Chương 22Chương 23Chương 24Chương 25Chương 26Chương 27Chương 28Chương 29Chương 30Chương 31Chương 32Chương 33Chương 34Chương 35Chương 36Chương 37Chương 38Chương 39Chương 40Chương 41Chương 42Chương 43Chương 44Chương 45Chương 46Chương 47Chương 48Chương 49Chương 50