TruyenVip

Băng Tuyết Trong Ngày Hè - Chương 12

Chương 12

Bạn đang đọc truyện Băng Tuyết Trong Ngày Hè chương 12 tại Truyenvip. Nội dung chương được cập nhật liên tục, giúp bạn theo dõi câu chuyện một cách trọn vẹn và nhanh nhất.


Mọi thứ khôi phục lại bình thường, Mộ Tuyết sau khi trải qua mấy ngày đó, lại có thể tiếp tục vẽ, như vậy cho dù lúc Tư Băng không có ở nhà thì Mộ Tuyết cũng không cảm thấy nhàm chán. Mà Tư Băng bởi vì hai ngày nay không đi làm nên công việc bị tồn đọng khá nhiều. Buổi trưa, buổi tối muốn ở lại công ty làm thêm cũng không được, bởi vì cần phải dẫn chị ra ngoài ăn cơm, cho nên Tư Băng chỉ đành phải mang công việc về nhà làm, mà đây vốn không phải là thói quen của nàng.
Mộ Tuyết cũng cảm giác hai ngày nay có chút bất đồng, cẩn thận ngẫm lại thì ra Tư Băng hai ngày nay ăn xong cơm chiều về nhà liền đi thẳng đến thư phòng, không giống như trước ở bên cạnh mình cùng nhau vẽ, mình cũng không có cơ hội đem những bức tranh đã vẽ vào ban ngày cho Tư Tư xem, nên không thể nghe được Tư Tư khen mình vẽ đẹp. Điều này làm cho Mộ Tuyết rất thất vọng, hôm nay nhất định phải đem mấy bức tranh đã vẽ mấy ngày nay cho Tư Tư xem, em ấy không đến tìm mình thì mình đi tìm em ấy. Mộ Tuyết cầm tranh đi vào thư phòng Tư Tư, không ngờ Tư Tư không phát hiện, Mộ Tuyết nghĩ, "Không biết Tư Tư đang làm gì? Tại sao lại tập trung như vậy?"
Lặng lẽ đi đến bên cạnh Tư Tư, muốn nhìn xem rốt cuộc Tư Tư đang làm gì. Không ngờ bị Tư Tư đột nhiên hỏi, "Chị, chị làm gì vậy?" Tư Băng vốn đang tập trung suy nghĩ về một dự án, nhưng lại nghe được một mùi hương quen thuộc, đương nhiên Tư Băng biết đó là chị vì trên người chị ngoài mùi hương của thuốc màu để vẽ còn có mùi hương đặc hữu sau khi tắm xong.
"Chị...chị muốn xem Tư Tư đang làm gì? Mấy ngày này sau khi về nhà Tư Tư liền vào thư phòng, cũng không để ý đến người ta, cũng không cùng chị vẽ, cũng không xem chị vẽ, cũng không khen chị vẽ đẹp, làm buổi tối của chị không còn ý nghĩa gì nữa." Mộ Tuyết không ngờ Tư Tư phát hiện mình, gian kế không thực hiện được, cảm giác thất bại càng nặng nề, nên đã than vãn một hồi với Tư Băng, dùng đến một loạt từ  "cũng không" khiến Tư Băng bị nói đến sững sờ.
Tư Băng nửa ngày mới hồi phục tinh thần, thì ra mấy ngày nay bận rộn công việc nên đã lơ là với chị, Tư Băng cảm thấy áy náy.
Bên này Mộ Tuyết vốn định nhân cơ hội càu nhàu để phát tiết nỗi giận của mình, không ngờ Tư Tư nghe xong lời nói của mình, không những không giống bình thường dỗ dành mình mà ngược lại vẫn không nhúc nhích nhìn mình chằm chằm. Mộ Tuyết cho rằng bởi vì Tư Tư bị mình quấy rầy nên tức giận, nên lập tức hối hận vừa rồi mình không nên nói vậy với Tư Tư, sợ Tư Tư vì vậy mà chán ghét mình.
"Tư Tư, chị xin lỗi, chị...Chị không phải cố ý nói với em như vậy, em đừng giận, chị xin lỗi, em trăm ngàn đừng không để ý tới chị, được không?"
Mắt thấy Mộ Tuyết sốt ruột đến nói chuyện đều muốn khóc nức nở, Tư Băng nhanh hoàn hồn, "Chị, em không có giận chị."
"Thật không? Vậy vì sao em nhìn chị như vậy?"
"Đương nhiên là thật, em sao lại giận chị được? Vừa rồi là em suy nghĩ này nọ thôi."
"Vậy được rồi, chị tha thứ cho em." Mộ Tuyết thật tự nhiên nói ra những lời này. Tư Băng dở khóc dở cười, xem ra chị thật sự bị mình chìu đến hư rồi, vừa rồi còn theo mình giải thích, lúc này thì nói tha thứ cho mình, chỉ có bà chị trong nhà mình mới có thể không có logic như vậy.
Mộ Tuyết thấy Tư Tư lại thất thần, lắc lắc mặt Tư Tư. Tư Băng thế này mới phục hồi tinh thần lại, "Chị, tìm em có việc gì sao?"
"Chị muốn cùng với Tư Tư vẽ, em xem, đây là tranh chị vẽ lúc em không có ở nhà, thế nào?" Mộ Tuyết giống như đang tranh công, đem tranh đưa tới trước mặt Tư Tư.
Tư Băng khó xử cầm tranh của chị, "Chị vẽ rất đẹp, nhưng mà em hai ngày nay không đi làm, công việc bị tồn đọng rất nhiều, phải nhanh chóng xử lý cho xong, hôm nay không cùng chị vẽ được không?"
Mộ Tuyết nghe Tư Tư nói vốn thực vui vẻ, nhưng là sau khi nghe được nửa câu sau thì mặt liền suy sụp xuống, không ngờ Tư Tư sẽ cự tuyệt yêu cầu của mình, trước kia Tư Tư sẽ không như vậy, chẳng lẽ bởi vì mình hết bệnh rồi, Tư Tư sẽ không còn đối xử với mình tốt như trước nữa. Mộ Tuyết nghĩ vậy, không khỏi suy nghĩ bản thân có bệnh không có gì không tốt, vì như vậy Tư Tư sẽ quan tâm mình.
Tư Băng đương nhiên cũng thấy được sắc mặt của chị, nghĩ rằng không tốt, chị nhất định lại uỷ khuất. Nhưng là hôm nay mình phải xử lý xong văn kiện này, dự án này quá quan trọng, phải tự mình làm. Aiza, trước bên cạnh chị đã, cùng lắm thì hôm nay không ngủ.
Ngày hôm sau, Mộ Tuyết rời giường, theo lệ thì xuống nhà ăn sáng, không ngờ lại không thấy bóng dáng Tư Tư. Đi đến phòng ngủ Tư Tư cũng không thấy bóng người, cuối cùng phát hiện Tư Tư cư nhiên ở thư phòng, hơn nữa còn ghé vào trên bàn mà ngủ. Đến gần vừa thấy, trên bàn còn một đống tư liệu, máy tính vẫn còn mở.
"Chẳng lẽ Tư Tư một đêm không ngủ, nhưng mà rõ ràng..... Nhất đinh là lại tiếp tục làm việc sau khi mình đã ngủ, phải thức đêm để làm xong sao? Thì ra là gấp đến như vậy sao? Sớm biết vậy đêm qua mình sẽ không giả vờ giận dỗi để làm cho Tư Tư phải bên cạnh mình, như vậy Tư Tư ít nhất có thể ngủ thêm vài giờ. Thì ra mình xác thực ích kỷ như vậy." Mộ Tuyết tự trách.
"Tư Tư, dậy đi em, trễ giờ làm rồi." Tuy rằng rất muốn để Tư Tư ngủ tiếp trong chốc lát, nhưng không thể làm lỡ công việc của Tư Tư.
"Chết, đã trễ thế này, chị, em không kịp làm điểm tâm, đi, cùng em đến công ty, để cho Tiểu Hi mua điểm tâm cho chị sau." Nói xong vội vàng rửa mặt sau đó lôi kéo chị ra cửa, cũng không có hỏi chị có muốn đi cùng mình hay không.
Tư Băng bây giờ vẫn còn thói quen xem chị là đứa trẻ bị dừng trí lực lúc trước, lo lắng chị không thể tự mình giải quyết chuyện ăn sáng. Kỳ thật Mộ Tuyết hoàn toàn có thể kêu món ăn bên ngoài, hoặc là tự mình đi ra ngoài ăn. Chính là Tư Băng không nghĩ tới mà thôi, nàng trân trọng chị như đứa bé lúc trước.
Mộ Tuyết cũng không phản đối, dù sao mình ở nhà ngoài vẽ ra cũng không có việc gì làm, đã lâu không đến công ty Tư Băng, cũng muốn đi xem.
Cứ như vậy, hai chị em lại một lần nữa xuất hiện trước mặt đám nhân viên của công ty mà suốt ngày buồn chán đến nỗi chỉ biết tán dốc để giết thời gian cho qua ngày. 


Đọc full truyện Băng Tuyết Trong Ngày Hè

1,345 từ

Xem đầy đủ truyện Băng Tuyết Trong Ngày Hè

Danh sách chương

20 chương đầu — xem toàn bộ trên trang truyện.

Truyện cùng thể loại

Truyện được đọc nhiều

Đệ Nhất Kiếm ThầnĐang ra
Đệ Nhất Kiếm Thần

Thanh Phong

Đệ Nhất Kiếm Thần — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.

11778 chương6.5
Phong Thần ChâuĐang ra
Phong Thần Châu

Oa Ngưu Cuồng Bôn

Phong Thần Châu — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.

10919 chương7.2
Chàng Rể Quyền ThếĐang ra
Chàng Rể Quyền Thế

N-H

Chàng Rể Quyền Thế — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.

8001 chương6.6
Thần Y Trở LạiĐang ra
Thần Y Trở Lại

Tiểu Tinh

Thần Y Trở Lại — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.

6863 chương6.4
Vạn Cổ Đệ Nhất ThầnĐang ra
Vạn Cổ Đệ Nhất Thần

Phong Thanh Dương

Vạn Cổ Đệ Nhất Thần — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.

6037 chương8.4
Xuyên Nhanh: Nữ Phối, Bình Tĩnh Một ChútĐang ra
Xuyên Nhanh: Nữ Phối, Bình Tĩnh Một Chút

Đỗ Liễu Liễu

Xuyên Nhanh: Nữ Phối, Bình Tĩnh Một Chút — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.

5818 chương8.6