TruyenVip

Bác Sĩ Tô! Chị Là Lưu Manh Sao? - Chương 20

Chương 20

Bạn đang đọc truyện Bác Sĩ Tô! Chị Là Lưu Manh Sao? chương 20 tại Truyenvip. Nội dung chương được cập nhật liên tục, giúp bạn theo dõi câu chuyện một cách trọn vẹn và nhanh nhất.


Hoài An im lặng, em ngăn cho mình đừng phát ra bất cứ tiếng nất nào cả, em sợ cô phát hiện em đang ở rất gần cô, em lo lắng cô vì thế mà trốn tránh em. Tô Ngạn không cười nữa, em không thấy nụ cười hiện hữu trên môi cô nữa, Tô Ngạn cũng không nhìn thấy em nữa, không thể dang tay ra chào đón em chạy vào lòng cô nữa. Tô Ngạn bây giờ tĩnh lặng như thế, an tĩnh như thế. Tưởng chừng rất bình yên, nhưng trong lòng đầy giông bão. Chỉ đó khi đặt mình vào nhau, mới hiểu được đối phương phải chịu đựng những gì...

" Tô Ngạn... Tớ không yên tâm nên quay lại xem cậu ra sao" Tống Di nhìn Hoài An, em đang khóc. Em cố ngăn mình không phát ra tiếng khóc. Em là người phải gánh chịu những nỗi đau này sao?

" Không cần đâu... Cũng chỉ là không nhìn thấy gì, tớ có thể tự lo được" Tô Ngạn lắc đầu. Con người này luôn luôn quật cường như vậy, mạnh mẽ như vậy...


Nhưng mạnh mẽ thì sao chứ? Nỗi bi thương trong người Tô Ngạn lớn bao nhiêu thì Tô Ngạn càng đưa ra bên ngoài sự bình thản bấy nhiều. Không phải vì cô mạnh mẽ đâu, chỉ là cô chẳng muốn ai quan tâm mình, không muốn ai chăm sóc mình. Ít nhất thì cô sẽ thấy an tâm hơn, thấy không có lỗi hơn....

" Tô Ngạn... Cậu định giấu Hoài An đến bao giờ?" Tống Di càng nhìn càng không chịu được bầu không khí này. Một người bi thương vì trốn tránh, một kẻ ngu ngốc cứ đau lòng vì người bỏ đi... Ừ. Tàn nhẫn thật!

" Bao giờ cũng được, đến khi em ấy quên được tớ... Hay tốt nhất cậu cứ nói là tớ gặp tai nạn rồi qua đời cũng tốt... Hoài An sẽ không bận lòng vì một kẻ sống trong bóng tối, sẽ không đem trái tim của mình trao cho người không có tương lai. Có khi, em ấy có thể tìm người tốt hơn, sống cuộc sống tốt hơn" Tô Ngạn từng câu từng chữ đều nói dứt khoát như vậy, mà cô đâu biết, em đang đứng bên cạnh cô, đang nghe tiếng lòng mình vỡ vụn vì câu nói vô tình của cô.


" Tớ thật sự không thể hiểu, cậu trốn Hoài An vì muốn Hoài An sống cuộc sống mới hay đang dày vò cả hai người vậy? Đâu phải cậu không hiểu Hoài An cố chấp thế nào? Đâu phải cậu không biết em ấy yêu cậu như thế nào?" Tống Di nắm chặt tay thành hình quả đấm, cô thực sự muốn đánh cho Tô Ngạn tỉnh lại, cho Tô Ngạn trở về là Tô Ngạn trước kia" Phải rồi... Cậu thì làm sao biết được, cậu đâu nhìn thấy Hoài An vừa về đã chạy đi tìm cậu, cậu không nhìn thấy em ấy như phát điên lên khi không tìm thấy cậu, cậu không biết được em ấy đã lục tung cả bệnh viện để tìm một chút thông tin về cậu... Tất cả cậu đều không thấy, không biết..."

" Phải! Tôi đều không thấy, không biết... Chính vì tôi không thấy không biết nên tôi không muốn ai bước vào cuộc sống của tôi cả" Tô Ngạn hét lớn, làm sao có ai hiểu được ở trong thế giới của bóng tối khó khăn thế nào, làm sao hiểu được ở trong bóng tối có bao nhiêu cô đơn?


Tô Ngạn đang b*p ch*t tình yêu của cô và em sao? Cô b*p ch*t cả trái tim em rồi. Hoài An không tin vào tai mình, không tin vào cảnh tượng trước mắt mình. Ai đó tìm Tô Ngạn về trả em được không? Người ngồi đấy cướp mất Tô Ngạn ấm áp của em rồi, người ngồi đấy như một cái xác không hồn, ánh mắt vô hồn nhìn về khoảng trống vô định... Tô Ngạn... Chị quay về với em được không?

" Tô Ngạn... Hôm nay, nếu Tống Di tôi không nói hết cho cậu nghe, tôi sẽ có lỗi với lương tâm của bản thân mình. Hoài An không phải khi không mà trở về nước rồi theo đuổi cậu, em ấy vì không đành lòng nhìn cậu vì Hiểu Khiết mà đau khổ nên mới trở về. Hoài An không phải cư nhiên mà đi dự hội thảo lần này, em ấy đi dự hội thảo lần này còn vì ngày sinh nhật sắp tới của cậu, em ấy chính là đi tìm món quà mà cậu thích nhất để mang về. Còn nữa, dáng vẻ em ấy chạy khắp bệnh viện chỉ để được ôm lấy cậu, rồi dáng vẻ Hoài An thẩn người ngồi chờ tôi để hỏi về cậu... Em ấy khóc, Hoài An mà Tống Di này quen biết chưa bao giờ rơi một giọt nước mắt nào vì ai cả, vậy mà em ấy vì không tìm thấy cậu mà khóc. Em ấy yêu cậu nhiều hơn em ấy nghĩ đấy" Tống Di thở dài một tiếng, đưa tay lau đi nước mắt trên má mình" Còn nữa... Chỉ vì tôi che giấu cho cậu, em ấy đã lay người tôi mà nói " Nếu chị không cho em biết Ngạn đang đâu... Cho em lục tung cả đất nước này, em cũng sẽ tìm ra chị ấy" Tôi thực sự không hiểu... Hoài An đắc tội gì cậu, mà hết lần này đến lần khác cậu đều dày vò em ấy vậy hả?"
Không, không phải, Tô Ngạn không muốn dày vò người mình yêu thương, Tô Ngạn không muốn rời xa người mình yêu thương... Chỉ là Tô Ngạn không muốn mình là gánh nặng của Hoài An, không muốn mình làm vật cản trở em ấy hạnh phúc...

Tống Di nhíu mày kéo người Tô Ngạn đứng dậy trước mặt Hoài An, nước mắt lăn từ đôi mắt vô hồn của cô, cô đâu biết em đang đứng trước mặt cô, trong mắt cô chẳng còn nhìn thấy dáng vẻ nhỏ nhắn của em nữa...

" Tôi bây giờ sẽ đòi lại công bằng cho Hoài An... Em ấy bây giờ đang....."

======


Đọc full truyện Bác Sĩ Tô! Chị Là Lưu Manh Sao?

1,071 từ

Xem đầy đủ truyện Bác Sĩ Tô! Chị Là Lưu Manh Sao?

Danh sách chương

20 chương đầu — xem toàn bộ trên trang truyện.

Truyện cùng thể loại

Truyện được đọc nhiều

Đệ Nhất Kiếm ThầnĐang ra
Đệ Nhất Kiếm Thần

Thanh Phong

Đệ Nhất Kiếm Thần — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.

11778 chương6.5
Phong Thần ChâuĐang ra
Phong Thần Châu

Oa Ngưu Cuồng Bôn

Phong Thần Châu — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.

10919 chương7.2
Chàng Rể Quyền ThếĐang ra
Chàng Rể Quyền Thế

N-H

Chàng Rể Quyền Thế — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.

8001 chương6.6
Thần Y Trở LạiĐang ra
Thần Y Trở Lại

Tiểu Tinh

Thần Y Trở Lại — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.

6863 chương6.4
Vạn Cổ Đệ Nhất ThầnĐang ra
Vạn Cổ Đệ Nhất Thần

Phong Thanh Dương

Vạn Cổ Đệ Nhất Thần — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.

6037 chương8.4
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạĐang ra
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ

Ss Tần

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.

5405 chương7.3