
Giới thiệu
Văn án:
Năm Lâm Thanh Vũ mười tám tuổi gả vào Hầu môn xung hỉ, trở thành nam thê của tiểu Hầu gia ốm yếu.
Đêm tân hôn, tiểu Hầu gia lười biếng nằm nghiêng trên giường cưới, "Mỹ nhân này, nói thật thì tôi không muốn gia đình xào xáo, chỉ muốn ăn nằm chờ chết, làm ỉn lười."
Một năm sau, tiểu Hầu gia bệnh nặng, nắm tay Lâm Thanh Vũ thở dài: "Vợ ơi, tôi sắp xong rồi, nhưng tôi cảm thấy mình vẫn có thể xuyên không tiếp được nữa. Chúng ta hãy cùng ước định một ám hiệu để sau này có thể nhận nhau nhé."
Sau khi tiểu Hầu gia chết, Lâm Thanh Vũ chuẩn bị ở góa cả đời, nhưng không ngờ chỉ ở được nửa năm, đại tướng quân chiến công hiển hách vậy mà đến nhà cầu hôn.
Lâm Thanh Vũ thà chết không theo, đại tướng quân chỉ nói một câu: "Lẻ đổi chẵn không đổi*?" (Lẻ đổi chẵn không đổi, dấu hiệu nhận biết góc vuông; VD: cos(270°-α) = – sinα với 270° là 90° x3 (số lẻ), nên cos biến thành sin, tức là "lẻ biến. Lại như, sin(180°+α) = – sinα với 180° là 90° x2 (số chẵn), nên sin vẫn là sin, tức là "chẵn không đổi").
Lâm Thanh Vũ: "... Ta gả."
Lại hai năm nữa, đại tướng quân chết trận. Lâm Thanh Vũ còn chưa kịp đau buồn, đã bị Hoàng đế tuyển vào cung.
Hoàng đế tủi thân khóc lóc: "Cưng ơi, lần này thành Hoàng đế, mộng làm ỉn lười của trẫm tan tành ời..."
Lâm Thanh Vũ biết mặc dù phu quân nhà mình là đồ làm biếng, nhưng nói về âm mưu tính toán thì chẳng ai là đối thủ của hắn.
Y sờ đầu Hoàng đế: "Đừng suy nghĩ nữa. Phê tấu chương đi, ngoan."
Năm Lâm Thanh Vũ mười tám tuổi gả vào Hầu môn xung hỉ, trở thành nam thê của tiểu Hầu gia ốm yếu.
Đêm tân hôn, tiểu Hầu gia lười biếng nằm nghiêng trên giường cưới, "Mỹ nhân này, nói thật thì tôi không muốn gia đình xào xáo, chỉ muốn ăn nằm chờ chết, làm ỉn lười."
Một năm sau, tiểu Hầu gia bệnh nặng, nắm tay Lâm Thanh Vũ thở dài: "Vợ ơi, tôi sắp xong rồi, nhưng tôi cảm thấy mình vẫn có thể xuyên không tiếp được nữa. Chúng ta hãy cùng ước định một ám hiệu để sau này có thể nhận nhau nhé."
Sau khi tiểu Hầu gia chết, Lâm Thanh Vũ chuẩn bị ở góa cả đời, nhưng không ngờ chỉ ở được nửa năm, đại tướng quân chiến công hiển hách vậy mà đến nhà cầu hôn.
Lâm Thanh Vũ thà chết không theo, đại tướng quân chỉ nói một câu: "Lẻ đổi chẵn không đổi*?" (Lẻ đổi chẵn không đổi, dấu hiệu nhận biết góc vuông; VD: cos(270°-α) = – sinα với 270° là 90° x3 (số lẻ), nên cos biến thành sin, tức là "lẻ biến. Lại như, sin(180°+α) = – sinα với 180° là 90° x2 (số chẵn), nên sin vẫn là sin, tức là "chẵn không đổi").
Lâm Thanh Vũ: "... Ta gả."
Lại hai năm nữa, đại tướng quân chết trận. Lâm Thanh Vũ còn chưa kịp đau buồn, đã bị Hoàng đế tuyển vào cung.
Hoàng đế tủi thân khóc lóc: "Cưng ơi, lần này thành Hoàng đế, mộng làm ỉn lười của trẫm tan tành ời..."
Lâm Thanh Vũ biết mặc dù phu quân nhà mình là đồ làm biếng, nhưng nói về âm mưu tính toán thì chẳng ai là đối thủ của hắn.
Y sờ đầu Hoàng đế: "Đừng suy nghĩ nữa. Phê tấu chương đi, ngoan."
Danh sách chương (119)
Chương 001Chương 002Chương 003Chương 004Chương 005Chương 006Chương 007Chương 008Chương 009Chương 010Chương 011Chương 012Chương 013Chương 014Chương 015Chương 016Chương 017Chương 018Chương 019Chương 020Chương 021Chương 022Chương 023Chương 024Chương 025Chương 026Chương 027Chương 028Chương 029Chương 030Chương 031Chương 032Chương 033Chương 034Chương 035Chương 036Chương 037Chương 038Chương 039Chương 040Chương 041Chương 042Chương 043Chương 044Chương 045Chương 046Chương 047Chương 048Chương 049Chương 050