39 Manh Mối - Quyển 08: Mật mã của Hoàng Đế
Mật mã của Hoàng Đế (39 Manh Mối - Quyển 8) - Chương 21
Chương 21
Cơn hoảng loạn
vì không nhìn thấy được bao trùm lấy nó. Nó bò bằng đầu gối và bắt đầu đẩy nắp
với tất cả sức lực có được.
Cùng lúc đó
có một tiếng ầm vang lên, và toàn bộ sức ép biến mất. Dan thoát ra khỏi chiếc
quan tài như thể tên lửa rời bệ phóng. Nó hạ cánh trên một đống bao gạo đang dựa
vào cỗ quan tài.
Nó cố gắng
kiềm chế tiếng cười. Chẳng mắc cười tí nào.
Nó nhìn kiểm tra xung quanh. Con chó đã biến
đi. Không còn bánh quy thịt nữa. Ngay chỗ chuồng thú nuôi đặt một ba hộp thép
không rỉ cao. Có cái gì đang óc ách ở trong đó. Nếu đó không phải là a xít sun-fu-ríc,
nó sẽ uống.
Nó gỡ niêm
phong. Sữa. Có thể là sữa dê, thậm chí có thể là sữa bò Tây Tạng. Chắc chắn
chưa tiệt trùng. Kinh tởm.
Chưa từng nếm
thử thứ gì tuyệt hơn.
***
Ở độ cao khoảng
7.900 met, South Col của ngọn Everest đã cao hơn hầu hết và chỉ thua vài ngọn
núi của thế giới. Mặt đất cằn cỗi, đầy đá sỏi, bão quét quần thảo trên bầu trời,
đây chính là nơi ngọn Everest gặp đỉnh láng giềng, Lhotse, tạo thành thung lũng
cao nhất, lạnh nhất và ít hiếu khách nhất trên bề mặt trái đất.
Đó là một
đêm đặc trung ở Col – tám mươi độ âm, với những cơn gió mang sức mạnh bằng chừng
hai cơn bão ở những nơi khác.
“Đẹp quá phải
không, Ham?” Eisenhower Holt gào lên trong tiếng hú của gió. “Cơn gió như vầy sẽ
quăng một đứa Ekat hoặc Lucian xuống khỏi ngọn núi! Sau cùng thì cuộc săn đầu mối
sẽ xoay quanh điều gì đó mà nhà Holt chúng ta rất giỏi!”
Đã gần đến
lúc bọn họ đẩy nhanh tiến độ leo lên đỉnh. Trên Everest, một toán người đang hướng
tới đỉnh núi vào lúc giữa đêm để có thể đến nơi tầm giữa trưa rồi kịp xuống núi
trong ánh sáng ban ngày.
Nhà Holt
mong chờ điều này với niềm hứng khởi của những vận động viên thực thụ đang lường
trước cuộc thách thức thể chất vĩ đại. Trong phần lớn cuộc thi tài, họ đã bị
đánh bại bởi mưu mẹo và lắt léo của các đối thủ. Tuy nhiên nhà Tomas vốn được
biết từ lâu là George Mallory đã móc ngoặc với Hoàng đế Phổ Nghi khi nhà leo
núi huyền thoại biến mất trên đỉnh Everest vào năm 1924. Không ai trong những
gia tộc thông thái kia từng phát hiện ra rằng Reginald Fleming Johnston, gia sư
của Phổ Nghi, không chỉ là một nhà khoa học của nhà Janus mà còn là một gián điệp
xảo quyệt của nhà Tomas. Xảo quyệt tới mức - Johnton chưa bao giờ tiết lộ cho bất
cứ ai, kể cả người liên lạc của nhà Tomas của gã, rằng Mallory đã mang gì tới đỉnh
núi. Điều đó đã mang tới vài cuộc thuyết phục kiểu nhà Holt, nhưng sau cùng
cháu trai của Johnston đã tiết lộ chuyện gì đã xảy ra ở trên đó. Phần quà này
hơn là đủ để phóng nhà Holt tới vị trí dẫn đầu cuộc truy tìm Manh Mối.
“Bơm xong rồi!”
Hamilton kêu, và hai cha con đập nón bảo hiểm leo núi vào nhau. “Reagan!” hắn gầm
lên từ lều của bọn họ. Hắn bật đèn pin
và chiếu sáng qua nắp của nó.
Em hắn Reagan,
bự và rắn chắc gần bằng nó, bò ra khỏi lều hướng lên ngọn Col, kéo áo gió. “Mình
lên đường nào!” con nhóc reo hò và nghẹn ngào trong giây lát. “Em ước gì
Madison tội nghiệp có thể ở đây với tụi mình đêm nay.”
“Không, mày
không ước vậy đâu!” Eisenhower bùng nổ. “Mày cù tới mức em mày bị say độ cao để
mày có thể đánh bại nó mãi mãi!”
“Nó có chết
đâu,” Reagan phải pháo. “Vài ngày trong túi tăng áp, và nó sẽ khỏe như ban đầu.”
“Tiết kiệm
hơi đi,” Eisenhower chen vào. “Tụi mày sẽ cần điều đó. Người ta gọi đây là Khu
Vực Chết đó. Khoảng bảy ngàn chín trăm mét, mày chết dần mòn – từng tế bào một!”
Điều đó mang
tới một chút cổ vũ cho con trai và con gái lão. Gia đình nhà Holt hầu như sống trên
bờ vực. Và bạn không có gì nhiều hơn rìa ở Col, nơi đó, nếu bạn sảy một bước
chân, điều kế tiếp là rơi xuống cả dặm.
“Ô xy!”
Cả ba trùm mặt
nạ qua mũi và miệng và bắt đầu hướng tới đỉnh nhọn lờ mờ của ngọn Everest, giày
đinh của họ cào lên những phiến đá khô cằn.
Sự vĩ đại
đang chờ ở trên kia. Phong hàn không thể tưởng tượng được; độ cao khiến mỗi bước
đều phải thở dốc, nỗ lực đầy đau đớn. Nhưng Eisenhower Holt đã từng nhảy nhót
qua vườn hoa lan dạ hương.
Qua rồi nỗi
nhục ở trường West Point. Qua rồi giai thoại nhà Holt kém thông minh để có thể
theo kịp gia đình lừng lẫy của họ. Đêm nay, họ đang vươn tới trời cao. Và không
ai, nhà Cahill hoặc ai khác, có thể chắn giữa họ và đỉnh của thế giới.
Họ thậm chí
còn chưa chạm tới sườn nghiêng của đỉnh chóp nhọn khi một toán khác vượt qua họ,
di chuyển nhanh băng ngang qua Col. Bốn thành viên đó là Sherpas – những người
hướng dẫn leo núi cường tráng Himalaya sống ở thung lũng Khumbu, khu vực xung
quanh ngọn Everest trên đất Nepal. Họ đồng hành cùng một người mặc đồ như du
hành ngoài không gian.
Đồng hành? Họ
thực ra đang mang theo anh ta! Khi đến đoạn dốc, họ thực sự nhấc bổng anh ta bằng
đôi tay khi anh ta di chuyển tới trước. Bộ đồ kỹ thuật cao của anh ta được bơm
đầy ô xy và duy trì áp suất không khí như ở mực nước biển. Không có nó, ai mà
chưa quen với thời tiết và không khí loãng ở Everest sẽ xỉu ngay trong vòng một
phút.
Gã leo núi
trong bộ đồ không gian quay lại và vẫy tay với đám Holt đang đứng như trời trồng.
Khuôn mặt nó trông thấy rõ ràng xuyên qua tấm kính nhựa dẻo của nón bảo hiểm.
Ian Kabra.
***
Sân bay
Lhasa có kích cỡ chỉ bằng một phần nhỏ sân bay Bắc Kinh, và dĩ nhiên là không
phải phần được trang hoàng nghệ thuật. Thậm chí nó còn nhỏ hơn cả sân bay Thành
Đô, nơi mà Amy và Nellie đã trải qua một đêm khốn khổ khi cố ngủ trên hàng ghế
dài, chờ giấy tờ du lịch ở Tây Tạng.
Không có ống
thông ra máy bay. Hành khách đi ra khỏi máy bay xuống cầu thang di chuyển thẳng
tới đường băng. Ngay khi họ đến được nhà ga, Nellie thở gấp, phun phè phè ra cố
kéo ba lô của cô nàng và chuồng của Saladin.
“Trời ạ, khi
nào cuộc thi thố này kết thúc, chị sẽ phải
đi tập thể dục lại. Chị đang phát phì!”
“Không phải
vậy,” Amy nói với cô nàng, có chút hụt hơi. “Là do độ cao đó. Lhasa ở độ cao
hơn ba ngàn mét. Và Tingri còn cao hơn nữa. Nó không chết người như Everest.
Nhưng mình sẽ cảm thấy tác động của nó.”
Nellie nhìn
lo lắng. “Có khi nào tụi mình còn – em biết đó – thật sự bị bệnh?”
“Hy vọng là,
tụi mình không ở đây lâu tới mức điều đó xảy ra. Sách hướng dẫn nói là nên uống
thật nhiều nước. Mất nước là một phần lớn của việc đó đó.”
“Chị sẽ cố,”
Nellie nói đầy chua chát. “Nhưng chúc may mắn cho em khi giải thích mấy cái này
với Saladin. Nó ngang như cua vậy. Chuyện này sẽ đẩy nó vượt giới hạn đó.”
Điểm dừng
duy nhất của tụi nó là ở trạm điện thoại – không có tin nhắn nào mới của Dan –
trước khi lê bước vào trạm taxi để hỏi về một chuyến đi rất không bình thường.
Amy đã e ngại
rằng khó tìm được phương tiện di chuyển tới làng ở Tingri, khoảng cách khoảng
ba giờ đi đường. Nhưng ở sân bay đầy những
xe taxi đang chờ khách. Khi Nellie trả giá ba trăm đô la Mỹ cho chuyến đi, nó
thành một cuộc cạnh tranh giá cả giữa các tài xế, điều đó làm giảm giá xuống
còn hai trăm hai mươi lăm.
Chẳng mấy chốc
họ lên đường cùng người ra giá thấp nhất, một người đàn ông trẻ tuổi hay cười
có thể nói một chút tiếng Anh. Theo như bảng tên trên bảng điều khiển, anh ta
có cái tên dài ba mươi mốt chữ cái, nhưng anh ta tự giới thiệu là Chip.
“Tingri.
Không vấn đề. Gần Chomolungma. Mấy bạn gọi là Everest. Đi leo núi hở?”
“Tôi hy vọng
là không!” Nellie làu bàu nhiệt tình. Cô nàng quay sang Amy. “Em có kế hoạch rồi
phải không? Mình sẽ không đi cả chặng đường tới Everest chỉ để tụi mình ngó cái
đỉnh có manh mối, mà không leo lên đó nhỉ?”
"Kiểu kiểu vậy
đó,” Amy thừa nhận.
“Đó không phải
là điều chị muốn nghe,” cô nàng au pair đáp lời.
“Một trong
những lý do khiến Everest trở nên rất nguy hiểm là vì ngọn núi quá cao tới mức
trực thăng cứu hộ không thể lên tới. Nhưng vào năm 2005, người Pháp đã phát
minh ra trực thăng siêu nhẹ, một chiếc A-star, có thể hạ cánh sau vài phút trên
đỉnh núi. Chiếc trực thăng đó đang đậu ở một sân bay phía ngoài Tingri.”
Nellie nhìn
con bé với ánh mắt trộn lẫn giữa sự ngưỡng mộ và đầy nghi ngờ. “Em điên thiệt
đó – kể cả với đám Cahill! Ai sẽ bay cái đó chứ?”
“Chị có chứng
chỉ phi công. Em đang nghĩ là, giữa hai đứa mình, chúng ta sẽ chỉ ra được là
ai.”
“Chị lái máy
bay!” Nellie bùng nổ. “Không phải là mấy cái máy bay thử nghiệm Chiến Tranh Các
Vì Sao bay thẳng lên đỉnh Everest!”
“Em biết là
nghe có vẻ điên rồ,” Amy nài nỉ, “nhưng em nghĩ phải vậy thôi. Hồi năm 2005,
khi người Pháp hạ cánh trên đỉnh núi, bà Grace đã thỏa thuận khá lớn với họ. Bà
dắt em và Dan đi nghỉ cuối tuần, và tụi em đã giành hết thời gian để nói về chiếc
A-Star, đọc về chiếc A-Star và xem mấy đoạn ghi hình trên YouTube. Bà biết vào
một ngày nào đó tụi em sẽ phải làm điều này. Và với những chuyện liên quan đến
ba mươi chín manh mối, bà Grace chưa bao giờ sai.”
“Trừ
một lần,” Nellie sửa lại với giọng đầy tỉnh táo. “Bà nghĩ bà sẽ sống lâu hơn để
cho lũ trẻ tội nghiệp tụi em không phải làm việc này đơn độc.”
1,916 từ






