39 Manh Mối - Quyển 08: Mật mã của Hoàng Đế
Mật mã của Hoàng Đế (39 Manh Mối - Quyển 8) - Chương 20
Chương 20
Màn hình ở
phía trên khu trò chơi cho thấy cảnh quay nghiêng khung cảnh trắng toát. Một trận
bão tuyết đang hoành hành, gào lên dưới mũ áo khoác parka bọc kín – tiếng gió ầm
ầm khiến người phóng viên của CNN phải gào lên vào micro để người nghe có thể
hiểu.
“Mùa leo núi
ở đỉnh Everest đã hầu như chấm dứt, và có vẻ như mùa đông đang tới gần. Trong
trận chiến đang diễn ra giữa con người và ngọn núi, phần thắng đang nghiêng về
ngọn núi. Không tay leo núi nào có thể đến được đỉnh núi, và cả đội đang hướng
về nhà trong thất bại – tất cả trừ một vài kẻ khó chế, những kẻ đang ngồi xổm
xuống, che mình khỏi cơn bão…”
Khi người
đàn ông nói, một dáng hình vạm vỡ, gập người đi theo cơn gió, mang theo đầy đủ
đồ nghề - rìu phá băng và ba lô nặng nề, chân mang giày đinh nhọn. Mặc dù mang
theo đồ nghề lỉnh kỉnh nặng nề và thời tiết khắc nghiệt, người leo núi vẫn di
chuyển một cách dễ dàng. Ngay trước khi ông ta kéo kính lên khỏi mắt, khuôn mặt
ông xuất hiện trong màn ảnh.
Dan khò khè
hít một hơi y như khi lên cơn suyễn tệ nhất trong đời mình.
Hamilton
Holt.
Nhà Holt – một
chi trong gia tộc Cahill đã nhảy tới Manh Mối kế tiếp – mấy kẻ cơ bắp nhà Tomas
đang leo đỉnh Everest!
Sự thất vọng
dường như làm nó hụt hẫng ngay chỗ nó đứng trước màn hình. Giờ nó biết Manh Mối
kế tiếp ở đâu. Và sao chứ? Nó không có cách nào liên lạc với Amy!
Sự kích động
bắt đầu từ trong xương sống nó và bành trướng ra ngoài cho đến khi ngập tràn cơ
thể nó. Cảm giác đó giống như nó từng có sau đám tang bà Grace, khi mà William
McIntyre nói với tụi nó về 39 Manh Mối – mục đích khẩn cấp, khả năng vô hạn. Một
cơ hội để trở thành kẻ quyền lực nhất trên trái đất, để định hình lại lịch sử
loài người! Một cơ hội khó tin đến mức cặp đôi mồ côi ở Boston đã từ bỏ hai triệu
đô la để tham gia cuộc truy tìm.
Quay trở lại
thời điểm đó, hầu như chính Amy là người đồng ý vứt bỏ mọi thứ và tham gia cuộc
chạy đua. Chỉ một vài tuần thôi, nhưng Dan đã trải qua rất nhiều điều rồi. Nó
đã đi qua nhiều nước, nếm trải những hiểm nguy mà nhiều người chỉ có thể mơ tới.
Nó suýt bị giết ít nhất một tá lần. Điều đó làm thay đổi một con người. Cảm nhận
về cuộc sống khác hẳn khi bạn phải đối mặt với cái chết.
Nó không còn
là Dan Cahill cũ nữa – đứa trẻ chỉ muốn có tiền để mua mấy cái thẻ bóng chày.
Giờ đây nó là một đối tác hoàn chỉnh trong định mệnh mà Grace đã sắp đặt cho tụi
nó. Nó khùng cỡ nào để mà bỏ qua mọi chuyện? Nó sẽ không thể nào rời bỏ cuộc
truy tìm Manh mối. Nó được sinh ra vì điều đó! Amy cũng vậy. Và cho dù chúng nó
có cách xa nhau hàng bao nhiêu dặm đường như hiện giờ, chừng nào tụi nó còn
theo đuổi dấu 39 Manh Mối, tụi nó không thật sự tách rời.
Cũng như
Cora Wizard hay là Isabel Kabra không được chào mời cơ hội thống trị thế giới.
Mình phải đến
đỉnh Everest!
Khu trò chơi
có một dãy máy tính bàn. Dan chạy tới một chiếc máy trống và mở trình duyệt mạng.
Gã quản lý chạy tới và bắt đầu la lối bằng tiếng Tàu. Dan thảy một nắm tiền
Trung Quốc lên quầy, hy vọng đủ cho nó sử dụng máy tính một lúc.
Đỉnh Everest
… Đỉnh Everest … nó đây rồi, ngay biên giới giữa Nepal và Tây Tạng. Và – được rồi,
Tây Tạng ở Tây Nam của Trung Quốc. Không hoàn toàn chính xác, nhưng ít nhất nó
cũng đang ở cùng khu vực của thế giới.
Nó Google kỹ
hơn. Thật tuyệt vời khi lại được kết nối lại. Amy cảm thấy thoải mái khi được
vây quanh bởi mấy chồng sách đầy bụi bặm, nhưng Dan lại cảm thấy như ở nhà khi
được lướt trên mạng.
Bảng giờ tàu
lửa hiện ra trên màn hình. Đây rồi – một chuyến tàu từ Bắc Kinh, Trung Quốc, tới
Lhasa, Tây Tạng. Một trong các điểm dừng, khoảng nửa chặng đường, là Tây An. Nó
nhăn nhó với lịch trình. Ba mươi giờ á?!
Phát khùng
lên mất!
Đi bằng máy
bay nhanh hơn nhiều, nó tự nhủ. Nhưng nó không có hộ chiếu và còn rất ít tiền.
Và bạn không thể nào trốn vé trên một chiếc máy bay.
***
“Em đang
trong tình trạng – à, em đoán là không vấn đề, vì em phải tìm mọi người nữa. Ừ
…chút gặp lại – em hy vọng.”
Nellie bước
lùi khỏi quầy điện thoại tại sân bay Bắc Kinh, thở ra nhẹ nhõm. Tin nhắn đã từ
mười tiếng trước, nhưng Dan còn sống! Một chút run rẩy nhưng ổn cả. Cô nàng
không thể đợi để kể cho Amy.
Cuộc chạy
đua đưa tụi nó tới đây thật chóng mặt. Cuộc chạy nước rút bảy dặm suốt Vạn Lý
Trường Thành tới trạm xe buýt; chuyến xe buýt dự kiến hết một tiếng đồng hồ, nhờ
ơn tình trạng giao thông ở Bắc Kinh mà thành ra ba tiếng; và một cuốc tắc xi tới
phi trường. Tất cả trải qua cùng với việc mang theo một con mèo rất cần được
lưu ý.
Amy bước ra
khỏi phòng vệ sinh nữ và bắt đầu di chuyển theo cách của mình thông qua phòng
chờ đông đúc.
“Chị mua vé
chưa?”
Nellie gật đầu
dứt khoát. “Giữ mình cho chắc nào, nhóc con. Chúc ta không thể tới đó vào ngày
mai.”
“Hả? Tại
sao?”
“Em cần có
giấy phép du lịch đặc biệt tới Tây Tạng,” cô nàng au pair giải thích. “Tối nay
họ cho phép chúng ta bay tới Thành Đô. Tụi mình sẽ xin giấy phép ở đó vào sáng
mai và sẽ bắt chuyến bay kế tiếp tới Lhasa. Nhưng còn có tin này bự hơn nè. Tụi
mình có tin nhắn từ Dan.”
Amy hét vang
vọng khắp nhà chờ mái hình vòng vung của sân bay. Mọi người đều quay đầu lại
nhìn. Một nhân viên bảo vệ nghển cổ tìm xem nguồn gốc của sự náo động.
Nhanh chóng,
Nellie quàng tay quanh vai Amy và đỡ con bé tới quầy điện thoại cho con bé tự
nghe đoạn ghi âm. Con bé nghe đi nghe lại đoạn ghi âm bốn lần trước khi gác
máy, run rẩy vì xúc động. “Giọng nó có vẻ sợ hãi.”
“Nè,” giọng
Nellie dịu dàng nhưng chắc chắn, ”đây là tin tốt, nhớ chưa? Dĩ nhiên là nó sợ
hãi rồi. Giống như nó đã chia tay với đám Wizard rồi. Điều đó cũng không tệ. Em
có tin vào đám diễn xiệc kỳ quặc đó không?”
“Nhưng mà nó
chỉ có một mình,” Amy than thở. “Sao nó không nói mình nghe nó ở đâu để mình tới
đón chứ?”
“Nó không biết
chắc là tụi mình có nhận tin nhắn không. Theo tất cả những gì nó biết, nó sẽ phải
chờ mấy người không ra mặt ở loanh quanh đâu đó. Mình phải nắm bắt những từ ngữ
của nó rằng nó đang cố gắng tìm thấy tụi mình.” Cô nàng lắc đầu vô vọng. “Chỉ
có trời mới biết nó làm vậy bằng cách nào.”
“Bằng cách
truy tìm manh mối.” Amy nói một cách tích cực. Việc ép bản thân suy nghĩ một
cách lô gíc giúp con bé kiểm soát cảm xúc và tập trung vào lí trí.
“Ừ, nhưng em
đang nói về việc tới đỉnh Everest!”
Amy gật đầu dứt
khoát. “Hình dáng ngọn núi từ căn phòng phong thủy – chính là Everest – một bên
dốc và một bên thoai thoải! Nhớ mấy tin hàng đầu hồi đầu những năm hai mươi
không? George Mallory chết trên sườn núi phía bắc Everest năm 1924! Nhiều người
tin rằng ông ta đã đến đỉnh ngọn núi – rằng ông ta bị giết khi đang đi trên đường
xuống, không phải đường lên.”
“Chị có đọc
về ông ta rồi,” Nellie nói. “Ông ta chính là người đã nói rằng ông ta leo lên
Everest ‘bởi vì nó ở đó.’”
Amy gật đầu.
“Em nghĩ ông ta leo vì một lý do khác nữa. Chuyện gì xảy ra nếu ổng là một
Cahill, cũng như Phổ Nghi? Năm 1924, Phổ Nghi kiểu như tìm ra đột phá gì đó
trong việc truy tìm manh mối. Nhưng ông ta biết những ngày của ông ta ở Tử Cấm
Thành đang cạn dần. Vì vậy ông ta sắp xếp một người Cahill khác giấu đi manh mối
dùm ông ta ‘nơi Đất gặp bầu trời.’ Nói một cách khác, trên đỉnh của ngọn núi
cao nhất thế giới. Điều đó có khả thi không?”
“Hoàn toàn bất
khả thi!” Nellie nổi xung. “Đó là điều là câu chuyện cổ tích điên rồ nhất, nông
cạn nhất mà chị từng nghe đó!”
Một biểu cảm kỳ lạ xuất hiện trên mặt cô nàng.
“Thực tế thì, mấy điều điên khùng đó thường xảy ra ở nhà em. Một nơi cất giấu
thông thường không thể nào đủ tốt cho đám Froot Loop tụi em; phải chọn đỉnh
Everest cơ!”
“Phải có động
cơ nào khác,” Amy suy đoán. “Đỉnh Everest quá lạnh; không khí loãng; áp suất
không khí thấp. Phổ Nghĩ phải cần lưu trữ cái gì đó an toàn trong thời gian
dài.”
“Ờ, còn đây
là vài điều mà em chưa nghĩ tới,” Nellie thách thức. “Tới được núi Everest là một
chuyện. Lên đỉnh là chuyện khác. Em không thể cứ đi bộ lên và bắt đầu trèo lên.
Kể cả nếu ngọn núi không làm em dừng bước, độ cao sẽ làm điều đó. Người ta phải
trải qua hàng tuần lễ để làm quen với thời tiết. Em lên quá nhanh và điều đó sẽ
giết chết em!”
Amy cười rụt
rè. “Em nghĩ em có thể có ý tưởng về điều đó.”
***
Trong cuộc
tìm kiếm 39 Manh Mối, Dan Cahill đã từng bị cư xử thô bạo, xém chết đuối, bị thổi
tung, chôn sống và đầu độc. Nhưng điều này là điều nguy hiểm hơn cả.
Nó đang chán
muốn chết.
Cả ngàn dặm
hành trình trên con tàu lửa chậm nhất Châu Á, bò qua cả lục địa từng chút xíu một.
Nó khởi đầu
khá tốt ở ga Tây An. Khi hành khách lên các toa xe phía trước, Dan đã xoay xở
chui vào toa chở súc vật và ẩn mình sau mấy bao gạo. Ở đó nó co rúm lại, hầu như không dám thở khi người
ta ném thêm hàng hóa vào.
Không để bị
bắt. Nếu người ta ném nó khỏi đoàn tàu, sẽ không có chuyến nào khác cho tới
ngày mai. Nó không có thời gian để lãng phí. Hành trình dài dằng dặc như nó vẫn
thế.
Ngay sau đó,
đoàn tàu chuyển bánh, hàng hóa được chất lên. Ba mươi giờ kẹt cứng trong
khoang, trong đống gạo, như một con chó ngủ trong chuồng, và – còn cái gì đằng
kia? Ô, trời ạ, một cỗ quan tài! Bạn đồng hành của nó là một người chết.
Thời gian
trôi qua, quan tài trở nên ít đáng sợ hơn và hứng thú hơn. Trong tiếng thứ tư,
Dan đã tự thuyết phục bản thân rằng nó có trách nhiệm tỏ lòng tôn trọng với người
quá cố bằng việc nhìn vào bên trong.
Trống rỗng.
Đầu tiên nó nhẹ nhõm, sau đó là thất vọng, rồi lại buồn chán. Nó kiểm tra đồng
hồ. Hai mươi lăm tiếng rưỡi nữa cho cuộc hành trình còn lại.
Phần tệ nhất
– tệ hơn cả sự nhàm chán nghiền ngẫm – là sự thật rằng, trong khi nó đang để
tâm trí lang thang cùng Vận Chuyển Rùa Bò, thì nhà Holt đang leo đỉnh Everest
tìm kiếm Manh Mối.
Như tiến triển
của hành trình, con tàu bắt đầu lên dốc trên cao nguyên Tây Tạng. Dan hầu như
không thể cảm thấy mình đang đi lên, nhưng nó cảm nhận điều đó một cách khác –
một cơn nhức đầu như xé, mệt mỏi, khát cháy. Trên trang web của đường sắt có cảnh
báo về chuyện này/ Lhasa, Tây Tạng, điểm kết thúc của chặng đường, ở độ cao khoảng
ba ngàn ba trăm mét. Cần chút thời gian để làm quen cho một người Boston bản địa,
người đã sống cả đời ở độ cao của mực nước biến.
Nó cũng đói
nữa – tới mức nó thò tay vào chuồng và lấy trộm bánh quy của con chó đang ngủ.
Thật kinh tởm – bánh quy mùi thịt, với cả đống muối, điều đó sẽ làm nó khát nước
hơn nữa.
Sự di chuyển
thậm chí còn chậm hơn, và con tàu hụ còi chuẩn bị vào ga khác. Một giây sau, nó
nghe giọng nói và ai đó mò mẫm với ổ khóa ở cửa trượt.
Điều đó
không cho nó thời gian và sự chọn lựa nào. Hoảng loạn, nó bò vào quan tài, kéo
nắp và đóng lại. Vừa kịp lúc. Cửa toa gia súc mở rộng, và tiếng bước chân và đối thoại ùa vào. Nó nằm đó trong nỗi đau
khổ, cầu nguyện rằng nó không lên cơn suyễn.
Không hơn
vài phút, nhưng cảm giác như dài hơn. Cuối cùng, cửa toa gia súc lại đóng lại
và con tàu tiếp tục hành trình. Nó đẩy mạnh nắp quan tài.
Nó không
nhúc nhích.
Họ
nhốt mình ở trong rồi!
2,403 từ






